Ánh trăng lạnh rớt trên người anh, quanh thân như phủ một tầng sáng nhạt, khiến khung cảnh trước mắt trùng khít với một nơi trong ký ức. 

 

 

Chu Vãn không nhịn được cong môi: "Em từng thấy anh trèo tường rồi." 

 

Lục Tây Kiêu nhướn mày, không xác nhận cũng không phủ nhận. 

 

Thời đi học anh trèo tường không ít lần. 

 

Chu Vãn nói: "Khi đó anh còn đưa cho em một lon đồ uống lạnh." 

 

Chuyện này anh chẳng có ấn tượng gì. 

 

"Khi nào vậy?" 

 

"Lúc Huấn luyện quân sự." 

 

Huấn luyện quân sự. 

 

Trước khi chính thức nhập học lớp 10. 

 

Lục Tây Kiêu bật cười: "Thời em thầm mến anh đấy à?" 

 

"Ừ." 

 

"Em thầm mến thật khéo, chẳng để ai nhìn ra." 

 

Chu Vãn đưa tay lên. Lục Tây Kiêu nắm lấy, dùng lực ở cánh tay, nhẹ nhàng kéo cô qua tường. 

 

Ngày trước bọn họ trèo toàn là tường thấp, giờ sửa sang xong thì cao hơn nhiều. Lục Tây Kiêu vốn định nhảy xuống trước, rồi bế Chu Vãn xuống để cô khỏi trẹo chân. 

 

Ai ngờ lời còn chưa ra khỏi miệng, cô đã gọn gàng nhảy xuống. 

 

Lục Tây Kiêu theo sát, nhảy xuống rồi kéo lấy cánh tay cô: "Đau không?" 

 

Chu Vãn lắc đầu. 

 

Bên dưới là lớp cỏ dày, đủ đệm. 

 

Cô mới trả lời câu trước của anh: "Khi ấy chính em cũng không biết đó gọi là thích, chỉ là bị anh hấp dẫn. Đôi lúc anh xuất hiện ở trường, em không nhịn được cứ nhìn theo." 

 

Khi đó Chu Vãn còn thấy mình chẳng có tư cách thích ai, càng đừng nói đến tỏ tình. 

 

Lục Tây Kiêu nhướn mày: "Thích cái mặt anh hả?" 

 

Vì câu ấy, Chu Vãn không khỏi nghiêng đầu nhìn gương mặt anh: "Ừ." 

 

Chu Vãn vốn không phải kiểu người chỉ vì mặt mà động lòng. 

 

"Được." Lục Tây Kiêu cười, nói đùa: "Vậy sau này anh phải giữ cái mặt này cho cẩn thận, phải dựa vào mặt ăn cơm rồi." 

 

Chu Vãn mỉm cười, để anh nắm tay dắt đi trong sân trường, thuận lời anh: "Ừ, nghìn vạn lần đừng già." 

 

Rõ ràng chính anh khơi chuyện trước, đến lúc này lại không vui, bóp má cô kéo ra, lười nhác dọa: "Em nói thêm câu nữa thử xem." 

 

Chu Vãn im lặng. 

 

Lục Tây Kiêu thuộc dạng mềm nắn rắn buông, khẽ hừ một tiếng, thả tay. 

 

Chu Vãn chủ động nắm tay lại, thuận thế xoa dịu anh. 

 

"Lục Tây Kiêu, anh biết lúc ấy anh hấp dẫn em nhất ở điểm nào không?" 

 

Chu Vãn hơi ngẩng đầu, nhìn vầng trăng trên trời: "Vì anh rất thẳng thắn, quang minh." 

 

Cô hiểu sự bất cần của Lục Tây Kiêu năm ấy, cũng rõ bản năng khó thuần phục của anh. 

 

Chỉ là khi em nhìn về phía anh, mọi thứ xung quanh đều mờ đi, chỉ còn lại một mình anh, mang theo cơn gió trong lành nhất thế gian, thổi vào chốn ẩn nấp u tối của em. 

 

… 

 

Bọn họ đi dọc hành lang tòa nhà giảng dạy, đi qua sân vận động rộng lớn và sân bóng rổ, đi qua rừng cây với ao nước. 

 

Quá khứ từng chút một ùa về. 

 

Nếu không có Lục Tây Kiêu, có lẽ Chu Vãn đã chết trong căn phòng rò rỉ khí gas ấy. 

 

Nếu không có Chu Vãn, có lẽ Lục Tây Kiêu cũng đã chết vào một đêm khuya chẳng ai hay. 

 

Đôi khi khó mà phân rõ, mình yêu người ấy từ khi nào. 

 

Nhưng bất kể là khi nào, từ ngày em yêu anh, em chưa từng dừng lại. 

eyJpdiI6IlBGbm1rMGpLdkZzQUJSZnJ4QUpMSGc9PSIsInZhbHVlIjoiNjJoWjVmd3hKbTNWVUd5QWtYT2ZkekZwR2MyWFpqTytRajJqUWRCY1I5M0RjTVlsNmppRTdYODlWS1VzWTI3RCIsIm1hYyI6IjU3NmFiYTU1MTdiYjY0NGZiZjAxNWI3ODUzMGI0MDViNGYxZmIyNTc1ZGJmNDI0Yzc2NjhhNmY4MmIwMGNmODMifQ==
eyJpdiI6IkN1YnRJTVNnQUVVU05vb2JmZWFcLzhBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlhUcUhNVElRcERhZnlqTGxDcW80Qkl5c1hSRlJrY2FpQXR5ODl6OGpvenhqMDdxSmlmMUNtVEtPSHVzeGRFbU83ZkNxbTdadnJZYWt1aDh1dzVkbkhzOFdpcFB4eFBtREluU0ZHdWhzMWxYV3F0MkJOUzRrWXhLS2F4OTN2RmEyQnFEdlcrd1wvTCtVTVJZQnE3WGlVVVVOTHROMTlab2FTNEhHczVhM3YrQUZNOG80cjBkQzRNczM1bWRoZ0V6MW9XWTc5UFdZQUtJYUJNeFkrTEJYbm4ySmhWUndXUklhQUVwMmtcL2tHZUdhb2k4aDErdVF2TnlrR05OOEZ4cjhnYnF1emF0SXZ5XC9wenh4SEZldEozZDVFQVd6VUIzWjlrTXIxMFJCQUttdTRlY2hqOVwvampzZjZMVG1DRzZTYTVtVyIsIm1hYyI6ImVjY2QwNTBhODMyNWM4MTcyM2JmZWY5NWNiNGE5ZmJjZjZmODlkNzllNDg4YTJjYzZkNzQxZjJhZWJmYjAxNzIifQ==

Advertisement
x