"Cửu U, Lục Ly, Trần Tiên Cô."
Chàng đạo sĩ trẻ gọi thẳng tên của ba người.
Ba người này có địa vị cực kỳ quan trọng trong Tinh Môn, không chỉ thực lực cao thâm, đạt tới Độ Kiếp hậu kỳ, mà còn là những bậc lãi tổ cổ xưa, từng danh chấn Linh giới, uy danh lẫy lừng.
"Cảm ơn anh, nhưng chuyện này không liên quan đến anh, anh mau rời khỏi đây đi." Chàng đạo sĩ trẻ thì thầm với Lâm Phong.
Hắn biết đã hoàn toàn hết hy vọng, bản thân chắc chắn phải chết, nên không muốn liên lụy đến Lâm Phong.
"Haha. Giờ mới muốn đi thì có phải hơi muộn rồi không?"
Người đàn ông trung niên không nhịn được cười nhạo.
Ông ga lau vết máu trên mặt, trong mắt tràn ngập sát ý. Đường đường là trưởng lão của Tinh Môn, ông ta đã bao giờ bị sỉ nhục như vậy? Mối nhục này nhất định phải rửa bằng máu.
"Thằng nhóc này vừa ra tay giết mười mấy người của chúng ta, lại còn đánh bay ta. Kính xin ba vị Cổ Tổ ra tay, bắt lấy hắn."
Vẻ mặt người đàn ông trung niên lạnh lùng, cung kính nói với ba vị Cổ Tổ.
Ba vị Cổ Tổ nghe xong cả người phát lạnh, hận không thể tát chết thằng ngu trước mặt. Nhưng nhìn Lâm Phong nãy giờ vẫn im lặng, ba người lại không dám có bất kỳ động tác thừa thãi nào.
Sống bao nhiêu năm, thành tinh cả rồi, họ biết lúc này nhất định phải giữ im lặng. Nếu không, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ rước hoạ vào người, thân tử đạo tiêu.
"Không nghe thấy sao? Hắn muốn ba người giết tôi kìa." Lâm Phong bình thản nói.
"Không dám." Ba người vội vàng đáp lại.
"Không dám?" Lâm Phong cười lạnh một tiếng.
Ba người nghe vậy lông tóc dựng đứng, cảm giác như Lâm Phong sắp hạ sát thủ, muốn giữ cả ba người lại đây làm bạn với cỏ cây.
"Bịch."
Cả ba đồng loạt quỳ xuống, cung kính nói: “Ba người chúng ta nay đã bái nhập môn hạ của ngài, sao dám sinh lòng phản bội?"
Chứng kiến cảnh này, người đàn ông trung niên và chàng đạo sĩ trẻ đều sững sờ.
Tôi là ai? Tôi tên gì? Tôi đang ở đâu?
Sau ba câu hỏi về nhân sinh quan, đầu óc cả hai ong ong, chết máy ngay tại chỗ.
Chuyện này còn chấn động hơn cả việc nhìn thấy trời sập, biển cạn...
"Ba vị Cổ Tổ, các... các vị đang làm cái gì vậy? Hắn là người của Phùng Mục Trần."
Giọng người đàn ông trung niên trở nên the thé.
"Đồ ngu xuẩn.."
Cửu U Cổ Tổ gầm lên, hai mắt đỏ ngầu, hận không thể đập chết tên súc sinh này. Tên này sợ bọn họ chết chưa đủ sớm hay sao?
"Rầm."
Lục Ly còn dứt khoát hơn, trực tiếp đứng dậy, tung một cước đá người đàn ông trung niên xuống đất, sau đó vươn tay tóm ông ta lên, tát liên tiếp mấy chục cái, lạnh lùng nói: "Đúng là ngu ngốc. Không nghe thấy lời bọn ta vừa nói sao? Hiện tại bọn ta đã gia nhập phe cánh của Phùng Mục Trần."
"..."
Người đàn ông trung niên bị đánh đến mình đầy thương tích, trong đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng, mãi không thốt nên lời.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất