Anh đẩy cửa vào. Chu Vãn quay lưng về phía anh, trong tay ôm một túi đồ, nghe tiếng thì quay đầu: "Anh đến rồi à." 

 

 

"Ừ." Lục Tây Kiêu đi lên trước, đón lấy túi: "Gì đây?" 

 

"Đồ của bà nội em, trước chưa mang đi, em dọn dẹp lại." 

 

"Ừ." 

 

"Còn nữa-" Chu Vãn khựng lại, mím môi, khẽ nói: "Bảng điểm năm lớp 12 của anh." 

 

Lục Tây Kiêu nhướng mày: "Nhìn thấy rồi à." 

 

"Ngay ở cửa, vừa bước vào là thấy." Chu Vãn không nhịn được cúi đầu nhìn mũi giày: "Khi đó anh chắc ghét em lắm mới phải, sao còn nhét bảng điểm vào khe cửa?" 

 

"Hồi ấy đúng là khá bực em." 

 

Anh hờ hững cười: "Nhưng anh đã hứa rồi, anh sẽ luôn ở bên em." 

 

Anh nói như lẽ dĩ nhiên. 

 

Như thể những năm tháng đó chỉ là một cái chớp mắt. 

 

Lục Tây Kiêu nắm tay Chu Vãn bước ra khỏi khu dân cư cũ kỹ. Đúng lúc mặt trời lặn, ráng chiều rải xuống, chân trời một màu cam đỏ. 

 

"Lục Tây Kiêu." 

 

"Ừ?" 

 

"Quách Tương Linh đi rồi." 

 

Lục Tây Kiêu hơi khựng lại, không nói gì. 

 

Anh phản ứng chậm nửa nhịp, mới kịp hiểu chữ "đi" ở đây có nghĩa gì. 

 

"Người cuối cùng có quan hệ huyết thống với em cũng không còn nữa." Chu Vãn khẽ nói. 

 

"Chúng ta kết hôn đi." 

 

Anh nói rất nhanh, tự nhiên, như chuyện trò thường ngày mà buông ra câu ấy. 

 

Chu Vãn chậm rãi nghiêng đầu nhìn anh. 

 

Ánh mắt đen sâu của anh bị hoàng hôn nhuộm sáng. Anh cúi mắt nhìn cô: "Anh sẽ là người thân của em, sẽ luôn ở bên em." 

 

Sẽ luôn ở bên em. 

 

Như mặt sau tờ giấy từng viết: 

 

Chu Vãn, anh không nuốt lời. 

 

Đã hứa sẽ ở bên em, thì nhất định sẽ ở bên em. 

 

Hẹn gặp ở thành phố B. 

 

… 

 

"Nếu em vốn chẳng đi thành phố B, anh không tìm được em thì sao?" Chu Vãn bỗng hỏi. 

 

"Anh chưa từng nghĩ em sẽ không đi thành phố B." Lục Tây Kiêu khẽ bóp khớp ngón tay cô, cười: "Dù sao Vãn Vãn của anh lợi hại như vậy, nhất định sẽ thi đỗ Đại học Hoa Thanh." 

 

Những năm tháng ngay cả cô còn không tin vào mình. 

 

Lục Tây Kiêu luôn tin cô. 

 

"Vãn Vãn, anh không thích nói chữ 'mãi mãi'. Anh thấy chẳng ai quyết định được 'mãi mãi', nói quá dễ lại thành phù phiếm, nhẹ bẫng." 

 

Anh trầm giọng: "Nhưng cái 'mãi mãi' anh đã hứa với em, anh sẽ dốc hết sức để thực hiện." 

 

Anh sẽ mãi ở bên em, bất kể là Lục Tây Kiêu 18 tuổi mờ mịt khi ấy, hay Lục Tây Kiêu 27 tuổi của giờ phút này đã tự lập thành tựu, hay là Lục Tây Kiêu 80 tuổi đầu bạc răng long. 

 

Đều không nuốt lời. 

 

… 

 

Chở hoàng hôn mà đi. 

 

Không về nhà ngay, Lục Tây Kiêu đưa cô ra ngoài ăn tối, trên đường về đi ngang trường Trung học Dương Minh. 

 

Vài năm nay trường đã được sửa sang, mái cổng tu bổ lại rất oai nghiêm, bốn chữ vàng lấp lánh. 

 

"Vào xem không?" Lục Tây Kiêu nghiêng đầu hỏi. 

 

Chu Vãn nhìn bốn chữ trên cổng, gật đầu: "Ừ." 

 

Đã không nhớ rõ bao lâu chưa quay lại. 

 

Giờ đang kỳ nghỉ đông, trong trường chẳng có ai, cổng đóng. 

 

"Vào kiểu gì?" Chu Vãn hỏi. 

 

Lục Tây Kiêu dắt tay cô đi tới bức tường bên cạnh. Anh lùi vài bước, bỗng tăng tốc, đạp chân một cái đã vượt qua đỉnh tường, rồi chìa tay về phía cô. 

eyJpdiI6InZ1dzVJZGhUTDVSRlNrd2FzSUNiT1E9PSIsInZhbHVlIjoiUU9Pb1RWZ0xkdW45MytjSjVaNmllRVRxWlM3NldKK3BWaDhRak5iZHpXNTZtU2RUcUIxeEw5U1wvUlBWclkzU1EiLCJtYWMiOiIyMzU1Njg3MWFkNzY1OTkyZjAzMmMxZmUwOGUzMDJmMTQ3NWE4NDRmOWVkZmNmOGNhZDE5ZWYzZGNiOTYzZDQ0In0=
eyJpdiI6Inp5VnJ6ZXR1RTFWQzRSd0RzQ2NieFE9PSIsInZhbHVlIjoiTG9tQzY0dmptVjJrZEJZVklRczkzbnY4SWdyY1Y5YmxQeTJ4RFNONVBSNFF5M2pBOWdPWEh3WWpSbnpacDlQWktJTEtIM1Z0d3ZmUWdSb3hjUmJqTUNcLzR2RUszbE1nbTBVM1E2ZDd6UFEzaU9jTmVQVE9pTVRsRHpcL3VOSWhTV2JYTzBoWjdUTDR6WjNkY1RPS05JXC9YTE9sUDcxbXBxcXRhejN5bXNYeFRRPSIsIm1hYyI6IjQ1YzRhZTkzYTk1YmFmYzdlYjM4Mzc5ODY0NDQyYTNhNzA2ODIyZmRiZDM1YjIzZmQzYjhlNGUyZTkwNWE4YjQifQ==

Advertisement
x