Cô không hiểu sao Quách Tương Linh lại có thể nói được những lời như vậy: lúc cô cần người mẹ nhất thì bỏ rơi cô, bây giờ lại tới phá vỡ cuộc sống của cô. 

 

 

"Quách Tương Linh." 

 

Chu Vãn cố ổn định lại: "Năm đó bà hại bà nội không làm được ca ghép, bà cũng chưa từng quan tâm tôi. Ngay từ đầu chính bà nói không có đứa con gái như tôi. Bây giờ bà nói những lời này không thấy nực cười à?" 

 

"Tôi…" 

 

Đứng bên bậu cửa sổ, tay Chu Vãn siết chặt song chắn, đến mức đốt ngón tay trắng bệch: "Nếu bà có một chút xíu áy náy thôi cũng sẽ không gọi cuộc điện thoại này. Tôi vĩnh viễn không tha thứ cho bà, cũng không muốn nhìn thấy bà. Xin bà sau này đừng quấy rầy tôi nữa." 

 

Cúp máy, Chu Vãn chống tay lên song chắn, cúi lưng xuống, lồng ngực phập phồng thở gấp. 

 

Lấy lại bình tĩnh, cô đưa số mới ấy vào danh sách đen. 

 

… 

 

Những ngày sau đó, Quách Tương Linh không tìm cô nữa. 

 

Chu Vãn mới thở được, tiếp tục chuẩn bị dẫn thi. 

 

Trong cuộc thi này, cô đúng là một chú ngựa ô, vượt xa kỳ vọng ban đầu của Biên tập viên trưởng. Vì vậy, những việc vốn ở tay cô đều được phân lại, để cô có thời gian toàn tâm toàn ý dồn vào cuộc thi. 

 

Một ngày sau khi vòng 15 vào 9 kết thúc, Lục Tây Kiêu vì công việc phải đi công tác một chuyến. 

 

Buổi tối, Chu Vãn giúp anh thu xếp hành lý. 

 

"Không cần mang nhiều thế." Lục Tây Kiêu cầm lấy chiếc áo khoác trong tay cô: "Ở đó không lạnh, đi có ba ngày thôi." 

 

"Em xem dự báo thời tiết rồi, ngày kia sẽ có không khí lạnh, giảm 7-8 độ cơ." Chu Vãn lại nhét chiếc áo khoác vào va-li. 

 

Lục Tây Kiêu khẽ cười, xoa đầu cô: "Ba ngày này em tự chăm sóc mình cho tốt. Có chuyện thì nói với anh." 

 

"Vâng." Đáp xong, Chu Vãn chớp mắt rồi không nhịn được bật cười: "Có ba ngày thôi, em mà không tự lo được à." 

 

Những năm trước cô còn tự mình vượt qua được. 

 

"Gì mà 'ba ngày thôi'." 

 

Lục Tây Kiêu lại bắt bẻ chữ nghĩa, véo cằm cô lắc lắc: "Anh thấy bạn gái người ta ba ngày không gặp đã không nỡ, đến lượt em lại thành 'thôi' rồi?" 

 

"…" 

 

Đúng là, có ba ngày thôi mà. 

 

Chu Vãn đúng là không nỡ, cũng có chút lo anh không chăm sóc tốt cho mình. Nhưng bản tính cô không ủy mị, ba ngày sau sẽ lại gặp, nên thấy chẳng có gì. 

 

Dẫu không nỡ thì cũng chỉ là chuyện ba ngày. 

 

Có điều, ở với Lục Tây Kiêu một thời gian, cô cũng rút ra được tính anh. 

 

Anh mà không vui thì phải dỗ nhanh, không thì dễ càng lúc càng đẩy lên cho to chuyện, rồi cuối cùng bắt đầu gán cho cô đủ loại mũ. 

 

Thật là… biết làm mình làm mẩy. 

 

"Không có." Chu Vãn chủ động hôn anh: "Em cũng rất không nỡ rời anh." 

 

Tiếc là Lục Tây Kiêu cũng đã hiểu rõ "bài" của cô. 

 

Anh còn cắn môi cô, khịt cười không nể mặt: "Giả ngoan làm gì." 

 

"…" 

 

Sáng hôm sau, Chu Vãn xin nghỉ một tiếng, tiễn Lục Tây Kiêu ra sân bay. 

 

Tới ngoài sân bay, Lục Tây Kiêu một tay kéo cần va-li, một tay cầm điện thoại, gửi số thư ký cho Chu Vãn: "Mấy ngày tới lịch họp của anh khá dày, lỡ anh không nghe được điện thoại của em, có việc gấp thì liên hệ cậu ấy trước." 

 

"Vâng." Chu Vãn mỉm cười, ôm anh một cái: "Vào đi, kẻo trễ." 

 

"Ừ." 

 

Anh cúi xuống, môi lưỡi quấn lấy Chu Vãn. 

 

Xung quanh người qua kẻ lại nườm nượp, Lục Tây Kiêu chẳng đoái hoài ai, hôn cô một nụ dài miên man. 

 

Trong khung cảnh thế này, Chu Vãn hơi ngại, mặt đỏ bừng, đưa tay đẩy anh. 

 

Đúng lúc ấy, bên cạnh có một đôi trông như sinh viên đại học. Cô gái tiễn bạn trai, lưu luyến không rời, khóc đỏ mắt, nắm tay không chịu buông, còn chàng trai thì ôm cô kiên nhẫn dỗ dành, nói tháng sau sẽ bay tới gặp cô. 

 

Có vẻ là yêu xa. 

 

Chu Vãn liếc qua một cái, khi thu mắt về thì thấy Lục Tây Kiêu cũng đang nhìn về phía đó. 

 

Rồi anh nhướn mày. 

 

Tim Chu Vãn khựng một nhịp. 

 

Cảm giác trên mặt anh viết mấy chữ to tướng - "Anh, chuẩn, bị, làm, mình, làm, mẩy". 

 

Chỉ thấy Lục Tây Kiêu cúi nhìn lại cô, bắt đầu "kiểm điểm": "Em nhìn người ta đi." 

eyJpdiI6IktZc3B1bUNacm53RHRmbURtRjZGVkE9PSIsInZhbHVlIjoiMTZtdmh0OWYzZlwvRW1NazZZUjA0QXQ4QlBWNmQ2SEtGanJsemRpMGNMaUtCY0YwXC9ZcFJBeEtmcWUyaHZ3c3hWIiwibWFjIjoiYmQ0ZDU1NmUyY2EzZjYzMzNiMGIyY2Y1Y2FkMDZmMGNiZTlmOWRkM2VlMzAzY2QzZTc1ZDhlOTVlYWM4ZjY2NCJ9
eyJpdiI6Imc2d0tMeFFkalwvK2lyblwvTkYzVG1xQT09IiwidmFsdWUiOiJqUFlhV3phVWd5eG80Wk1jQkNVK0RWZWk3RzhNdnFtb3EzTGNndFNQT2xJUXFuSFlpRm9FVzNuSUh3WUw3cWgwdEtleFwvTE1cL3Vmb1hkWHI0Vlwvc2NsajRNaktPU284WWJYcngrazV0ZVgwbTlqS3ZQdXRPYUZuOFBTUXFuZnJXdCIsIm1hYyI6ImQ1OWQyNGY2YWY3ZTliZGU2YmZlMTIxYjFjYWNjYTY1NGRhN2UxZDVhNGI4YjRlMTE5ZjkxN2JkOGUzMWUyZDcifQ==

Advertisement
x