Trời đã sáng, thành Nặc Lạp dần trở nên ồn ào náo nhiệt, mọi người phải tiếp tục cuộc sống của mình, tranh thủ bán hết hàng để về nhà, sáng sớm tiệm bánh bao mà Sư Gia từng ghé qua vài lần buôn bán tấp nập khiến ông chủ mừng rỡ cười tít cả mắt.
Khó khăn lắm khách mới thưa bớt, ông ta thích ý đứng tựa cửa, đúng lúc đối diện với bảng cáo thị, nhìn thấy một cô gái đội mũ trùm đầu màu xanh khói dài ngang lưng đứng trước cáo thị của Đế quân Phá Vực xem đến nhập tâm.
“Ái chà, là phụ nữ thì sẽ hâm mộ khi nhìn thấy bảng khế ước kia thôi, đáng tiếc, Đế quân của Phá Vực chỉ có một. Ông chủ đang lắc đầu than thở thì thấy nàng kia giật tờ khế ước xuống, tức giận xé nát sau đó rải mảnh vụn theo gió.
Chủ tiệm trợn mắt, thầm xuýt xoa, chẳng lẽ người này ganh tỵ quá nên vậy?
Cô gái kia xoay người bỏ đi, lên chiếc xe ngựa đậu bên cạnh, người đánh xe quất roi đánh xe chạy về phía đường cái trong thành.
Tiêu phủ nhỏ, Tiêu Quốc Cần vội vàng ra đón, người phụ nữ xuống xe, Tiêu Quốc Cần định đến đỡ nhưng đối phương lại như không nhìn thấy hắn ta đi thẳng vào trong phủ. Tiêu Quốc Cần thu hồi tay, bước tới dẫn đường: “Mời đi bên này”
Tiêu Quốc Cần đưa nàng ta đến thư phòng, chờ người kia đi vào trước rồi bản thân mới cẩn thận nhìn xung quanh sau đó đóng chặt cửa đi vào.
Hắn ta bước nhanh đến quỳ xuống trước mặt người phụ nữ: “Tham kiến Công chúa điện hạ.
Người phụ nữ cởi mũ trùm đầu màu xanh khói lộ ra gương mặt xinh đẹp, đúng là Đại công chúa Bắc Thương, Bắc Hải Đường.
Bắc Hải Đường nhìn hắn ta, ngồi xuống án thư sau đó mới nói: “Đứng lên đi”
“Tạ Công chúa điện hạ. Tiêu Quốc Cần đứng dậy, lén quan sát Bắc Hải Đường, âm thầm tán thưởng, Đại công chúa Hải Đường của bọn họ quả thật thướt tha quyến rũ, xinh đẹp động lòng người.
Nếu có thể cưới được người này thì quá tuyệt, quyền lực, địa vị, tiền tài, sắc đẹp có đủ.
Nhưng Tiêu Quốc Cần biết đây là chuyện không thể xảy ra, sợ bị Bắc Hải Đường nhìn ra lòng tham nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, cụp mắt không dám nhìn đối phương
nữa.
“Thảo dân không ngờ công chúa điện hạ đến nhà tranh của thảo dân, quả là vinh hạnh lớn lao thay
Bắc Hải Đường quan sát căn thư phòng này, tuy rằng không xa hoa nhưng không chỉ mỗi cánh một tấm gấm Lưu Vân thêu chỉ vàng mà trên tường còn treo bức tranh của họa sĩ nổi tiếng người Bắc Thương, trên bàn gỗ hoa lê trong góc trang trí vật phẩm bằng ngọc bích, không một góc nào không thể hiện ra chủ nhân nơi này tốn bao nhiêu tâm tư và tiền bạc.
“Tiêu Quốc Cần, dường như ngươi đã quên nhà tranh’ này của ngươi cũng là do bổn công chúa bỏ tiền ra mua. Bắc Hải Đường liếc mắt đầy mỉa mai. Nếu không phải người này còn khả năng lợi dụng thì còn lâu nàng ta mới để mắt tới.
Tiêu Quốc Cần bối rối, lập tức cúi đầu thưa phải.
Hai tháng trước Bắc Hải Đường phái người tới tìm Tiêu Quốc Cần, muốn hắn ta rời khỏi Tiêu gia ra ngoài tự tạo danh tiếng sẽ cho hắn ta một số bạc lớn, với số bạc này hắn ta mới có thể mua một tòa nhà, hơn nữa đối đầu với Tiêu Phủ.
“Chuyện bổn công chúa bảo ngươi làm thế nào rồi?”
Tiêu Quốc Cần thầm than khổ: “Công chúa, lão già Tiêu Quốc Đống kia giấu băng huyền thiết ngàn năm quá kỹ, thảo dân thật sự không tìm thấy, ông ta luôn miệng nói xem ta là con trai ruột nhưng lại chưa từng cho ta biết về mật thất quan trọng nhất của Tiêu gia, cũng chưa từng cho ta vào...
“Chớ viện lý do với bổn công chúa” Bắc Hải Đường mất kiên nhẫn ngắt lời hắn ta: “Không lấy được băng huyền thiết ngàn năm cũng thôi đi, bổn công chúa sẽ tự lấy thần binh mà Tiêu Quốc Đống làm ra. Chuyện còn lại thì sao?”
“Xin công chúa tha tội!” Tiêu Quốc Cần nói: “Do thuộc hạ của thảo dân ngu xuẩn, thảo dân còn chưa kịp làm gì đã đắc tội Hi công tử, Hi công tử đã vào ở phủ của Tiêu Quốc Đống...
“Kẻ ngốc là ngươi!” Bắc Hải Đường vỗ bàn, tức giận trừng hắn ta: “Bổn công chúa đã phái người truyền tin đến từ lâu rằng ngươi phải mượn sức Hi công tử, não ngươi bị chó ăn rồi đúng không?"
Tiêu Quốc Cần bị mắng không dám ngẩng đầu, mặt tái mét.
“Hi công tử tựa như từ trên trời rơi xuống, danh tiếng truyền từ Đông Thanh tới Bắc Thương chỉ trong một đêm, sở hữu Lưu Quang Tử Vân hồ, rất có thể còn có cỏ Thiên Cơ,
võ công cao thâm khó dò, người như vậy nếu sau lưng không có cao nhân lánh đời chống lưng bổn công chúa tuyệt đối không tin, nhưng vì đối phương có thể là người Đông Thanh nên bổn công chúa không tiện ra mặt, hoàng thất cũng không tiện ra mặt cho nên ta mới bảo ngươi làm chuyện này, nếu chuyện này thành xem như ngươi lập công lớn!
Không ngờ ngươi ngu ngốc đến mức đắc tội người kia! Tiêu Quốc Cần ơi Tiêu Quốc Cần, bây giờ bổn công chúa cảm thấy nâng đỡ ngươi là một quyết định sai lầm. Ta không ngờ ngươi không có đầu óc như vậy!”
Bắc Hải Đường thật sự nổi giận.
Tiêu Quốc Cần hối hận xanh cả ruột. Lúc ấy nhận được lệnh mượn sức Hi công tử nhưng trong lòng hắn ta không cho là đúng, có lẽ do từ nhỏ Tiêu Quốc Cần đã được Tiêu Quốc Đống nuông chiều đến mức không biết trời cao đất dày.
Hắn ta cảm thấy lời đồn đãi về Hi công tử chỉ là tin đồn thất thiệt, chẳng qua chỉ là một tên nhóc hỉ mũi chưa sạch không ngờ đến thành Nặc Lạp mà không hề hỏi han đến hắn ta, nếu như hắn ta còn tới tận cửa mời mọc chẳng phải chứng tỏ Tiêu Quốc Cần tự hạ thấp bản thân?
Hơn nữa, trên đời có người luyện võ nào không cần binh khí? Chẳng phải thợ rèn binh khí xuất sắc mới nên là đối tượng mà họ phải chủ động làm quen thậm chí nịnh bợ? Ở đâu ra chuyện ngược lại thợ rèn binh khí đi lấy lòng người khác.
Trước kia Tiêu Quốc Cần ở Tiêu gia còn nhìn thấy sứ giả của Vấn Thiên Sơn khách sáo với Tiêu Quốc Đống, ngay cả Vấn Thiên Sơn còn như vậy chỉ vì muốn một thanh kiếm cho thánh nữ Nạp Lan Mộng Như, Hi công tử là cái thá gì?
Chính là vì nghĩ như vậy cho nên hắn ta không chú ý Hi công tử đến thành Nặc Lạp từ khi nào, cũng không ngờ quản gia ngu xuẩn của mình vô tình đánh thuộc hạ của đối phương khiến chưa gì hắn ta đã kết oán với Hi công tử.
“Xin công chúa bớt giận!” Đương nhiên Tiêu Quốc Cần không dám nói với Bắc Hải Đường những suy nghĩ này, nhanh chóng báo tin khác: “Thảo dân sơ suất bên chỗ Hi công tử nhưng mà đổi lại thảo dân đã nghe ngóng được tin tức quả Thốn U!”
Bắc Hải Đường đang tức giận nghe vậy dịu lại, suy cho cùng mượn sức Hi công tử chỉ là thứ yếu, quả Thốn U mới là mục đích của nàng ta.
“Có thật vậy không?"
Tiêu Quốc Cần nhanh nhảu đáp: “Không dám dối gạt công chúa” Trên thực tế, sau khi đắc tội Hi công tử hắn ta biết nếu không nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ còn lại mà Công chúa giao phó chắc chắn không có kết cục tốt đẹp, vì thế mấy ngày nay hắn ta không để ý tới Tần Phong Hi và Tiêu phủ nữa mà tập trung hết sức lực hỏi thăm và điều
tra chuyện quả Thốn U.
Nói đến cũng do Tiêu Quốc Cần may mắn, không ngờ ông nội của người phụ nữ ngốc chung tình với hắn ta từng nhắc về quả Thốn U với nàng, không uổng công ngần ấy năm đối xử với nàng không tệ.
“Ở đâu?” Bắc Hải Đường không giấu được nôn nóng.
Tiêu Quốc Cần nói: “Quả Thốn U ở hành cung Dịch Vương tiền triều”
Sắc mặt Bắc Hải Đường thay đổi: “Không ngờ lại ở đó!”
Năm đó, Hoàng đế Bắc Thương hiện giờ cướp ngôi, trên thực tế Dịch Vương tiền triều là hoàng thúc của ông ta, trước khi ông ta cướp ngôi Dịch Vương đã bị đã bị Hoàng đế lúc đó tìm cớ điều tới thành Nặc Lạp rời xa kinh thành. Dịch Vương không nói hai lời dẫn thân thích và thị vệ bỏ đi.
Ba năm sau hoàng thất mới nhận được tin Dịch Vương xây hành cung ở thành Nặc Lạp, hành cung nguy nga rộng lớn xa hoa vô cùng, còn chọn tú nữ ở thành Nặc Lạp đến hành cung cho Dịch Vương tuyển phi, có dấu hiệu chiếm đất xưng vua.
Đương nhiên Hoàng đế lúc đó không thể chấp nhận hành vi này, lúc chuẩn bị có hành động thì hành cung của Dịch Vương nổi trận lửa lớn cháy ba ngày ba đêm, đang trong lúc hỏa hoạn còn xảy ra động đất quy mô nhỏ làm sập cả tòa hành cung. Mà kỳ lạ là lúc ấy bên trong có nhiều người như vậy nhưng không một ai chạy ra được.
Sau chuyện đó, nhiều người dân nhìn thấy ma trơi trong hành cung vào buổi tối, bên trong còn vọng ra tiếng rên rỉ thê lương làm người ta hoảng sợ. Cũng có người can đảm vào đó tìm hiểu bí ẩn nhưng người thì sợ vỡ mật trở về, kẻ còn không trở về. Dần dà, trong mắt người Bắc Thương hành cung kia cùng cấp bậc với Quỷ Vực, người dân gọi nó là quỷ cung, không ai dám đặt chân đến.
Bởi vì hành cung được xây dựng khá xa thành, con đường không người qua lại sau nhiều năm bị cỏ dại lấp kín, người ngoài cũng không cần đi ngang qua đó cho nên hành cung Dịch Vương dần trôi vào quên lãng.
Đỗ Văn Hội hỏi thăm hai ngày cuối cùng tìm hiểu được tình hình của hành cung Dịch Vương, nhưng kết quả nghe được làm trong lòng hắn ta rất bất an. Người được hỏi về hành cung của Dịch Vương, còn trẻ thì không biết nhiều chỉ sợ hãi nói là quỷ cung không nên đến, còn người lớn tuổi nghe thấy ai cũng tái mặt, còn không muốn nhắc đến.
Tạm thời không đề cập đến trận hỏa hoạn kỳ lạ kia, chỉ động đất thôi đã làm người ta kinh hoàng. Nhiều người dân cho rằng động đất là sự trừng phạt của thần tiên, cũng có người cho rằng là địa ngục câu hồn quy mô lớn, cũng có người tưởng tượng ra chuyện yêu quái sắp xuất hiện, tóm lại tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì. Thành ra chẳng
có ai dám nhắc một câu về chuyện hành cung bị động đất.
Người của hắn ta đến tìm kiếm ở hành cung vào ban ngày suốt hai hôm mà không phát hiện được gì ngoài chuyện Đế phi đã vào hành cung.
Ngộ nhỡ Đế phi xảy ra chuyện thì hắn ta sẽ phải mang đầu đến gặp Đế quân!
Đỗ Văn Hội chưa kịp nghĩ ra cách gì thì hoàng thất Bắc Thương đột nhiên ra các thị nói hoàng thất đã xác định báu vật vô cùng quý hiếm là quả Thốn U đang ở bên trong phế tích hành cung Dịch Vương, treo giải thưởng tìm kiếm quả Thốn U.
Ai tìm được nộp lên hoàng thất, người có công danh sẽ được thăng quan tiến chức và ban thưởng, dân thường hoặc người trong giang hồ được thưởng trăm ngàn lượng vàng, ruộng tốt trăm mẫu.
Cáo thị treo thưởng này vừa được đưa ra đã dẫn đến sóng to gió lớn.
Chim chết vì mồi, người chết vì tiền. Mặc kệ quỷ cung nổi tiếng đáng sợ đến mức nào, thưởng lớn ắt có người dũng cảm. Không đến ba ngày đã có rất nhiều người ngựa tập trung xung quanh hành cung. Đống phế tích tĩnh lặng như tờ lần đầu tiên đông đúc náo nhiệt như vậy.
Hoàng thất Bắc Thương sợ quá đông người ngược lại dễ xảy ra chuyện, phái binh lính bao vây toàn bộ khu phế tích hành cung, mỗi ngày chỉ cho mười lăm người vào. Hôm sau dù có người ra hay không vẫn tiếp tục cho thêm mười lăm người vào.
Quỷ cung chưa từng rộn ràng như vậy, bầu không khí này khiến nhiều người quên mất sợ hãi, cũng đã quên ba ngày trôi qua mà trong bốn mươi lăm người không một ai đi ra.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất