Không chỉ không ai đi ra mà còn không có một chút động tĩnh. Khu phế tích hành cung này quá lớn, hơn nữa trải qua trận động đất địa hình xảy ra thay đổi, xuất hiện rất nhiều khe rãnh, vài nơi thậm chí sụp xuống thành hầm, không ai biết bên trong có gì, dù có người ngã xuống dưới không lên được hoặc chết bên trong cũng không phải không thể. 

Đến tối quả thật có người nhìn thấy ma trơi, nhưng vì đông người tiếp thêm can đảm cộng thêm phần thưởng quá hấp dẫn nên không ai rút lui. 

Nhóm của Đỗ Văn Hội cũng dựng lều ở lại, lo lắng không yên ôm đầu trăn trở? Nếu như vào trong vẫn không tìm được Đế phi thì sao? 

Lúc này, một thuộc hạ cầm thư vội vã chạy vào nói: “Đại nhân, Đế quân gửi thư!” 

Đỗ Văn Hội nhảy dựng: “Mau mang tới đây!” 

Năm ngày trước hắn ta đã viết thư trình bày tình hình ở đây gửi về, bởi vì đã bố trí xong bây giờ ba trăm dịch thừa, có thể dùng bồ câu đưa thư đến từng trạm giúp cho thư có thể nhanh chóng đưa đến đúng chỗ, có điều hắn ta không ngờ Đế quân lại trả lời nhanh như vậy. 

Đọc thư xong hắn ta mới biết thì ra Đế quân đã rời khỏi Phá Vực đến Bắc Thương. Bức thư này được gửi đi vào ba ngày trước trên đường hắn đi, có lẽ bây giờ đã sắp đến đây rôi. 

Bức thư là do đích thân Lệ Tử Mặc viết, chữ viết dứt khoát mạnh mẽ, đầu bút sắc bén phóng khoáng. 

“Đế quân đến rồi!” Đỗ Văn Hội cầm thư tay run nhẹ. Đám thuộc hạ âm thầm mừng rỡ. Thật ra đây là nhiệm vụ đầu tiên của bọn họ, nếu là chuyện khác thì còn may ra, chuyện về Đế phi, Đế quân từng nói nếu nàng xảy ra chuyện trước mắt bọn họ thì tất cả cũng phải chôn cùng. 

Bây giờ Đế quân đích thân đến xem như có chỗ dựa rồi. 

Mặt đất nhầy nhụa thật phiền, đế giày dính mấy thứ kia làm cách nào cũng không gỡ ra được. Làm người ta khó chịu hơn là nàng đã loay hoay ở đây suốt ba ngày. 

Tần Phong Hi chưa từng cảm thấy mình vô dụng đến vậy. 

Đương nhiên, nếu có người biết thứ nàng đang dẫm lên mà mặt không biến sắc kia là gì thì sẽ chỉ cảm thấy nàng ghê gớm lắm rồi. 

Đây là dầu xác, rất nhiều dầu xác. 

Phía dưới dầu xác mọc ra một loại rêu không biết tên, loại rêu này phủ kín mặt đất, chỉ cần giẫm lên sẽ chảy ra chất lỏng sền sệt trộn với lớp dầu xác biến thành thứ làm người khó chịu vô cùng. Hơn nữa không cần nghĩ cũng biết mùi của thứ này. 

Nàng không biết sao nơi này lại có lượng dầu xác nhiều đến vậy, bởi vì nàng không biết lai lịch của hành cung này, nàng không biết được chuyện mà mấy người Đỗ Văn Hội ở bên ngoài nghe ngóng được. Nhưng bây giờ ít nhất nàng đã biết dưới đống phế tích này không tầm thường như vẻ bề ngoài. 

Nhưng biết thì biết, cứ loanh quanh ở đây cũng không có tác dụng gì. 

Vả lại mặt đất nơi này bị dầu xác và loại rêu kỳ lạ bao phủ không thể mọc ra thứ gì khác cho nên nàng không có gì để ăn. Cũng may có mang theo bình thuốc viên làm đồ ăn vặt cho Ô Ô, ba ngày nay nàng và Ô Ô mỗi ngày ăn hai viên, vẫn có thể duy trì năng lượng mà cơ thể cần. Ngặt nỗi vẫn không đủ no, thứ này bổ khí bổ huyết bổ tinh thần nhưng không thể chắc bụng. 

Thật ra vách đá phía trên đầu có hai, ba cái cây lùn, nhai lá cây có thể bổ sung nước, rất chát nhưng ít nhiều có chút chất lỏng. 

Trong hoàn cảnh ác liệt như vậy cái gì nàng cũng gặm được. Tựa như trước kia ở rừng mưa không có thức ăn nàng còn từng uống máu cá sấu còn tươi. 

“Ô Ô, sao ngươi cũng ngốc luôn rồi, mau tìm đường ra xem nào, chúng ta phân công làm việc!” Tần Phong Hi nhai lá cây vỗ đầu Ô Ô. 

"Ô Ô..." 

Mấy ngày nay bạn nhỏ Tử Vân hồ Ô Ô đói đến mức sắp khóc. Nó nhảy ra khỏi lòng Tần Phong Hi chạy trên vách đá vì không muốn đụng vào mấy thứ dưới đất. Tần Phong Hi mang giày, đến lúc đó cùng lắm cởi giày vứt, còn nó thì không được. 

Tần Phong Hi đi tìm hướng còn lại. 

Nàng không tin nơi này không có lối ra, không, phải nói ba ngày nay nàng còn không tìm thấy lối vào, nếu không đã ra ngoài lâu rồi. 

Hiển nhiên đám Trần Thập không đến đây, nếu không đã gặp được từ lâu. Bây giờ nàng đang nghĩ cánh cửa mở ra sẵn lúc đó có phải người sau lưng khống chế Tiểu Bảo cố ý mở ra hay không, vì để dẫn họ đến đây nhốt chết ở đây, không thể phá hỏng chuyện tốt của gã. 

Nếu đó là mục đích của đối phương, thật sự muốn làm gì những người kia thì trong mấy ngày nàng bị nhốt ở đây có lẽ bọn Trần Thập đã mất mạng rồi. 

Tần Phong Hi nghĩ đến điểm này hận người kia không ở trước mặt để nàng dùng Phá Sát lóc da xẻ thịt ngàn dao. 

Nàng vừa nghĩ vậy vừa gõ lên vách đá xem có cơ quan gì đó hay không, tuy rằng ba ngày nay hầu như nàng đã gõ giáp cả vách đá cao này rồi. Lần này, nàng đi lên nơi có thể nói là nơi cao nhất ở đây, ở đó có một cái nồi rất lớn đặt trên một cái lò khổng lồ, dưới lò bếp có thể nhét chừng trăm ký củi bây giờ toàn là tro bếp. 

Dù trong nồi có đồ ăn nàng cũng không dám ăn, bởi vì đây là nồi dùng để nấu thi thể lấy mỡ người, trong nồi có lớp dầu xác thật dày, vì bị nghiêng nên dầu xác bên trong mới chảy ra đầy đất. Cạnh bếp lò còn có mấy cái vại đất to, có cái bị ngã, có cái vỡ nát có lẽ dùng để chứa đầy dầu xác, bây giờ đã chảy ra sạch. Kế bên còn có xương trắng chất đống, mấy bộ xương khô lăn lóc khắp nơi, bị dầu xác dính xuống đất. 

Người bình thường nhìn thấy cảnh tượng như mười tám tầng địa ngục A Tì này có lẽ đã sợ đến chết. Đương nhiên Tần Phong Hi không thích nhưng cũng không sợ, chỉ có điều vẫn thấy khó chịu. Ở hiện đại nàng đã từng đến một nhà máy hóa chất vô nhân đạo, dùng cách nấu xác người luyện dầu xác, số dầu xác được luyện ra dùng để bào chế mỹ phẩm dưỡng da, nghe nói sau khi dùng da thịt mịn màng căng bóng, một hủ nhỏ thôi cũng vô cùng đắt đỏ. Đương nhiên, chuyện cho thêm dầu xác vào là bí mật, những người tiêu dùng mua về sử dụng không biết mỹ phẩm dưỡng da mà bọn họ bôi lên mặt mỗi ngày có chứa thứ này. Trên bao bì đóng gói cũng chỉ ghi bằng danh từ chuyên môn mà người bình thường không hiểu. 

Rất nhiều phụ nữ chỉ xem hiệu quả không chú ý thành phần, mà dù có chú ý cũng vô dụng. 

Nơi này luyện ra nhiều dầu xác như vậy không biết đã dùng bao nhiêu thi thể, hơn nữa số dầu xác này dùng để làm gì? Chẳng lẽ bọn họ cũng muốn làm mỹ phẩm dưỡng da mang đi bán? 

Ba ngày nay Tần Phong Hi đã đi qua nơi này rất nhiều lần, có một hôm nào đó là kiểm tra còn lại chỉ đi lướt qua, nhưng lần này nàng dừng lại đây. 

Nếu chỉ có nơi này chưa kiểm tra kỹ vậy thì chỉ có thể là ở đây. 

Tần Phong Hi đến gần cái nồi miệng to kia quan sát kỹ càng. Thậm chí còn chui vào bếp lò bởi lớp tro dày bên dưới khiến cho bản thân giống như con mèo hoa. 

Không có, không có gì cả. 

Nàng đứng trầm ngâm một lúc sau đó nhìn về phía cái lu trong góc tường. Cái vại miệng to kia cao chừng hai mét, bụng to nhưng đã vỡ hơn phân nửa, bên trong trống rỗng. Chính bởi vì đã vỡ cho nên ban đầu nàng không quá quan tâm đến nó. Bây giờ nhìn lại nửa bên kia vẫn còn lành lặn, ít nhất phải xem thử. 

Nàng đi qua, vận công nhấc nửa cái vại kia lên bằng một tay, để lộ ra phía sau là một cánh cửa. 

Tần Phong Hi vỗ trán kêu trời. 

Đúng là càng sống càng ngốc, cửa ra dễ tìm như thế mà nàng không chú ý đến, khiến cho phải loanh quanh ở đây ba ngày. 

Người không ngu không chết, đúng là ngu chết nàng mà. 

“Ô Ô, lại đây Ô Ô!” Nàng gọi Ô Ô nhanh chóng đi ra ngoài, đói khát chết ở đây thật thì lão đạo sĩ cắt đứt quan hệ với nàng mất, kẻo làm ông ấy mất mặt. 

Ô Ô chạy tới cũng nhìn thấy cánh cửa kia, nhảy vào lòng nàng tủi thân kêu mấy tiếng như đang khóc. 

“Được rồi, tại ta ngốc, mấy ngày nay khiến ngươi chịu thiệt rồi, ra ngoài nướng thịt cho ngươi ăn.” Tần Phong Hi xoa đầu nó. Tuy nhiên, nàng không chắc đây là cửa ra, cũng có thể là dẫn tới nơi đáng sợ hơn? 

Ô Ô lại tin nàng vô điều kiện, kêu hai tiếng sau đó nằm trong lòng nàng nghỉ ngơi. Ba ngày nay nó nhảy nhót khắp nơi giúp nàng tìm lối ra vẫn chưa ăn gì, đã mệt muốn chết 

rôi. 

Hơn nữa chủ yếu là may mà có vật nhỏ này ở bên cạnh, nàng mới có thể tương tác với sinh vật sống, nếu không bị nhốt ở nơi đầy dầu xác, tràn ngập hơi thở chết chóc thế này có lẽ sẽ điên mất thôi. 

Nàng ôm Ô Ô không chút do dự bước vào cánh cửa kia. 

Giống như nàng nghĩ đây là một đường hầm, xung quanh lát đá lạnh lẽo nhưng sạch sẽ, ngoài ra không còn gì khác. Đường hầm này cao khoảng một mét tám, không đến hai mét, chiều rộng chứa được hai người đi sóng vai, khá chật hẹp. Dọc hai bên có đèn nhưng cạn dầu từ lâu, đứng ở đầu đường hầm còn có ánh sáng lờ mờ nhưng nhìn về phía trước tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón. 

Biết vậy đã mang theo Lam Hải Dạ Minh Châu, trong những lúc như thế này cho thể lấy ra để chiếu sáng. Xem ra chỉ có thể mò mẫm mà đi, nếu nói trong bóng đêm không có nguy hiểm gì Tần Phong Hi không tin. 

Nàng cười khổ, thật ra đã sớm biết với tính cách thích đâm đầu vào chỗ chết của mình không thể ung dung du sơn ngoạn thủy, phong hoa tuyết nguyệt sau khi rửa tay chậu vàng. Kiếp trước, người bạn thân sau này đi bán điểm tâm từng nói rằng nàng là nhà mạo hiểm bẩm sinh, không có hứng thú làm cô gái ngoan ngoãn dịu dàng, cho nên mới chọn lái trực thăng thám hiểm Bermuda. 

eyJpdiI6Im05QnBHNGRSNkJqMjFLd003T1NrQnc9PSIsInZhbHVlIjoiS25Jb25DazdRdFI3dE1UekRoTlFBb21nYndpTDFIXC9sZDJWYlc1RnpsR25xeTNiWTVCWGNcL3dMSVVRKytqMElvVnprRHd5RUN6SjFySWZlZ3FBNWw3NkpNbVIxc0dKb0dsTWZnbjFSSWt1elVVUVJmXC9MWnNSYWkyMkpEbEFnMkplckVEbGJDYnYxUWlTNjgrY1UrdDRLelgwUGp1aThOVDB2TFN4TGkybVVPYlpqWGRtalJEK2VBVlZQb3VrR2RnenU4Qm12OHdEMnBRUDVDZEM0d001XC9QMmFIUFZYd3FXbkxDd3pNWmxxenY2b1VOdFlTbTBzaUpnMG12VXFLZHdTcUdnQnIzNnBHNGNoZWlHc0FKdkVFR1Y5QkhOQ1FvUUFPTjdhYVZlejZBOUJZWXAzd1hsbTJoNVgrR1lsNWlDTlhERUZENWtHNnZZN1NxOFg2MElPNmdRSmRQdlRrdVNZTnNoa2p1OHI2RT0iLCJtYWMiOiJmNDJmMWI4OTliNDBkYmQ4NDhkN2ExMzM3OTU1NjA1ZWFmNWQxODQxNzBlMDMxOWQ5ZDRiNDc2MzI0NWFlMDE2In0=
eyJpdiI6InB4QWc0cVJOeE40SVNDdDYzd3hGS0E9PSIsInZhbHVlIjoidlRxcUhMNzdaUm1zV1R0MzV1TDR6V09oc1p5UWdQV0gzbFAyNk1Cc2RqWHRndVJib1R5ZXAzOEVTcWJXYUhubjh4REJ2aDd1dGZ3d2JEcW5PakFyRitUekhaaXNZb1lHSHl3N3UrbDErK1pEbTBNYWpKbnBvKys3U0pkbUhOVlBEU3RpZzRNOGkxTWVXRkk3OEVFMFNrQVJmamhwQ0RvMlpjUzRTbmhUeXJrdkFsN0VRb3RRVU5kVlRKTU1NWTlJZU90SzNLMVJQS1MzOHFjWEJnQWJETStnU0RsN2p1UlpsVlNyRzdMNERDMVBud1VDWWJnYWZ0aW5NNHUrbXZYdVRDTjF2UGx2dHEwMnZCQ1JPcGYrZ1NVa3lDSUo3ejZuWVlPXC95cDVSTkFIQzQ3cGlsYXRxd3dkZk9xTDJoQmcxeStBTU1lMjRkbDdzUWNlb2k0M2FPTFZvN0FMZnhZTFp1WHh4NTFPRWZURUY0K05wZ1hobTlWOXBlcjlKMGkwXC8xaHNiZEFvanI4bkJiTUlLM25Jd2xtaWJuSW41SU4xYzVGTGZ4M2tzU1AyalJZcTdPS0NveUl4c2lSTkZqRXlET2ZrYTJXY01UajRyM3p4b2NzT2JpZXYzb1crMFN3aVg4V2VOTUY5VnVFQzJDUDdQOWZ0M3JWeExRXC9saW1BTW9JK2tkMTlTODYxaG9MM1JqcnVXXC93TkVrdFwvaGxMaVpBRHIzdFRxRk1NYjJmTkNjbll1UlFiVEYxdkJkRmxUa3I1YzBKWlNwTTZNSStaOHFyNkhFcm1QQ3d4MVlLWjFlNFlaYzI3V09IekFtU2dFbnhEcDluZ2RNSTR0b0wyTDNadWdTaUV4NGFveHZUOFpCU0gzc1hWSllaMTJmbmVwUVU3THpvRWdFUmxmbFBcL0p6eFNSNzd1OVVybHNwbWh3bk5EaU5lQ1BjREhSU3BPRzlveisyNXE5VTFURWlsK1pueWM4YXpyZ2lCRlZKc2diZk1KNEszUDRVem1BamErNjlBMFRMMmlFd1ViRVozblNkQjdmT0N2YWNYZXUwVjk2K21PRlkzSXlLYUNPTU4yTnVDcm9TNHdJNXNcL1VNK3RqYTlUSGU0WW9XS1NcL2JuYnBGNmlkUU9WZTZOc2h1RWwzbTFhZGdwejJuVElOTTBCRDk4cEhUbjByN20wZW9lc2NXSjdlOElvZlhiVzVZaWN6MmRrRFQ1azk5Tk5rbXRrdzJhZnBsbmVJajlmWHJpckpQTG5ReXR6NkZLU2tQNnRNNksiLCJtYWMiOiJkZDM2MjFlOWQ0MWU5NWE1NDA1ODI0OGRjZjEzOTNmNTFjY2I0OGZmOTIxMWJkYjMzZDk4YTVlOGE1NzVhOGZjIn0=

Sáng như thế này đã đủ cho nàng rồi! Tần Phong Hi mừng rỡ ôm nó lên trước mặt, không nhịn được hôn lên đầu nó: “Ô Ô, ngươi đúng là bảo bối!”

Advertisement
x