“Ngươi..” Tần Phong Hi đón được Tử Vân hồ, không nói nên lời, chỉ có thể biến thành thở dài xoa đầu nó.
Không ngờ Tử Vân hồ trọng tình nghĩa như vậy, có thể không rời không bỏ nàng.
“Ô Ô!"
Ô Ô ngẩng đầu lên tủi thân nhìn nàng bằng đôi mắt tròn vo rưng rưng.
Bỏ người ta lại thật sự có là tốt? Đã nói sẽ nướng thịt cho nó mà.
Tần Phong Hi cọ cọ lên mặt nó: “Được rồi, bổn cô nương quyết định sau này gặp lại Kim lão ta cũng sẽ không nhường ngươi cho lão, để cháu dâu của ông ấy ôm túi chườm nóng hoặc là lò sưởi đi, ngươi là của ta!”
"Ô Ô."
“Ngươi cũng đồng ý có phải không? Vậy quyết định thế nhé, sau này chúng ta có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu. Ôi chao, hình như bây giờ không có phúc để hưởng, nạn thì đến rồi.
Nàng nhìn đám đen nghìn nghịt trước mặt, ôm chặt Ô Ô. Đáng ghét, đáng ghét, chẳng phải trộm mộ mới có thứ này sao? Nàng có trộm mộ đâu mà cũng phải đấu với thứ này?
Những con quái màu xanh lơ xấu xí ghê tởm, thi biết(trùng xác chết).
Nhiều như vậy, nhiều như vậy, hàng ngàn hàng vạn con thi biết bò đến giống như làn sóng.
Tần Phong Hi không dám khẳng định gan cáo ma có tác dụng với thứ này hay không, bởi vì chúng không xem như côn trùng theo ý nghĩa truyền thống. Có lẽ cũng có tác dụng nhưng nhìn thấy nhiều thi biết như vậy chẳng lẽ bảo nàng đứng ở đây chờ thí nghiệm gan cáo ma có tác dụng không? Nhỡ không có tác dụng sẽ bị chúng bò đầy người?
Nghĩ thôi đã thấy kinh tởm!
Phắn lẹ.
Tần Phong Hi ôm Tử Vân hồ quay đầu bỏ chạy, tốc độ nhanh như tia chớp, lập tức bỏ xa đám thi biết không còn thấy tăm hơi.
Một người một hồ ly thở phào nhẹ nhõm.
“Bên dưới đáng sợ như vậy e là bọn họ lành ít dữ nhiều rồi. Tuy rằng Tần Phong Hi rất đau lòng nhưng nàng càng phải bình tĩnh hơn. Trước khi chưa tận mắt nhìn thấy nàng sẽ không từ bỏ, chưa có chứng cứ đã xác định đồng đội của mình tử vong không phải thói quen của nàng.
Nàng đi tiếp về phía trước, tiếng ngâm tụng càng lúc càng gần, sự chú ý của Tần Phong Hi đang dồn hết về hướng có âm thanh kia thì đột nhiên hụt chân rơi xuống.
Trong chớp mắt đó, tiếng tụng niệm trở nên rõ rệt, nàng lập tức nhận ra nơi mình ngã xuống vừa hay ở gần nơi những người đang ngâm tụng, cú ngã này quá bị động!
Trong lúc rơi, Tần Phong Hi rút roi Thí Hồn phóng mũi dao ở chóp roi cắm vào vách núi bên cạnh, nàng vừa ra hiệu, Tử Vân hồ đã ăn ý nhảy lên vai cho nàng rảnh tay còn lại, khó khăn lắm mới bắt được cục đá nhô ra, treo trên vách đá giống như con thằn lằn.
Làm xong những chuyện này, nàng im lặng.
Đoán có lẽ mình vô tình dẫm phải cơ quan, không có ai phát hiện cho nên không tạo ra động tĩnh gì. Tiếng tụng niệm vẫn còn tiếp tục, Tần Phong Hi khẽ khàng xuống tới đáy thì nhìn thấy một cánh cửa xây bằng đất cứng, bên trong le lói ánh nến.
Nàng nghĩ cuối cùng đã gặp được kẻ giở trò quỷ ở dưới này, cho rằng cuối cùng đã tìm được đám người Tân Nghĩa nhưng mà lúc ló đầu ra nhìn lên lại ngạc nhiên phát hiện bên trong có hơn trăm người đang quỳ, đám người kia mặc đồ đen, hơn nữa toàn bộ là phụ nữ lớn tuổi và trẻ em!
Thậm chí còn có những đứa trẻ sắc mặt xanh xao, cơ thể gầy gò còn đang bế trên tay.
Bọn họ quỳ dưới đất đưa lưng về phía nàng. Đây là một sảnh lớn xây bằng đất cứng, không có đồ gia dụng nào cả, ở giữa chỉ có một mô đất cao có một chiếc giường đất hình chữ nhật, bây giờ đang có một người phụ nữ nằm trên đó.
Bởi vì cách khá xa nên nàng chỉ có thể nhìn ra là phụ nữ nhưng không thấy rõ là ai, ngay cả quần áo màu gì cũng không nhìn thấy.
Trên bốn bức tường có giá cắm nến đơn giản, có nến nhưng vẫn rất tối tăm, bóng nến lay lắt làm phụ nữ và trẻ em mặc đồ đen đang quỳ càng có vẻ âm u.
Tần Phong Hi giật thót, tuy nàng cảm thấy mình không có cảm tình với Tiểu Trù không quá thân nhưng nếu vừa mới tìm được người liên quan đến chủ nhân của người kia mà cứ như vậy chết đi, Tần Phong Hi sẽ cảm thấy mình thật vô dụng, hơn nữa còn có lỗi với lão đạo sĩ, không làm được chuyện đã hứa với ông ấy.
Người phụ nữ kia, ngoài Tiểu Trù ra Tần Phong Hi thật sự không biết là ai được.
Nàng lén lút đến gần, lắc mình bay qua đám người đang cúi đầu ngâm tụng, không kinh động đến bất cứ ai.
Nàng nín thở nhìn về phía người phụ nữ kia.
Ơ? Không phải Tiểu Trù!
Tuy nhiên, người phụ nữ kia vẫn còn sống! Chỉ là miệng nàng ta bị may lại bằng chỉ đen còn dính máu, trông giống như con rết bò trên môi.
Nàng ta mở to đôi mắt tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng, sự tuyệt vọng làm người ta nhìn thấy mà rùng mình.
Nàng ta nhìn thấy Tần Phong Hi tức thì trợn mắt, cố vặn vẹo nhưng không thể vì dường như đã bị cố định trên giường, miệng không thể nói, tay không thể cử động, một đống người mặc đồ đen không biết đang đọc cái quái gì, cộng thêm bầu không khí quỷ dị đáng sợ nơi này, nếu như người phụ nữ này là người bình thường từ bên ngoài vào vậy lúc này vẫn chưa nổi điên hoặc bị hù chết đã hiếm có lắm rồi!
Người phụ nữ kia nhìn Tân Phong Hi bằng ánh mắt sáng lấp lánh, Tần Phong Hi nhìn ra nàng ta đang cầu cứu nhưng lúc này nàng không thể giúp. Nàng ích kỷ, mục đích nàng xuống đây là để cứu người của mình, trước khi tìm được bọn họ nàng thật sự không muốn rút dây động rừng.
Nhưng mà nàng có thể giúp đối phương một tay, còn việc nàng ta có thể tự cứu mình hay không đó là chuyện của nàng ta.
Tần Phong Hi lặng lẽ bước qua.
Người phụ nữ kia cho rằng nàng đến cứu mình thật mừng rỡ như điên.
Những người đang quỳ vẫn duy trì tư thế quỳ cúi đầu, không ngừng lẩm bẩm gì đó không ai ngẩng đầu lên.
Giọng bọn họ bình tĩnh không gợn sóng, âm điệu không chút chập trùng, đọc ra có cảm giác vô cảm kinh dị. Có một điều là trong sảnh lớn này không lạnh lẽo, giống như sự lạnh lẽo bị ngăn cách bên ngoài hết rồi vậy.
Tần Phong Hi đến gần mới nhìn thấy cổ tay của người phụ nữ bị cố định trên hai khuyên sắt của giường đất, trên cổ cũng có.
Nàng đưa tay lên môi ra hiệu người phụ nữ im lặng, lấy ra Phá Sát cắt hết khuyên sắt giam giữ nàng ta. Lúc đang định cắt chỉ trên môi thì người phụ nữ kia đột nhiên nổi điên ngồi dậy nhảy xuống giường đất chạy ra ngoài cửa.
Tần Phong Hi lập tức lùi lại bay vào trong một góc nào đó nép sát vào tường, giảm tối thiểu cảm giác tồn tại của mình.
Nhìn người phụ nữ kia giống như quái vật.
Chị gái à, có đầu óc không vậy? Hầy!
Không biết suy nghĩ à, chán sống rồi đúng không?
Phải chi cô im lặng trốn đi còn được, đằng này đột nhiên lao ra, còn chạy ngang qua hàng trăm người mặc đồ đen, có phải ngại mình chết trễ quá không?
Ngay cả nàng cũng không dám xem thường những người này, tuy rằng chỉ có phụ nữ và trẻ em nhưng ở nơi như thế này, khung cảnh như thế này rõ ràng bọn họ không phải người bình thường, kỳ lạ lắm có được không?
Nàng biết người bình thường sẽ sợ tới mức mất lý trí nhưng vẫn cạn lời với hành vi đâm đầu vào chỗ chết của đối phương, hơn nữa nếu không phải lúc nãy nàng trốn nhanh e là cũng đã bị liên lụy, bại lộ hành tung.
Ngu thì chết thôi chứ bệnh tật gì chính là nói loại người này.
“Làm hỏng buổi hiến tế đáng bị tội gì?"
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, ngay sau đó, trong hơn trăm người có mấy người phụ nữ lớn tuổi đứng lên bao vây người phụ nữ kia, bọn họ đưa bàn tay vẫn luôn giấu trong quần áo màu đen ra bắt lấy người phụ nữ, lúc này Tần Phong Hi mới phát hiện tay của bọn họ gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, móng tay để rất dài nhìn không khác gì cương thi.
Người phụ nữ lập tức bị bắt lại, mấy người già gầy gò kia nhìn như rất yếu trên thực tế lại rất mạnh, bọn họ nâng người phụ nữ kia lên đưa về giường đất, đám người không cần nói gì với nhau đã đồng loạt nâng người cao lên sau đó ném mạnh xuống giường phát ra âm thanh rất to. Tần Phong Hi nghe thôi đã thấy ê răng.
Nàng nghe thấy xương sống của người phụ nữ vỡ vụn.
Vì bị may miệng không kêu lên được nhưng gương mặt đau đến vặn vẹo kia đã cho thấy đối phương đau đến mức nào.
Nàng ta nhũn ra nằm im bất động như người cao su.
Dường như một người trong số đó có nhìn thoáng qua những khuyên sắt bị cắt, kỳ lạ là bà ta không nói gì thêm.
Giọng nói lạnh lẽo lúc nãy lại vang lên: “Tế phẩm không nghe lời, trực tiếp tiến hành bước tiếp theo.
Bước tiếp theo là gì?
Những tiếng ngâm tụng vẫn chưa dừng lại, một bà lão nắm tay đứa trẻ đi ra khỏi đám người, Tần Phong Hi hoảng sợ phát hiện đứa trẻ kia chính là Tiểu Bảo!
Tiêu Thiên Bảo!
Lúc này cậu ta như đang mộng du hệt như buổi tối ngày hôm đó đi tìm đám trẻ con, nhưng khuôn mặt tái mét không chút sức sống, nếu như đang nằm ngủ với dáng vẻ này chắc hẳn không khác gì người chết.
Tiểu Bảo đi qua, bà lão đưa dao găm cho cậu ta, chỉ thấy cậu ta máy móc nhận lấy sau đó rạch cổ tay người phụ nữ cho máu chảy ra.
Tần Phong Hi hoảng sợ trố mắt nhìn Tiểu Bảo tiến hành hiến tế người sống.
Máu chảy ra, bà lão kéo tay nàng ta lên, một người phụ nữ nhanh chóng ôm con đi lên bóp miệng đứa trẻ để nó đón lấy vài giọt máu. Đây là....
Mọi người theo thứ tự bước lên, mỗi người dùng miệng nhận vài giọt máu, những người còn lại tiếp tục ngâm tụng.
Lúc này Tần Phong Hi cũng đã nhìn thấy rõ những người kia, chính là vì nhìn thấy cho nên càng kinh hãi, bọn họ tái xanh không còn chút máu, hốc mắt biến thành màu đen giống như người chết.
Tần Phong Hi rất muốn mắng biến thái chết tiệt, nhưng hơi thở nàng vừa loạn đã thấy bà lão đột nhiên khựng lại nhìn về hướng nàng đang đứng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất