"Dám không?"
Nghe giọng điệu hơi khiêu khích của Lưu Hồng, Tào Khôn suýt bật cười.
Ghê thật!
Đây là lần đầu anh gặp một người phụ nữ dám chọc anh trắng trợn như vậy. Xem ra, không cho cô biết trời cao đất dày, cô còn tưởng dễ bắt nạt.
"Có gì mà không dám. Nhà chị là hang hùm hay ổ rồng? Dù là hang hùm ổ rắn, tôi đây xông qua chẳng ít rồi."
Thấy dáng điệu ngông ngạo bất cần của Tào Khôn, Lưu Hồng mím môi cười: "Hy vọng anh đừng chỉ được cái mồm cứng."
"Vậy thì yên tâm" Tào Khôn đáp, "trên người tôi, mềm nhất chính là cái miệng."
Lưu Hồng khúc khích cười, không nói thêm, đạp ga rời đi.
...
Mười giờ hai mươi tối.
Trung tâm thành phố Hải Thành, một căn hai phòng ngủ trong khu dân cư cao cấp. Tào Khôn theo Lưu Hồng bước vào.
Nhìn qua đã biết là nhà của một cô gái độc thân. Kệ giày toàn giày nữ, dép cũng nhiều nhưng đều của nữ, không có lấy một đôi giày nam.
Căn hộ trang trí rất ổn; từ decor đến nội thất, thiết bị gia dụng, nhìn là biết toàn đồ đắt tiền.
Đặc biệt, tủ rượu ngoài phòng khách kín đặc rượu vang, nổi bật cả gian.
Bên cạnh đó, còn có một thứ khiến Tào Khôn thấy rất quen mắt: máy ủ xì gà.
Bên trong đặt chừng năm sáu chục điếu giống hệt nhau.
Thấy vậy, anh bước tới ngắm nghía: "Chị cũng hút xì gà à?"
Đứng bên kệ giày, cô vừa thay dép vừa nói: "Không, tôi hút loại thuốc lá nữ thanh mảnh."
"Nhưng làm đêm thì thứ gì cũng phải biết qua một chút, nhất là thuốc với rượu - mấy món đàn ông các anh không rời người được. Lỡ trò chuyện mà hỏi gì cũng ngơ, là cụt hứng ngay."
"Cái máy ủ này là tooi chuẩn bị riêng cho chuyện đó. Xì gà bên trong tooi ủ gần một năm rồi, cũng không biết ra sao, anh thử đi."
Tào Khôn nhìn chằm chằm vào xì gà trong máy ủ, gật đầu: "Chẳng trách chij gây dựng được tên tuổi ở chốn đêm. Với mức độ chịu khó như này, mấy ai bì kịp?"
Nói xong, anh mở máy ủ, lấy ra một điếu Cohiba.
Được khen, Lưu Hồng mỉm cười, xỏ dép đi tới tủ rượu, lấy một chai rượu vang và hai ly chân cao.
"Nào, anh Tào, ngồi trò chuyện đi. Đêm khuya thế này, không làm chút chuyện của ban đêm, anh tìm tôi nói việc gì mà 'đàng hoàng' thế?"
Ban đầu cô tưởng câu "có việc nghiêm túc" của Tào Khôn chỉ là cái cớ, thực chất muốn ám muội với mình. Ai dè trên đường tới đây, cô phát hiện anh đúng là có chuyện đàng hoàng, chỉ chưa nói chi tiết.
Tào Khôn châm xì gà, kéo hai hơi, rồi ngậm trên môi, ngồi xuống đối diện Lưu Hồng.
Cô nheo mắt nhìn anh: "Bụp!" một tiếng, kéo nút bần, rót hai ly rượu, đưa anh một ly.
Anh nhận, nhấp một ngụm, gật đầu. Dù không rành về vang, anh vẫn cảm được vị và hương sau khi vào miệng.
Ít nhất, với anh, chai này khá ổn. Ngon hơn loại từng uống ở KTV Kim Đỉnh.
"Rượu này bao nhiêu tiền vậy?" Tào Khôn buột miệng.
"Tôi mua được loại gì đắt đâu." Lưu Hồng cười: "cũng chỉ khoảng ba trăm tệ một chai. Sao, không hợp khẩu vị à?"
Tào Khôn sững một chút: "Rẻ vậy à? Mà vị này còn ngon hơn loại hơn một nghìn tệ một chai mà mấy hôm trước tôi uống ở KTV Kim Đỉnh."
Hôm trước ở KTV Kim Đỉnh, anh tiêu 160 nghìn tệ, trong đó gần 60 nghìn tệ đổ vào mấy chai rượu vang hơn một nghìn tệ mỗi chai. Thế mà uống vào vẫn không ngon bằng chai ba trăm tệ này của Lưu Hồng.
Nghe vậy, Lưu Hồng sững người, rồi cắn môi cười: "Vì… đơn giản rượu này ngon hơn loại kia thôi."
"Hả?" Tào Khôn nhíu mày.
Cô không giấu nữa, giải thích: "Loại rượu hôm đó bảo là hơn một nghìn tệ một chai, thực ra chỉ khoảng hơn trăm tệ một chai. Còn chai này là hàng thật giá thật, hơn ba trăm tệ một chai, dĩ nhiên ngon hơn."
"Cái này…"
Tào Khôn nhìn cô trân trân gần hai ba giây, mới thốt: "Vãi, làm đêm chém khiếp vậy sao?"
Lưu Hồng bật cười khanh khách: "Chứ còn gì nữa. Anh tưởng lương một cô gái làm đêm 30-50 nghìn tệ một tháng, tiền từ đâu ra?"
"Không phải từ mấy anh 'gà' to đùng như các anh à?"
"Tất nhiên cũng không thể nói thế mãi; bỏ tiền mua vui mà, chốn bar vốn vậy. Một cốc nước tầm thường ở quán cũng bán mười mấy tệ, có thấy ai kêu đắt đâu."
Tào Khôn cười khổ, gật đầu: "Thôi được, coi như tôi hiểu các chị lời lãi cỡ nào rồi. Nào, vào chuyện chính đi."
Lưu Hồng cười gật đầu, nhấp một ngụm rượu: "Nói đi, chuyện gì?"
Tào Khôn nhìn thẳng vào mắt cô ba bốn giây, rồi mở miệng: "Đừng ở KTV Kim Đỉnh nữa, theo tôi làm nhé?"
"Hả?"
Động tác nâng ly của Lưu Hồng khựng lại, ánh mắt nhìn anh lập tức trở nên khó tin. Cô thăm dò: "Theo anh làm là sao? Nói cụ thể đi?"
"Tôi định làm một quán bar" Tào Khôn nói, "nhưng hiện còn thiếu người điều hành. Tôi muốn mời chị về quản lý quán."
Nghe xong, Lưu Hồng cau mày. Cô suy nghĩ một thoáng, đặt ly xuống:
"Thực ra, tôi không khuyên anh mở bar."
"Nếu anh hiểu qua về chốn đêm Hải Thành, anh sẽ biết thị trường đã bão hòa."
"Nhất là bar. Hai năm trở lại đây Hải Thành mở mấy quán mới, không quán nào lên nổi, đều lỗ nặng."
"Bởi nguồn khách của bar ở Hải Thành đã bị năm quán lớn chia hết."
"Đứng đầu đương nhiên là quán bar Đế Vương, vị trí địa lý quá thuận lợi, chiếm trọn lợi thế."
"Tiếp đến là quán bar Hán Hải, quán bar Hỏa Phượng, quán bar 444 và quán bar Hưởng. Bốn quán này đều là thương hiệu lâu năm, khách rất ổn định, vị trí cũng quá đẹp."
"Ngoài năm quán ấy, anh nhìn xem còn bar nào ở Hải Thành lên được không? Không thì lềnh bềnh, không thì thoi thóp."
"Nên tôi thật sự không khuyên anh mở bar; khó lắm, lên không nổi đâu."
"Nếu anh thực sự có ý, hãy đợi hai năm, đợi đặc khu Vân Đông bên kia hình thành kha khá rồi qua đó chọn vị trí trước."
"Bên đặc khu Vân Đông chắc chắn sẽ phát triển mạnh. Anh đi trước một bước, may ra dựng được quán. Còn ở Hải Thành, đừng nghĩ, tuyệt đối không lên nổi."
Nghe cô khuyên, Tào Khôn mỉm cười, kéo một hơi xì gà:
"Chị hiểu nhầm ý tôi rồi. Tôi không mở mới, mà chuẩn bị tiếp quản một quán bar. Còn là một trong năm quán chị vừa nhắc. Tạm thời tôi chưa thể nói quán nào vì vẫn còn yếu tố chưa chắc chắn."
"Vậy, chị có hứng theo tôi không?"
Tào Khôn mời Lưu Hồng, không phải vì cô trời sinh quyến rũ hay vì cô rành chốn đêm, mà bởi kiếp trước cô đã nhảy sang quán bar Đế Vương, làm tổng giám đốc, đưa quán bar Đế Vương trở thành quán số một Hải Thành.
Nếu cô chỉ là một tổ trưởng nhỏ ở KTV Kim Đỉnh, một người từng ở tù như anh lấy gì mà biết đến cô? Anh biết vì cô là truyền kỳ của chốn đêm Hải Thành; rất nhiều tay anh chị Hải Thành sau này vào tù đều biết cô, rồi cái tên ấy mới truyền đến tai anh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất