Anh nói tiếp: "Anh sắp đi rồi, sao em không rơi lấy một giọt nước mắt?"
"…"
Chu Vãn ngoài miệng im lặng, trong bụng thì thầm, chẳng phải có ba ngày thôi, khác gì yêu xa của người ta đâu.
Im lặng chốc lát, Chu Vãn quyết định nhập hội với anh, giọng ươn ướt chậm rãi, nghiêm túc hỏi: "Ba ngày không gặp em, sao anh cũng không rơi một giọt nước mắt?"
"…"
Ngừng một nhịp, Chu Vãn lại ngẫm xem bình thường anh làm mẩy thế nào, bèn bồi thêm: "Có ai làm bạn trai như anh không?"
Cô hoàn toàn là đang bắt chước Lục Tây Kiêu, lặp đi lặp lại, giọng chẳng lên xuống, còn kéo dài âm, nghe yếu xìu.
"…"
Lục Tây Kiêu nhìn biểu cảm của cô, nửa ngày, tức đến bật cười: "Chu Vãn."
Cô mím môi, lại chẳng nói gì.
"Em thấy anh đi rồi là không trị được em nữa chứ gì?" Lục Tây Kiêu hỏi.
"…"
Chu Vãn rụt cổ, lí nhí: "Không."
"Xin lỗi."
"Em xin lỗi." Chu Vãn lập tức nói.
Lục Tây Kiêu vò đầu cô loạn cả lên, xù mùm mùm: "Cái nết của em là vậy."
Chu Vãn để mặc anh "xả". Đợi xả xong, cô nhắc: "Vào đi, sắp đến giờ lên máy bay rồi."
"Hôn anh một cái."
Nói thế nhưng anh chẳng cúi đầu, cũng không khom lưng.
Không còn cách, Chu Vãn đành đặt hai tay lên vai anh, kiễng chân rướn người.
Lục Tây Kiêu lại khẽ cắn môi cô, vỗ một cái lên mông cô: "Anh đi đây."
*
Tiễn Lục Tây Kiêu vào cửa an ninh, Chu Vãn còn vẫy tay chào rồi mới rời đi.
Thật ra lần này Lục Tây Kiêu đi ba ngày khiến cô hơi… vui. Tối ngày anh về trùng đúng 18 tháng 11, sinh nhật anh, cô có thể tranh thủ mấy ngày này nghĩ xem chuẩn bị quà sinh nhật gì cho anh.
Về tòa soạn báo, dạo này mọi người đang tập trung làm chủ đề gia đình mất con, Chu Vãn chuẩn bị xong đề tài cho chặng thi tiếp theo, buổi chiều cùng đồng nghiệp tới viện dưỡng lão khảo sát và phỏng vấn.
Trong lúc đó, Lục Tây Kiêu nhắn rằng anh đã hạ cánh.
Chu Vãn nhìn điện thoại cười khẽ, chụp cho anh một tấm ảnh viện dưỡng lão, kể anh nghe cô đang làm gì.
Kết thúc khảo sát phỏng vấn, cũng gần hết giờ làm. Một số đồng nghiệp tự lái xe thì về luôn, những người khác thì đi xe công vụ về tòa soạn báo.
"Vãn Vãn, hôm nay bạn trai em không đến đón à?" Quý Khiết hỏi.
Chu Vãn: "Anh ấy đi công tác rồi."
Chú Diệp quay đầu lại: "Vậy em về thế nào? Hay chú tiện đường chở em."
"Không sao đâu." Chu Vãn cười, mắt cong cong: "Từ cơ quan về đi tàu điện ngầm rất tiện."
Dù đã thi đậu bằng lái, nhưng thành phố B lúc nào cũng kẹt xe, bình thường Chu Vãn không thích tự lái.
Lúc đầu Lục Tây Kiêu bảo hết giờ thì gọi thư ký anh đến đón một chuyến, nhưng Chu Vãn ngại làm phiền, vẫn quen đi tàu điện ngầm.
Chú Diệp cũng không ép: "Được, trên đường cẩn thận."
Cả nhóm về tòa soạn báo, Chu Vãn quay lại chỗ làm thu xếp, rồi cùng Quý Khiết xuống lầu.
Cô đã nghĩ cả ngày xem mua quà sinh nhật gì cho Lục Tây Kiêu, mà Lục Tây Kiêu cái gì cũng không thiếu. Cô muốn tặng thứ gì đó có ý nghĩa kỷ niệm mà vẫn chưa nghĩ ra.
"Tiểu Khiết." Chu Vãn hỏi: "Chị biết con trai thích quà kiểu gì không?"
"Hử?" Quý Khiết chớp mắt: "Bạn trai em sắp sinh nhật à?"
"Vâng, ngày anh ấy đi công tác về đúng sinh nhật."
"Với người như Tổng Lục, muốn gì chắc cũng mua được." Quý Khiết phân tích: "Loại quà này nhất định phải chạm đúng tim anh ấy. Không thì ngày anh ấy về, em tự tay làm một bữa tối dưới ánh nến?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất