Cùng lúc nàng ngửi thấy mùi hương quen thuộc thì một giọng nói vang lên: “Cô nương, là thuộc hạ!”
Tân Phong Hi đang căng thẳng nghe vậy thả lỏng.
Trần Thập chui ra khỏi hang động bên cạnh, rõ ràng lúc hắn ta nhìn thấy Tần Phong Hi cũng thở phào nhẹ nhõm. Mấy ngày nay vẫn luôn căng thẳng đề phòng, sự tuyệt vọng và sợ hãi sinh sôi nảy nở trong lòng lúc nhìn thấy Tần Phong Hi thoáng chốc tiêu tán.
Hắn ta biết đây không chỉ đơn thuần là ỷ lại mà Tân Phong Hi đã trở thành chiếc đèn tinh thần, có nàng là có ánh sáng. Trong chớp mắt đó Trần Thập tin rằng mình sẽ đi theo nàng cả đời.
Tần Phong Hi kéo Trần Thập lùi lại khỏi hơi lạnh thấu xương kia mới dừng lại. Lúc này nàng mới đánh giá Trần Thập, thấy trên người hắn ta chỉ bẩn chứ không bị thương mới thật sự yên tâm. Nhưng chỉ có một mình hắn ta, nàng lại cảm thấy vẫn chưa thể thả lỏng.
“Cô nương, hôm đó chúng ta...
Tần Phong Hi ngắt lời Trần Thập: “Đầu tiên nói cho ta biết những người khác đâu rồi?”
Trần Thập chỉ rãnh sâu phía trước, giọng khô khốc: “Bọn họ bị bắt đi rồi, cả Tân Nghĩa nữa”
“Bị ai bắt đi?”
Ánh mắt Trần Thập lóe lên hoảng sợ, ký ức ùa về, đến bây giờ hắn ta vẫn thấy lòng lạnh toát: “Không phải người, không phải con người, nơi đó như là một đám sương mù dày đặc màu xám đen, sau đó biến thành đầu người, bọn họ rơi xuống dưới thì bị cái miệng khổng lồ kia nuốt chửng. Thứ kia nuốt bọn họ xong chậm rãi lặn xuống nhưng thuộc hạ vẫn có thể nghe thấy giọng bọn họ, cho nên phán đoán mọi người vẫn chưa chết. Chỉ là thuộc hạ không biết làm sao để đi xuống dưới, cô nương, cái rãnh kia rất sâu, nhìn xuống tựa như dòng sông tràn ngập sương mù màu đen, hoàn toàn không nhìn thấy dưới đáy!”
Tần Phong Hi gật đầu: “Trần Thập, ngươi không tùy tiện xuống dưới là rất tốt, cho thấy bình thường nghe lọt tai lời ta nói. Tiếng tụng niệm kia có sau khi bọn họ bị bắt đi à?” Trần Thập giật mình khi nghe nàng hỏi như vậy: “Tiếng tụng niệm gì?”
Tần Phong Hi cũng ngây người: “Ngươi không nghe thấy?”
Trần Thập lắc đầu.
“Có thể do công lực của thuộc hạ không bằng cô nương cho nên không nghe thấy
Cũng có thể là nguyên nhân này, tuy nhiên, Tần Phong Hi cảm thấy không phải: “Ngươi chờ ở đây, ta qua đó xem thử”
Tuy rằng đã nghe Trần Thập kể lại nhưng không tận mắt nhìn thấy nàng vẫn không có nhận thức trực quan.
“Cô nương cẩn thận”
Tần Phong Hi đi đến phía trước, đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Tiểu Bảo thì sao?”
Trần Thập cắn răng: “Sau khi vào địa cung Tiểu Bảo như đã bốc hơi, không sao tìm được.
Nhìn ra được tuy rằng Trần Thập nghi ngờ Tiểu Bảo nhưng không tùy tiện vu oan cho cậu bé vì không có chứng cứ, chỉ có thể nói sự thật với nàng. Tân Phong Hi gật đầu: “Nếu gặp lại Tiểu Bảo thì đề phòng trước.
Trần Thập thở phào nhẹ nhõm, lập tức đồng ý. Ban đầu hắn ta lo Tần Phong Hi giống như Tiểu Trù lúc trước, cho rằng trước khi có chứng cứ không được làm Tiểu Bảo đau lòng, cảm thấy đó chỉ là một đứa trẻ, trong tình huống như vậy có lẽ sẽ sợ đến điên mất, nếu còn bị bọn họ đề phòng xa lánh không khỏi quá tàn nhẫn.
Tần Phong Hi chưa từng nghĩ như vậy, lắm lúc đề phòng trước không phải tổn thương mà là để giảm tổn thương.
Nàng ôm Ô Ô đi từng bước về phía rãnh sâu, càng đến gần càng lạnh lẽo. Tần Phong Hi nhớ đến Âm Nguyệt giáo chủ, binh đoàn xương mà bà ta luyện ra cũng lạnh lẽo như vậy. Cho nên, chắc chắn phía dưới có vô số người chết hoặc hài cốt, nói không chừng những thi thể bị mang đi làm ra dầu xác xong thì bị ném xuống đây.
Nàng ngồi xuống bên cạnh, tiếng tụng niệm càng rõ hơn nhưng nàng không hiểu là ngôn ngữ gì cho nên không hiểu nội dung là gì. Cẩn thận ló đầu ra, tuy rằng đã nghe Trần Thập miêu tả nàng đã chuẩn bị tâm lý nhưng lúc nhìn thấy cảnh sương mù màu đen cuồn cuộn bên dưới dưới rãnh sâu nàng vẫn là sợ hãi hít hà.
Sương mù kia không nhẹ bẫng bay lượn lờ mà giống như dòng nước đen đặc, gần như biến thành thực chất đang quay cuồng, như sông lớn cuồn cuộn chẳng qua nước có
màu đen!
Mặc kệ tình hình phía dưới như thế nào, người bình thường ở dưới lâu chắc chắn có hại cho thân thể. Nếu có quá nhiều người chết, vật chất có độc phát ra từ thi thể cũng sẽ
làm người ta không khoẻ, nghiêm trọng sẽ mất mạng.
Cho nên phải nhanh chóng cứu mấy người Tân Nghĩa ra.
Nàng lui trở về, nói với Trần Thập: “Phải xuống dưới cứu người, ngươi ở lại đây, ta đi xuống, chẳng may xảy ra chuyện có thể tiếp ứng.
Trần Thập không tin cách nói tiếp ứng gì đó mà nàng nói: “Cô nương, thuộc hạ không đồng ý cô đi xuống một mình!”
“Ngươi đủ lông đủ cánh rồi nhỉ, bổn cô nương quyết định còn cần ngươi đồng ý?”
Tần Phong Hi nheo mắt lườm đối phương, Trần Thập vẫn cứng rắn nói: “Dù cô nương nói gì, muốn xuống thì cùng xuống”
Hắn ta biết Tần Phong Hi không muốn mình đi mạo hiểm, tình hình bên dưới khó đoán nhưng có vẻ nguy hiểm hơn những lần trước. Có lẽ, không thể nói là nguy hiểm mà phải nói là kinh dị. Nguy hiểm thì bọn họ có thể bù đắp bằng thực lực còn kinh dị đôi khi không phải muốn bù đắp là được.
“Vậy là ngươi muốn bổn cô nương đánh ngươi ngất xỉu tại đây đúng không?”
Trần Thập: “...
Cô nương thật nhẫn tâm!
Không phải Tần Phong Hi không muốn cho Trần Thập xuống, bây giờ nàng còn đùa cợt với đối phương chính là không muốn hắn ta cảm thấy chuyện này quá đáng sợ, trên thực tế đây chỉ là giả vờ.
Có thể nói đây là nơi nhiều tử khí nhất mà nàng từng gặp! Nếu ý chí và thể lực không đủ mạnh xuống dưới cũng không đi được xa. Cứu một người còn dễ, cứu nhiều người như vậy không phải khó mà là cực kỳ khó!
Cho nên nàng đã chuẩn bị tâm lý, có lẽ lần này chỉ đi xuống xem đoạn đường cuối cùng trong cuộc đời Tân Nghĩa đi như thế nào, sau đó trả thù cho bọn họ mà thôi. Cho nên nàng không thể để Trần Thập xuống dưới bỏ mạng vô ích nữa.
“Ô Ô, ở lại đây với Trần Thập” Tần Phong Hi giao Tử Vân hồ cho Trần Thập: “Nhớ kỹ, nếu ba ngày sau ta vẫn chưa lên thì dẫn Ô Ô rời khỏi đây.
Trần Thập căng thẳng.
“Cô nương..
“Chớ lằng nhằng lãng phí thời gian của ta” Tần Phong Hi xua tay, không hề do dự nhẹ nhàng bay thẳng đến rãnh sâu kia như con bướm xinh đẹp.
Trần Thập nhìn bóng nàng biến mất khỏi tầm mắt, đột nhiên bị nước mắt làm nhòe đi. Giây phút đó hắn ta bỗng hoang mang, mình và Tân Nghĩa chọn đi theo cô nương, trở thành thị vệ bên cạnh nàng là đúng hay sai?
Dường như trên đường người thân là chủ nhân lại làm cho bọn họ nhiều hơn, cứu bọn họ nhiều hơn. Nếu chỉ có một mình nàng ngược lại còn an toàn hơn?
Trần Thập sống hơn hai mươi năm chưa từng như lúc này, rơi lệ đầy mặt, đau lòng như điên.
Hắn ta quyết định, nếu ba ngày sau cô nương không đi lên thì mình cũng nhảy xuống, sống chết có nhau.
Lúc này, Trần Thập hoảng sợ nghe thấy tiếng tụng niệm rõ rệt từ rãnh sâu vọng ra, sương mù đen giống như biến thành quái vật điên cuồng nhào lên như muốn lấp đầy rãnh sâu, không ngừng quay cuồng, thậm chí có xu hướng lao nhanh. Lạnh thấu xương lần nữa ập vào mặt, hắn ta không khống chế được toàn thân run rẩy, lạnh đến mức đánh bò
сар.
Loại lạnh lẽo này không thể chống cự.
Toàn thân hắn ta như bị đông cứng, ngay cả muốn lùi hai bước cũng không nhấc chân lên nổi. Trên mặt đất đã lạnh như vậy thì phía dưới còn thế nào nữa? Vào trong rãnh sâu còn thế nào nữa? Nhất thời hắn ta gần như tuyệt vọng.
Lúc này, Tử Vân hồ trong lòng đột nhiên run lên, kế đó ấm áp từ lòng ngực lan ra toàn thân, cảm giác lạnh lẽo vơi đi nhiều.
“Ô Ô” Ô Ô ủi đầu vào ngực hắn ta.
“Ngươi bảo ta lùi lại?” Trần Thập run lập cập hỏi.
"Ô Ô."
Lùi, lùi, lùi lại. Lạnh như vậy người bình thường không chịu nổi.
Trần Thập lùi bảy bước mới ra khỏi phạm vi của hơi lạnh.
Tử Vân hồ lại đột nhiên nhảy ra khỏi lòng ngực hắn ta, như một luồng sáng tím bay nhanh như chớp chốc lát đã nhảy vào làn sương đen dày đặc!
"Ô Ô!"
Tân Phong Hi không biết Tử Vân hồ cũng nhảy theo xuống. Sau khi nàng nhảy xuống rãnh sâu lập tức cảm nhận được cái lạnh thấu xương, lập tức vận nội lực bảo vệ, đồng thời vừa chạy vừa trượt xuống rãnh sâu. Trước kia Lệ Tử Mặc có thể làm như vậy còn nàng thì không nhưng bây giờ nàng làm được rồi.
Làn sóng sương mù đen dày đặc điên cuồng tuôn ra nhanh chóng bao trùm lấy nàng. Trong sương mù có độc, nàng có thể nhận ra nhưng có lẽ những người đó không ngờ nàng bách độc bất xâm?
Bên trong làn sóng sương mù đưa tay không thấy năm ngón, để đề phòng sương mù làm đôi mắt bị thương, nàng dứt khoát nhắm mắt lại, chỉ dùng thính giác và trực giác tiếp lục bay xuống phía dưới.
Lúc chân dẫm lên mặt đất bằng phẳng, Tần Phong Hi biết đã xuống tới đáy.
Lúc này đây tiếng ngâm tụng trở nên vô cùng rõ ràng, nhưng nghe vẫn còn cách một khoảng. Nàng cảm nhận quanh người dường như không có sương mù mới mở mắt ra, quả nhiên.
Ngẩng đầu lên thì thấy sương mù dày đặc cách đỉnh đầu chừng ba đến năm mét đang tiếp tục cuộn trào, bây giờ nhìn giống như mây đen che trời.
Nàng trầm ngâm nhìn lên phía trên đỉnh đầu.
Chẳng lẽ đây là một loại năng lực hô mưa gọi gió của dị tộc mà lão đạo sĩ từng nói? Nàng không thể giải thích thứ này, tuy nhiên, không biết không phải có nghĩa là sợ.
Chỉ cần dưới này có người thì có nghĩa là nàng đang đấu với người chứ không phải đang đấu với thiên nhiên.
Bên dưới rãnh sâu không có một bóng cây ngọn cỏ, dưới chân toàn là cát đá, còn là màu đen. Nơi nàng đang đứng nhìn trước nhìn sau không thấy thứ gì, có lẽ trời đã chập tối, cộng thêm sương mù đen bao phủ phía trên khiến phía dưới càng thêm âm u, tầm nhìn cực thấp.
Cảnh tượng sương mù đen biến thành đầu người nuốt chửng một đám người mà Trần Thập nói không xuất hiện, bởi vậy, Tần Phong Hi suy đoán đó là bởi vì lúc bọn họ tới có dẫn theo Tiểu Bảo, người phía dưới đã chuẩn bị sẵn, còn lúc nàng xuống đây không ai biết, không có chuẩn bị. Mà cho dù biết cũng không chuẩn bị kịp.
Quả nhiên phía dưới tử khí rất nặng.
Tần Phong Hi không thể tin nổi ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Ô Ô đang rơi thẳng về phía mình.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất