Ô Ô được hôn và khen vô cùng đắc ý, có thể nhìn ra điểm này ở bộ lông thỉnh thoảng lóe sáng và cái đuôi nhúc nhích.
"Ô Ô...""
Đúng không, đúng không, nó là vô địch!
Tần Phong Hi ôm nhóc Tử Vân hồ Ô Ô làm vật chiếu sáng đi vào đường hầm.
Nàng bước đi nhẹ nhất từ trước đến nay nhưng vẫn có vẻ nghe rõ mồng một, từng tiếng từng tiếng vang ra sau đó dội ngược trở về như tiếng vang vọng.
Đường hầm rất dài, hơn nữa còn quanh co khúc khuỷu chứ không phải đi theo một đường thẳng.
Cũng không biết đi bao lâu, Tần Phong Hi cảm thấy đói đến mức sắp ngất xỉu thì ngừng lại vì đột nhiên tối sầm.
"Ô Ô?"
Tần Phong Hi cúi đầu thì thấy Ô Ô mềm nhũn nằm trong lòng mình thở thoi thóp, giống như đã mất nửa cái mạng.
“Ô..”
Nó không ngẩng đầu lên nổi, chỉ yếu ớt rên rỉ.
Tần Phong Hi đoán có lẽ là do sử dụng năng lượng quá độ, lập tức đau lòng: “Con hồ ly này, thì ra để lông phát sáng tốn nhiều năng lượng tinh thần đến vậy mà ngươi còn dám dùng?” Con hồ ly ngốc này vì chiếu sáng cho nàng mà kiệt sức.
“Ô Ô..” Nó kêu yếu ớt như mèo con mới sinh.
Tân Phong Hi ê ẩm trong lòng. Lần này không hề keo kiệt lấy thuốc viên ra đút cho nó, sau đó không cho làm chuyện ngu ngốc nữa, ôm chặt nó tiếp tục mò mẫm trong đường
hâm.
Không biết lại đi bao lâu, nàng nghe thấy tiếng chuột kêu, lập tức dừng lại. Nhờ nội lực thâm hậu mà nàng vẫn có thể tiếp tục nhịn ăn nhịn uống, nhưng vừa rồi Tử Vân hồ tiêu hao quá độ, chỉ dựa vào thuốc viên có lẽ tác dụng không lớn.
Nàng lặng lẽ lấy ngân châm bên hông, đứng im trong bóng tối như hòa mình vào bóng đêm, thật ra đôi mắt vẫn có thể nhìn ra hình dáng đường hầm.
Chít chít.
Tần Phong Hi bắn châm trong tay, chính xác bắn trúng một con chuột đồng to.
Nàng đi qua nhặt con chuột lên, dùng Phá Sát rạch cho máu chảy ra. “Ô Ô”
Ở trong Thần Ma cốc Ô Ô ăn sống những con thú nhỏ khác, có lẽ chuột này nọ là món yêu thích nhất của nó, sau khi theo nàng mới bắt đầu ăn thịt chín, ở đây không có điều kiện nướng nên không còn lựa chọn nào khác, uống máu chuột còn hơn là đói chết.
Ô Ô như biết nàng không uống máu chuột nên không nhường cho nàng, tham lam hút hết máu. Uống, sao lại không, không uống muốn làm bổn hồ ly chết à.
Một con chuột không có bao nhiêu máu nhưng cũng đủ giúp Ô Ô khỏe hơn.
Tân Phong Hi thấy có chuột đồng là biết gần đây có lối ra hoặc không gian khác, nàng càng đề cao cảnh giác.
Lúc này, tay nàng chợt sờ đến một chỗ nhô lên rất nhỏ, vừa định quan sát thêm thì chỗ nhô lên kia nhạy kinh người, tay nàng chỉ vừa chạm nhẹ đã bị ấn xuống.
Cạch...
Tiếng phiến đá ma sát mở ra, ngay sau đó, một tia sáng chiếu vào. Tựa như cánh cửa mở ra thế giới mới, bên ngoài là núi non, vách đá mọc đầy rêu xanh, cây cối mọc doi ra từ vách đá bị dây leo quấn quanh, lũ nhện to tướng màu nâu đỏ bò đầy trên mạng nhện giăng từ trên đó xuống, những bông hoa rực rỡ mọc ra từ đá lởm chởm, một con đường không giống con đường...
Có một chuỗi dấu chân lớn nhỏ.
Tần Phong Hi kiềm chế cảm xúc phập phồng bình tĩnh bước tới quan sát. Nàng có thể phân biệt ra dấu chân của Trần Thập và Tân Nghĩa, dù sao cũng từng vào sinh ra tử với nhau, đây là thói quen của nàng, vô thức quan sát vài thói quen và đặc điểm của đồng bọn, bởi vì đôi khi lúc gặp nạn những đặc điểm này là cơ hội để nàng cứu bọn họ hoặc khi nàng gặp nạn có thể xem xét ai có khả năng giúp đỡ mình hiệu quả nhất. Nên chuyện này gần như đã trở thành bản năng.
Hơn nữa Trần Thập và Tân Nghĩa ở bên nàng mấy tháng nay, dù không cố tình chú ý thì bằng vào bản năng này cũng có thể nhớ rõ.
Tần Phong Hi hốt hoảng, chỉ mong có thể phát hiện dấu chân Trần Thập và Tân Nghĩa trong đó.
Quả nhiên, nàng nhìn thấy dấu chân của hai người! Trong đó còn có một dấu chân to khác thường hẳn là của Lư Đại Cán, người này rất cao, đồng thời dấu chân cũng rất lớn.
Còn một dấu nhỏ hơn là của Tiểu Trù.
Năm tổ hợp còn lại là dấu chân của đàn ông trưởng thành, chắc là của mấy người Đồ Trí Dũng.
Quả thật đã đến không sót một ai, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tần Phong Hi thở dài đang định đứng lên thì chợt giật mình nhận ra một điều không thích hợp, lúc này mới nhớ ra có dấu chân của tất cả mọi người chỉ thiếu mỗi Tiểu Bảo?
Dấu chân của Tiêu Thiên Bảo đâu?
Theo lý mà nói cậu ta là đứa trẻ duy nhất trong đội, dấu chân của cậu ta và của người phụ nữ duy nhất là Tiểu Trù dễ nhận ra nhất mới đúng, ngặt nỗi có dấu chân của tất cả mọi người nhưng lại không có của Tiểu Bảo.
Tần Phong Hi nhíu mày, tạm thời gác những chuyện này sang một bên đi theo dấu chân này trước.
Bên trên đã hoang tàn đổ nát nhưng địa cung bên dưới vẫn còn một khu lớn nguyên vẹn, vài nơi mặt đất chỉ nứt ra mà thôi. Cho dù không điều tra được chuyện xảy ra ở đây, sau khi quan sát Tân Phong Hi vẫn có thể đưa ra kết luận rằng nơi này từng xảy ra động đất. Một thời gian dài sau đó cỏ mọc lên ở những nơi mặt đất nứt nẻ, thậm chí cây cối.
Lúc ở thành Nặc Lạp nàng còn cảm thấy tiết Xuân se lạnh, có nơi tuyết đọng còn chưa tan, quả nhiên mùa xuân đến nơi thiên nhiên đầu tiên, nơi này cây cỏ đã xanh um tươi tốt từ lâu.
Nhưng dường như ở đây xanh um tươi tốt không phải là từ miêu tả tốt đẹp bởi vì tuy đám cây cỏ kia tràn ngập sức sống nhưng không biết vì sao nơi này khiến Tần Phong Hi cảm thấy âm u rợn người.
Nàng càng đi thì cảm giác này càng mạnh.
Tần Phong Hi bắt đầu bối rối, nàng có linh cảm cảnh tượng chờ mình phía trước còn kinh khủng hơn, hơn nữa chắc chắn rất nguy hiểm, nàng không biết bọn Trần Thập đã đi qua đây bao lâu, chỉ hy vọng có thể ngăn bọn họ lại trước khi mọi chuyện không thể cứu vãn.
Lúc này, tuy rằng nàng đã đói bụng không chịu nổi vẫn không có tâm trạng tìm thức ăn, trên đường nhìn thấy ven đường có cây mọc quả dại, nàng không quan tâm có độc hay không vội vàng hái mấy quả, cắn thử một miếng thấy không có vấn đề mới cho Ô Ô hai quả còn mình ăn số còn lại.
Quả dại rất chua, mùa xuân cây mới ra hoa cho nên mấy quả dại này là sản phẩm còn sót lại của mùa Thu Đông năm trước, chắc chắn không ngon nổi. Nhưng chúng đã cứu mạng một người, một hồ ly, cuối cùng dạ dày cũng có đồ lót dạ.
Nàng lên đường vội vội vàng vàng, nơi đi qua con muỗi cũng tự động tránh né, bớt được khối chuyện. Trong những lúc như thế này Tần Phong Hi cảm thấy may mắn vì có gan cáo ma.
Nhắc đến gan cáo ma, Tần Phong Hi nhớ tới người đàn ông ngang ngược kia, hắn chỉ muốn bất chấp tất cả khống chế nàng trong lòng bàn tay, tuy nhiên lắm lúc hắn không hề ích kỷ.
Giống như gan cáo ma này, tuy rằng nàng là người lấy được nhưng ban đầu Tần Phong Hi không biết đó là thứ gì, là hắn nói với nàng, sau đó hắn không hề có ý định chiếm thứ này làm của riêng. Tuy rằng lấy lý do là bản thân trúng cổ độc vốn dĩ không sợ những thứ đó nhưng nếu có một ngày cổ độc của hắn được giải thì sao?
Người từng trúng cổ độc, từng chịu mọi tra tấn sẽ càng muốn có thêm khả năng chống lại hai thứ này, gan cáo ma là thứ thích hợp nhất nhưng hắn chỉ bảo nàng tranh thủ ăn
nó.
Cả thạch tủy ngàn năm nữa, lúc ấy thạch tủy ngàn năm cũng là thứ mà hắn rất cần, vì chịu song song hai sự tra tấn từ cổ và độc, nếu dùng toàn bộ thạch tủy ngàn năm nội lực sẽ tăng lên rất nhiều, ít nhất có thể tăng cường tố chất thân thể, giúp hắn có sức chống chọi khi bị cổ độc tra tấn.
Nhưng hắn lại dành toàn bộ cho nàng, là nàng ép trả lại hắn một ngụm nhỏ.
Cả Phá Sát và Đạp Tuyết, cái đầu là binh khí đứng đầu bảng thần binh trên đời, cái sau là hãn huyết bảo mã có linh tính, hắn cho nàng mà không nhíu mày lấy một cái.
Càng đừng nói đến tình nghĩa ở sơn cốc Mê Chi nàng rơi xuống vực hắn lập tức buông tay nhảy theo. Lúc ở bên bờ sông ở sơn trang Vân Phong, trong trận Sinh Linh Tiểu nguy hiểm trùng trùng hắn không màng tất cả thoát khỏi khống chế độ khí cho nàng, cứu nàng một mạng.
Hắn hung hăng, ngang ngược nhưng khách quan mà nói chưa từng keo kiệt với nàng.
Quan điểm tình cảm khác nhau liên quan đến hoàn cảnh sống, nàng chỉ lười ép hắn thay đổi mà thôi, nàng cũng biết thất vọng, biết chua xót và khó chịu nhưng mà con người nàng rất cởi mở, sẽ không bởi vì vậy mà phủ nhận cả con người hắn.
Đây cũng là nguyên nhân dù nàng đã đi rồi vẫn cố gắng giúp người kia. Bọn họ từng sống chết có nhau, trong mắt Tần Phong Hi cho dù không thể trở thành vợ chồng hay người yêu, Lệ Tử Mặc vẫn là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời nàng.
Nàng tình nguyện dốc hết sức lực giúp hắn có được thành tựu lớn lao, đồng thời nàng tin tưởng nếu như mình cần thì hắn cũng sẽ không chút do dự chạy đến.
Đây là ăn ý giữa bọn họ.
Hơi lạnh thấu xương bỗng ập vào mặt, Tần Phong Hi rùng mình, vội vàng dừng lại.
Nàng lùi một bước, lúc này mới bắt đầu quan sát hoàn cảnh nơi đây. Không có cây, mặt đất đầy cỏ, phía trước có một cái rãnh rất sâu, mặt đất xuất hiện chênh lệch chiều cao rất lớn, nàng không nhìn thấy phía trước là gì. Nơi nàng đang đứng là một cái rãnh dọc sâu, nàng đứng giữa rãnh cao khoảng hai người, hai bên có hố sụp phân bố rải rác.
Nơi này từng bị thiên nhiên tàn phá.
Dấu chân đến đây không còn rõ nữa bởi vì có vài đoạn đường có cỏ, có đoạn là đất cứng cộng thêm đá không thể nhìn ra dấu chân. Nhưng nàng biết chắc chắn bọn họ đi
Không nghe ra nội dung, chỉ biết là âm thanh lúc cao lúc thấp, âm thanh kia giống như ma âm hung hăng chui vào tai. Sắc mặt nàng thay đổi, đang định đến gần xem thử thì bị một bàn tay kéo lại, Tần Phong Hi trở tay cầm Phá Sát xoay lại chém về phía cánh tay kia.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất