Tần Phong Hi cảm thấy rợn người khi bị nhìn thấu. 

Bà lão chậm rãi giơ tay lên, móng tay nhọn hoắc dài thược chỉ về một hướng, khàn giọng nói: “Nàng đến rồi, ra tay” 

Nàng đến rồi, ra tay. 

Chỉ với câu này, Tần Phong Hi đã đoán ra những người này biết nàng, không, nói đúng hơn mục tiêu của bọn họ vốn là nàng. Mấy người Trần Thập chỉ là mồi nhử dụ nàng đến đây. 

Nhưng nàng không quen bọn họ, còn nữa, hình như nàng chưa từng đắc tội với những người này. 

Hay là trên người nàng có thứ mà bọn họ muốn? 

Nghĩ sao cũng không thấy đúng, mấy người bắt người phụ nữ lúc nãy lao về phía nàng. Tần Phong Hi nhìn thấy Tiểu Bảo lùi vào trong đám người, những người khác vẫn đang ngâm tụng, chỉ có Tiểu Bảo im lìm giống như con rối bị khống chế. 

Lúc những người kia lao đến, Tần Phong Hi ngửi thấy mùi hôi thối, nhưng bọn họ là người, là người sống sờ sờ kia mà? 

Nơi này kinh dị như vậy không phải có ma quỷ mà là bầu không khí do những người này xây dựng nên, là những việc bọn họ làm khiến người ta cảm thấy khủng khiếp. “Các ngươi muốn bắt ta hay là muốn giết ta?” 

Tần Phong Hi nhoáng lên nhẹ nhàng bay qua đầu đám người, lui sang bên kia, không nhịn được hỏi. Nàng cầm roi Thí Hồn, không ngờ mới đây đã có cơ hội để nó thể hiện. Bà lão nhìn nàng, rõ ràng mặt mày cứng đờ vô cảm lại như đang cười, quả thật khó coi đến mức làm người ta không chịu nổi. 

“Giết ngươi. 

Chết tiệt. Mục đích rõ ràng như vậy có lẽ không phải muốn lấy thứ gì từ nàng rồi. 

“Muốn giết ta, có thể cho ta làm ma cũng được sáng tỏ không?” Người ta đã muốn nói chuyện thì nàng ngại gì hỏi thêm, Tần Phong Hi rất muốn biết vì sao đám người này 

dùng trăm phương nghìn kế để bắt mình. 

“Làm ma cũng được rõ ràng..” Bà lão nói: “Ngươi tạm thời không được làm ma đâu, sinh con đẻ cái cho tộc ta trước đi. Bắt lấy nàng” 

Sinh con đẻ cái... 

Mụ nội nhà ngươi. 

Tần Phong Hi quất roi cuốn lấy bà lão xông tới ném về phía những người khác. 

Đám người ngã nhào. 

Nhưng nàng cảm thấy những người già này không nên là quân chủ lực của đám người này mới đúng, những người trẻ tuổi đâu? Thanh niên trai tráng đâu hết cả rồi? 

Còn nữa, mấy người Tân Nghĩa đâu? 

Ánh mắt nàng lạnh xuống, ra tay không nương tình nửa phần, chỉ thấy nơi nàng đi qua bóng người màu đen ngã rạp tới đó, roi dài giống như có sinh mệnh mạnh mẽ mà linh hoạt. 

"Á!" 

Một bà lão hét lên bị đánh văng ra ngoài, đập đầu vào cạnh giường chảy máu. 

“Thì ra các ngươi cũng biết đau, biết chảy máu, còn tưởng rằng các ngươi giả thần giả quỷ lâu quá biến thành ma quỷ thật luôn rồi chứ. Tân Phong Hi cười lạnh. Tử Vân hồ chạy ra lao về phía người phụ nữ định đánh lén sau lưng. 

Muốn đánh lén, không có cửa đâu, mơ đi! 

Một người một cáo quá dũng mãnh làm mọi người khiếp sợ. 

“Bày trận, dùng trận cổ. Có vẻ bà lão kia cũng không ngờ Tần Phong Hi mạnh đến vậy, lục lọi trong tay áo lấy ra một con bọ. 

Con bọ màu đỏ thẫm rất to, toàn thân cứng cáp, trên đầu có sừng, không ngừng bò lúc nhúc trên tay bà ta. 

Tần Phong Hi thật không hiểu bà ta giấu con bọ kia trong tay áo bằng cách nào, nhưng bây giờ nàng có thể khẳng định bà lão này là người Nam Cương, hoặc là đã bái người 

Nam Cương làm thầy. 

Nàng ghét nhất người Nam Cương, người Nam Cương thích nuôi trùng. 

Không khéo là nàng hiểu trận cổ, những người này ai cũng có một con cổ bản mạng, trận có thêm cổ bản mạng có uy lực rất mạnh, cổ trùng bị điều khiển chui vào kẽ hở mà người bình thường không thể nhận ra, còn người bị nhốt trong trận hoảng loạn sẽ tạo ra sơ hở tạo cơ hội cho cổ trùng tấn công. 

Nàng biết sự lợi hại của trận cổ cho nên không ham chiến, chỉ muốn nhanh chóng tìm được bọn Tân Nghĩa. 

Cho nên lúc trận pháp chưa hoàn thành, Tần Phong Hi đột nhiên vung roi dài, đầu nhọn nơi chóp roi bắn ra sắc bén đâm vào ngực bà lão kia. 

Bà lão muốn chặn lại nhưng nàng đột nhiên thu chiêu lùi lại, lách người bay về phía cánh cửa nhỏ mà mình nhắm đến lúc nãy. 

“Đáng chết, không ngờ để nàng chạy rồi!” 

“Bà bà, đuổi theo không?” Một người phụ nữ sợ hãi hỏi. 

Bà lão lườm đối phương: “Nàng chạy về phía tộc trưởng chẳng khác nào đưa dê vào miệng cọp, còn thoát được sao? Các ngươi ở lại đây tiếp tục hiến tế.” 

“Vâng.” 

Bà lão bắt lấy con bọ cánh cứng màu đỏ thẫm, nở nụ cười vô cảm, lẩm bẩm: “Tần Phong Hi, con đường phía trước còn dài, vào tộc Người Quỷ của ra rồi, hy vọng ngươi có thể chơi lâu một chút. Bà ta thong thả đi vào cánh cửa nhỏ mà Tần Phong Hi vừa đi vào. Tiêu Thiên Bảo cúi đầu, máy móc đi theo. 

Trong ma mị ẩn chứa nguy hiểm trùng trùng, bóng đêm như yêu ma quỷ quái nở nụ cười độc ác. 

Trong bóng đêm còn có một người lặn lội đường dài, tóc đen dính đầy sương sớm chạy tới bên ngoài khu phế tích hành cung Dịch Vương. 

Trong đêm tối yên tĩnh bỗng vang lên tiếng thét chói tai. 

Một người phụ nữ liều cả mạng sống đến đây để thử vận may tìm gia tài bạc triệu lúc đi tiểu đêm thì bị một người đàn ông đầy máu làm cho hoảng sợ. 

Không lâu sau nhiều người cầm đuốc chạy ra, những người này vốn ngủ không sâu lồm cồm bò dậy chạy ra khỏi lều, sợ bỏ lỡ chuyện gì quan trọng. 

Ánh lửa chiếu sáng người nọ. 

Người này chạy ra từ đống phế tích, đây là người đầu tiên bước ra sau bốn ngày, mang theo tình trạng quá đáng sợ, một con mắt lồi ra treo lủng lẳng trên hốc mắt như sắp rớt xuống. Một bàn tay bị cụt hẳn, quần áo rách rưới không thể che thân, trên ngực có một vệt máu thẳng giống như có người muốn mổ bụng hắn ta vậy, trong đó có một đoạn vết thương sâu hơn, máu đang không ngừng chảy ra. 

Mọi người hoảng sợ hít một hơi lạnh. 

“Rốt cuộc nơi này có thứ gì?” 

“Sao hắn ta lại biến thành như vậy? Bên trong có người giết người?” Không thể không nói đây là sự thật. 

“Các ngươi đừng quên, đây là quỷ cung” Có người sâu xa nói một câu như vậy, thành công làm mọi người đang nhao nhao im lặng. 

Đúng vậy, nơi này là quỷ cung! Bọn họ chỉ nghĩ đến quả Thốn U, nghĩ đến trăm ngàn lượng vàng, ruộng tốt trăm mẫu mà quên mất điều này. 

Người nọ chạy ra ngoài, binh lính canh giữ lối ra vào cũng không dám ngăn cản, kéo nhau tránh ra. 

Dường như người nọ dựa vào ý chí ra được đến đây, vừa bước chân ra khỏi cửa lập tức ngã xuống, run rẩy vài cái cuối cùng bất động. 

“Mau, binh gia, xem hắn ta chết chưa. Có người kêu lên. Nơi này có binh lính canh gác bọn họ xem như an phận. Lúc này gọi binh sĩ chẳng qua là do bọn họ sợ. 

Một binh sĩ đi tới định kiểm tra hơi thở của người nọ, vừa đưa ngón tay qua thì người nọ đột nhiên ngẩng phắt đầu, sợ hãi hét lên “đừng nấu ta”, sau đó cắn ngón tay binh sĩ. 

“Á! Đau! Ngươi buông ra!” Binh sĩ đau đớn hét lên, liều mạng rút ngón tay ra, có điều rút ra được rồi thì ngón tay cũng đã bị cắn đứt. 

“Mẹ kiếp!” Binh sĩ bên cạnh giật nảy mình, theo phản xạ rút kiếm đâm người nọ liên tục ba nhát khiến đối phương tắt thở ngay tại chỗ. 

Còn binh sĩ bị cắn đứt ngón tay sợ hãi ôm vết thương, ngẩng đầu hỏi mọi người: “Có độc không? Ta có chết không?” 

Mọi người: “ ” 

Đỗ Văn Hội dẫn theo thuộc hạ đứng bên ngoài vòng vây, nhìn thấy cảnh này sắc mặt xấu đi. Rốt cuộc bên trong đang xảy ra chuyện gì? Bốn mươi lăm người đi vào chỉ có một người đi ra! Mà người đi ra bị thương khủng khiếp như vậy, tinh thần còn không tỉnh táo, hắn ta thật sự không dám tưởng tượng một người phụ nữ như Đế phi ở bên trong sẽ như thế nào! 

Đỗ Văn Hội không nói ra nhưng thuộc hạ đứng bên cạnh lại không nhịn được nói nhỏ: “Thủ lĩnh, có lẽ Đế phi lành ít dữ nhiều rồi?” 

Đỗ Văn Hội run lên, hắn ta không dám tưởng tượng đến cảnh Đế phi biến thành như người đàn ông nọ, nếu nàng mang cả người thương tích như vậy đi ra... 

Còn chưa kịp trách tên thuộc hạ kia đã nghe đối phương nói tiếp: “Nhỡ Đế phi cũng bị thương thành như vậy thì làm sao đây?” 

Mọi người đột nhiên cảm thấy nhiệt độ xung quanh lạnh xuống, có người thậm chí vô thức xoa tay, đang định than vãn mẹ kiếp thật tà môn thì một giọng nói lạnh lẽo như băng truyền vào tai. 

“Ngươi nói ai lành ít dữ nhiều? Nói ai bị thương?” 

Suýt chút nữa Đỗ Văn Hội đã nhảy dựng lên. 

Giọng của Đế quân 

Hắn ta xoay người lại, thấy người đàn ông cao lớn lạnh lùng mang theo hơi lạnh đạp bóng đêm đến. 

Đỗ Văn Hội định quỳ xuống hành lễ nhưng lý trí nói với hắn ta nơi này không thích hợp. Không ngờ Đế quân chỉ dẫn theo hai người đến! 

“Trả lời” 

Lệ Tử Mặc không chỉ khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo, trên thực tế, bây giờ lòng hắn cũng lạnh lẽo. Hắn không quản ngày đêm chạy một mạch như bay đến đây, cái lạnh trên người còn chưa tan không ngờ vừa đến đã nghe thấy hai câu như vậy. 

Đế phi lành ít dữ nhiều. 

Đế phi bị thương thành như vậy. 

Hắn muốn giết người. 

Lúc nãy trái tim suýt chút nữa đã chết, hắn còn tưởng rằng mình đến muộn rồi! Người này, đáng chết. 

“Đỗ Văn Hội, còn không mau trả lời! Đế quân hỏi ngươi, bây giờ Đế phi thế nào rồi?” Nguyệt đi theo đến vừa thấy Lệ Tử Mặc như vậy là biết đối phương đã phạm vào kiêng kị 

của hắn. 

Bọn họ biết Tân Phong Hi rất tài giỏi nhưng Đế quân không cho phép ai nói lung tung rằng nàng xảy ra chuyện, bị thương, lành ít dữ nhiều vân vân. 

Suy đoán cũng không được. 

Đế quân không cho phép ai nguyền rủa nàng. Cũng có thể nói hắn không muốn nghe những điều không hay về nàng. 

Nếu Nguyệt không lên tiếng thì có lẽ dịch thừa can đảm nói hai câu kia đã đầu rơi xuống đất, tuy ba trăm dịch thừa võ công không cao nhưng ai cũng có tài năng riêng, ai chết cũng rất đáng tiếc. 

Đỗ Văn Hội nhanh chóng đáp: “Bẩm Đế quân, Đế phi đã vào khu phế tích bốn ngày, bây giờ vẫn chưa có tin tức gì!” 

Lệ Tử Mặc nhìn thấy người đã chết đang được khiêng đi, gương mặt thoáng chốc toát ra tầng sương lạnh, thân hình chợt lóe, lúc tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng hắn đã lao đi như một tia chớp, chớp mắt đã biến mất trong mảnh tường đổ vách xiêu. 

Nguyệt: “. ” 

Đỗ Văn Hội: “...” 

Đế quân, có thể đừng gấp như vậy không? Bọn họ thì sao? Bên trong nguy hiểm lắm! 

eyJpdiI6IkVcL3dxaFNhdHN5Mlg5dEhkcGYxeTN3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Ijd4dnpvMTg0VldOTVVnMDJYblNuMHcweHhMQmp1RyttYkhJOFwvbG04bGY5bTN3ZWlEek5VM0ZQbVBJZmlwRlU1ZjlpeU1Jb1lobmRpTFpxcFBUN0JRR1lncGlzdjB0ZEZoWFR0UUdPTml5aFBjQk5SU2dTblpnY2tmSWIwZytJWXNGUERGcnFtNXllQVk0OHFCaTVcL2FBYUVkRmRYODdua0VOVDJXUk5lR0lJPSIsIm1hYyI6IjRhYzc1OTAyN2Q5ZWVmZGU0ZGE5ZTAzNmQxYzZjOTViODhlMDVkODVkMzEyYzg2MDMzMzNiYjhlYmU0YTcxNjMifQ==
eyJpdiI6IkhzbnFqeFY3WGdKcEREUnlwbVZsQUE9PSIsInZhbHVlIjoiRTBQaVZcL1J5engzd2FVbHVQc2d1OExaZXRJSnpzZG5wNDNOclpNTzNubmFkM3ROS3RlV3pFSWgwcW1idytZQktaMlYzSkxHeTJMZVhZZkxJU3Jsc3pRQUUrZUJoeGpJcnNXbUltNCtGVitDaThrZDIzRXpcL0k0WXo4NzF2Qkt6VWdGT3VHTWp5MkJTOG5OeUI5XC93MFEzR0YxZ0FzRktjbGpkXC9CYlV0b25WcUlmdDdvR1NUTlVUakYxRFZlUEE5V3F4MmJIQkdWTHVnOEVwT1pOZmRBVDRpV2ZhUVg1R1FweEhhRHNMcWc3UmtUSkhURGk2YmxqQUp4a0x6alVtaXhMUXBCeWlXdHkyZFBtbWJSOGtJNlhcL0xHY3VNeUxHXC9CY05oWkJmdVM2SzRnOGNWV1VFd1JQTU4xczhRN0taMndEMDBlXC9VVDJLRUFZblVzVDdjb1JFNnJ1SU1KMjRKY1Y0YXRCa0lsbTUxV3lPVjNaVlhNZ1Z4cGtnTzYyRkpUalprWU04YVh2dFl0M21yN1FPVzIyRWpPcXJsK2VxQ1BOTTZuVnB2b09USnBpSHVxTDRMeDZLNVwvbUNreVB6dis2ZkVLeDlrQ3RqWmUyK2JSMXFvblpDTyt1Rml4bllkcVNTaHJ6OXhyb2MzM29ZTWtBNENiY1pnY1h3VmQ4XC8waGFRc2FEOFloU0V2ME9yQktuMGN1Tkg2aTN3MnRTMjl2ejhkS0E1OCtXYmNIMytXRVVrVTZPZVQ3a1pZdEdPeW9KMFNLR04xME9sYTJjQ25YY1I2YmRjRUFKTHluTWVIK3VFRlBiVVwvdWEzZlU9IiwibWFjIjoiNTg4OTQ5YTVlMDZhM2Y0MzA2NWRmZGIwMDA3NDI5ZGE5ODE4ZmNiNDJkZGE4ZjhiMzIxMmZhMGU3NTViNjVlMiJ9

“Nhanh!” Nhanh, phải nhanh.

Advertisement
x