Gì cơ? 

             Khi Lưu Hồng nói người đàn ông được gọi là "Lưu Hạ Huệ tái thế" ấy chính là Tào Khôn, Bạch Tĩnh và Từ Kiều Kiều đều sững người. Thậm chí cả hai còn ngờ mình nghe nhầm. 

             Giỡn mặt à! 

             Thằng chó Tào Khôn lăng nhăng tới mức nào, Từ Kiều Kiều và Bạch Tĩnh quá rõ. Gã chỉ thiếu mỗi đôi cánh thôi, cho cánh là bay phấp phới luôn rồi! 

             Một gã lẳng lơ như thế mà từng từ chối Lưu Hồng ư? 

             Không thể nào! 

             Tuyệt đối không thể! 

             Hoặc là lúc đó gã đang bận với cô nào khác, không tiện. Hoặc là có việc gì rất quan trọng. Tóm lại, gã tuyệt đối không thuộc diện đàn ông có thể từ chối Lưu Hồng. 

             Mà đúng lúc này, Tào Khôn đang kẹp con hàu đưa lên miệng cũng ngớ ra. 

             Mình? 

             Mình chịu nổi sự quyến rũ của Lưu Hồng? 

             Từ khi nào? 

             Từ Kiều Kiều nhìn Tào Khôn một lúc, lại quay sang Lưu Hồng, hơi nhíu mày: 

             "Chị Hồng, chị đùa em à? Thằng chó này lăng nhăng cỡ nào em còn lạ gì. Đến lượt chị quyến rũ nó á? Khỏi quyến rũ, nó còn nôn nóng muốn… với chị ấy chứ… Chị nhầm rồi hả, hay chị đang cố tô vàng lên mặt hắn ta?" 

             "Không có đâu." Lưu Hồng cười khổ. "Chị gửi cho cậu ta ít cũng phải cả trăm tấm ảnh, vậy mà bên cậu ta chẳng gợn nổi chút sóng nào. Đổi thành đàn ông khác, sớm đã lao vào nịnh bợ như chó rồi. Nên có lẽ, các em hiểu nhầm cậu ta đấy." 

             Hả??? 

             Nghe Lưu Hồng nói vậy, Bạch Tĩnh và Từ Kiều Kiều thấy không phục. 

             Bọn em hiểu nhầm Tào Khôn á? 

             Chị ơi, chị với Tào Khôn là gì, bọn em với Tào Khôn là gì? 

             Ý chị là chị hiểu hắn còn hơn bọn em sao? 

             Đùa hơi quá rồi đó! 

             Nếu chị hiểu còn hơn bọn em, thế bọn em bấy lâu nay coi như công cốc à? 

             Từ Kiều Kiều không đôi co với Lưu Hồng, chọt nhẹ vào hông Tào Khôn: "Đưa chij coi điện thoại." 

             Tào Khôn cười gượng, biết Từ Kiều Kiều bị khơi dậy hiếu thắng nên cũng chẳng nói gì, mở khóa rồi đưa cho cô. 

             Từ Kiều Kiều mở WeChat của Tào Khôn, bỏ qua tin nhắn của Lý Vân Vân, Chu Thiện Thiện, Tô Nhược Lan… lướt thẳng tới khung chat với Lưu Hồng. 

             Kéo lên xem, mắt Từ Kiều Kiều tròn xoe. 

             Ôi chà! 

             Ảnh này, riêng tư quá mức! 

             Chỉ cần một tấm lọt ra ngoài là đủ dính phốt đồ nhạy cảm! 

             Bạch Tĩnh cũng vòng qua phía đối diện. 

             Cô cũng không phục, cũng muốn xem rốt cuộc là cô hiểu Tào Khôn, hay Lưu Hồng hiểu hơn. 

             Kết quả, hai người càng xem càng muốn bật cười. 

             Hiểu rồi! 

             Cuối cùng cũng biết vì sao Lưu Hồng lại có nhận định sai về Tào Khôn. 

             Tổng thể nội dung chat, cực kỳ đơn giản và nghèo nàn. 

             Lưu Hồng cứ gửi ảnh riêng tư liên tục, còn Tào Khôn thì chỉ đáp đúng một câu. 

             [Thêm nữa!] 

             Cả đoạn chat lặp đi lặp lại: 

             Ảnh! Ảnh! Ảnh! Ảnh! Ảnh! Ảnh! 

             [Thêm nữa!] 

             Ảnh! Ảnh! Ảnh! Ảnh! Ảnh! Ảnh! 

             [Thêm nữa!] 

             Ảnh! Ảnh! Ảnh! Ảnh! Ảnh! Ảnh! 

             [Thêm nữa!] 

             … 

             Đôi khi cũng có đôi ba câu chuyện linh tinh, nhưng tuyệt đối không thấy anh có hành vi đeo bám nịnh nọt gì! 

             Nhìn cả mạch chat, cứ như anh đang trêu đùa Lưu Hồng vậy. 

             Lướt nhanh tới cuối, trên mặt Bạch Tĩnh và Từ Kiều Kiều đều hiện ý cười, chẳng biết nên nói gì. 

             Suy cho cùng vẫn là vì Lưu Hồng không hiểu Tào Khôn. 

             Chỉ cần hiểu rồi sẽ biết, anh thuộc kiểu nói ít làm nhiều, không bao giờ đi đường nịnh nọt đeo bám. 

             Muốn anh hợp tác, hãy nói thẳng: "Đi, vào khách sạn đi!" 

             Còn nếu định treo cho anh hứng thú lửng lơ, hơi khó đấy. 

             Vì anh không có thói đeo bám! 

             Dù đã phát hiện gốc rễ vấn đề, Từ Kiều Kiều và Bạch Tĩnh cũng không định nói cho Lưu Hồng biết. 

             Thằng chó này đã lăng nhăng tới thế, hiếm hoi lắm mới có người lầm tưởng anh là đàn ông tốt, quý giá biết bao! 

             Thậm chí, trong đám người anh quen, có khi Lưu Hồng là người duy nhất nghĩ anh là người tốt! 

             Cái "mầm quý" này, đáng để bảo vệ chút. 

             Dù sao, hôm nay chị ấy vừa nói ra câu "Tào Khôn khó dụ". 

             Sắp tới, anh rất có thể sẽ cho chị ấy thấy anh dễ dụ đến mức nào. 

             Biết đâu đấy, tối nay luôn cũng nên. 

             Từ Kiều Kiều cười hí hửng trả điện thoại cho Tào Khôn. 

             "Chị Hồng, đồ đẹp của chị nhiều quá trời." 

             Lưu Hồng cười khẽ: "Thích à? Thích thì chị tặng, nhà chị loại này nhiều." 

             Vừa dứt lời, điện thoại của cô bỗng rung. 

             Lưu Hồng liếc màn hình, làm dấu im lặng với ba người, nói: "Là Vương Đông Thăng. Xem ra bọn họ ra khỏi đồn cảnh sát rồi. Chị nghe máy đã, tiện thể đoạn tuyệt 'mối tình' giữa chúng ta." 

             Ba người gật đầu, Từ Kiều Kiều vội nói: "Chị, bật loa ngoài đi, cho em học hỏi." 

             Lưu Hồng cười, nhấc máy và chiều theo mong muốn của Từ Kiều Kiều. 

             Vừa kết nối, giọng hồi hộp của Vương Đông Thăng đã vang lên: 

             "Em yêu, em đang ở đâu đấy… Em nghe anh giải thích, không phải như em nghĩ đâu, thật đấy, không phải như em nghĩ đâu…" 

             Đón ánh mắt của ba người, Lưu Hồng mỉm cười, rồi lập tức đổi mặt, giọng lạnh tanh: 

             "Vương Đông Thăng, anh muốn giải thích cái gì? Anh còn thấy tôi bị đánh chưa đủ thảm à? Đồ cặn bã! Tôi cứ tưởng mình gặp được người đàn ông tử tế, kết quả… Thôi anh yên tâm, cả đời này tôi cũng không tha thứ cho anh!! Đồ rác rưởi, biến đi chết đi!!" 

             Chửi xong một câu nặng nề, Lưu Hồng không cho Vương Đông Thăng cơ hội mở miệng, cúp máy cái rụp, chặn và xóa trọn gói! 

             Thấy vậy, mắt Từ Kiều Kiều tròn xoe: "Chị Hồng, thế… thế là xong luôn hả?" 

             "Ừ." Lưu Hồng mỉm cười. "Cắt không dứt, càng để càng rối. Việc này phải dứt khoát. Vậy là xong, không cần nghe giải thích, cũng không phí lời. Chửi một trận, rồi chặn, xóa là được." 

             Rất nhanh, phía Bạch Tĩnh cũng nhận được điện của Lưu Ngọc Linh. Giọng cô ấy phấn khởi, nghe ra rất vui-xem ra chuyện ly hôn coi như chắc như đóng cột. 

             Biết bọn họ đang ở quán lẩu, Lưu Ngọc Linh cũng định ghé qua, nhưng nghe nói sắp ăn xong, cuối cùng cô chọn về nhà thuê trước, hẹn dịp khác gặp. 

             Thế là bốn người lại ngồi chuyện trò ở quán lẩu thêm một lúc, tới chín giờ rưỡi tối mới rời đi. 

             Lưu Hồng lái xe chở cả ba người. 

             Cô đưa Từ Kiều Kiều về trường học trước, rồi chở Bạch Tĩnh tới khu dân cư nhà thuê. 

             Còn Tào Khôn thì không xuống xe! 

             Vì anh nói có chuyện đàng hoàng muốn bàn với Lưu Hồng. 

             "Đại boss, chuyện đàng hoàng của anh, mình tới đâu nói thì hợp hả?" 

             Lưu Hồng liếc sang chỗ ghế phụ, cười mắt híp với Tào Khôn. 

eyJpdiI6IlJZMFdaZzJ2d0s5YzlqNENQV2hIckE9PSIsInZhbHVlIjoiK0VGbkpYWHZFbWRJMWV3Znk2OE1ISklDK2RRdCtpajNRVzRSUnljYmJUcW5EN2Nqb3htbkJpVktONEpiRm1SZGV3ZUY3YVRmeUp0OWxENGVsSlVUUHlZSG11Uk56TXJ3bWkrQ0NCc1Z2N1pYdWVDa1wvODVJY1NnXC9zS2Y5NUhGOVlsa2UzcitMM0Y3aWtmbkZIa0kzNzhndG1MTUpKNkxZUXZvTUg1T3I2ajdRR1dXU2tnUVl3WGl6VDlJOGRsaFVHSmNaUjBJdWpRR09SditVcEtHZFl5SnZ3SlRvak1ZZEtUZEphSk5EU24zdEtNemdqVUhRaU9DaGhsM3JGUFhGSEJPcXVcL2YwSm1tdnBKT09lbkVVT0d3SE42bG9hamhieGpEMTJRNFNadjdhQUVUQjVOaXFiWVJkRnVqOEJJXC9FQkFIdmNvTStlNmcyN1NEOGhqM0ZYdngwMFE1dDk5dWVWeUlxQktua1lvYk5BVWZ2bGdFZUQyMUJXVnhnRnVxXC9mM3V5OVBYWGFOUUhlQkFhZ3pLbHlBVjBpeDFnN0pjaG0xQ0RRcE5OVXIxZmp0RTUyXC85dmNhVlN1dWpwaHlLOTZVcEFNK0NweUNYZ2VIbFlXZkc4UmxzbEhcL2JQWGloY0dkNnhOT3lGdzYwPSIsIm1hYyI6IjVlZjcwMWUzNWViMTg5ZmVhYmMwYmNhNmIwYTBiMTRiZmJlN2QzZGIyMWRmNTI4OGM2YjdlYWI0NzMyYjBmNDcifQ==
eyJpdiI6IldHK3U2YldMNStGSlwveWpjeXFHVnZnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImZTVDZJTGU0Zlp0N1RHcitmTFJWUU9CRzdQNFp0MldVRGxxakdRWGNBSmpNRDBwYWEyXC9QK01RcHhYSWhBSnJBOUwzYUZiZ2ZFMFJcL3NiQzBPc2c0bnhhd2hSRzVEMVdGUFh6aHEwblpKblAwUzRtbXFJR0pwcnpHTnAydjdDaUU5UjhpY3BldDZweVphcXR0VWZSR0I2Ukp1a1J1RkZWTnZMWEFxQlROcjI3NjQwOVI5ZkV0VkhPMHJVbXBJb0hBWVNlc0N1MEI2bG1BRmM5NnJvemlTZHhIeUJuTTJZeHdSYU9EcnpOZ3lkYW9Ea1FRNm5aSWp5OG5zWlRYQlduNXh4bUVPQ2s3MndxMG5GWmdYQUpweVdUQmxEcDA0cENlTnE5b2drRVljTkFyYVhvQnB4MkVQYWxTdTRWZU5NTkdtY1NwZTd1bWpidGdcL1lXdUhmUWMyZz09IiwibWFjIjoiYzM2MjMyMTllZjMzM2E1MzhmMWFjY2M1MjhlOGNjODU0MDQyNWYzY2FiOTljNTM0YjBhMmU0MzM1NTdmZDYzMyJ9

             "Còn chỗ yên tĩnh thì… tới nhà tôi được không, dám không?"

Advertisement
x