Mặc cho người trung niên kia kháng cự thế nào cũng vô dụng, cả người bị tát bay ra ngoài trong nháy mắt, đập mạnh vào tảng đá lớn phía sau, làm tảng đá cao vài mét nổ tung thành bụi.
Đây chính là Lâm Phong của hiện tại. Anh đã đạt đến một cảnh giới cực cao. Những cường giả cao không thể với tới, giờ trong mắt anh chỉ như sâu kiến.
Trong thiên hạ này, người có thể uy hiếp được anh đã ít lại càng ít. Anh có thể làm theo ý mình, không còn chút kiêng kỵ nào nữa...
"Vô... Vô lượng ông nội nhà ngươi."
Chàng đạo sĩ ngẩn người, bảy phần mờ mịt, ba phần khiếp sợ.
Một cường giả Độ Kiếp trung kỳ cứ thế bị tát bay như ruồi?
Hắn biết thực lực Lâm Phong có lẽ rất mạnh, nhưng không ngờ lại khủng khiếp đến mức này. Quan trọng nhất là, một cường giả như vậy tại sao lại năm lần bảy lượt giúp đỡ hắn?
Trong ấn tượng của hắn, cường giả đều là những người lạnh lùng, ích kỷ, vô tình và cao ngạo...
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai..."
Vị trưởng lão Tinh Môn khó khăn bò ra từ đống đá vụn, mặc kệ thương thế trên người, run rẩy nhìn Lâm Phong.
Chuyện này không bình thường.
Ông ta đã báo danh hiệu môn phái, nhưng đối phương vẫn mặt không đổi sắc, ra tay tàn nhẫn. Điều này chứng tỏ người đàn ông trước mặt có sự tự tin không sợ trời không sợ đất.
Nhưng dù ông ta nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, ở vùng này có ai dám coi thường Tinh Môn chứ.
Chẳng lẽ là Thương Hội Linh Vân? Hay là Bối Sơn Tông?
Đúng lúc này.
"Vút vút vút.”
Phía chân trời lại có ba bóng người lao đến vùn vụt.
Là ba vị Thái thượng trưởng lão của Tinh Môn.
Trong lòng ba vị Thái thượng trưởng lão lúc này vô cùng chấn động, nỗi sợ hãi đối với Lâm Phong càng tăng thêm. Bởi vì tốc độ của Lâm Phong nhanh gấp đôi bọn họ. Bốn người cùng xuất phát, vậy mà Lâm Phong đã bỏ xa bọn họ cả một quãng đường dài.
Đây rốt cuộc là quái vật gì vậy.
Rất nhanh, ba người đáp xuống đất, ánh mắt quét qua hiện trường. Khi ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc và nhìn thấy tình trạng thê thảm của người đàn ông trung niên, trong lòng họ không khỏi thắt lại.
Tuy nhiên, ba người không dám lên tiếng hỏi, chỉ đứng sang một bên, cẩn trọng quan sát.
"Bái kiến ba vị Cổ Tổ..."
Người đàn ông trung niên thấy ba người đến thì mừng rỡ, lập tức tiến lên chào hỏi.
Ông ta kích động muốn khóc.
Không ngờ đúng lúc này, ba vị Cổ Tổ lại giáng lâm.
Chắc chắn là thiếu chủ phái tới. Thiếu chủ biết bên này có thể đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên phái ba vị Cổ Tổ đến hỗ trợ, giúp ông ta giết địch.
"Hu hu… Tốt quá rồi."
Người đàn ông trung niên khóc thầm trong lòng. Đây là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Ông trời ơi! Có ai hiểu thấu!
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng này, viện binh kéo đến, xoay chuyển cục diện... cảm giác sướng rơn người đó thật khó diễn tả bằng lời.
"Nguy to rồi."
Lòng chàng đạo sĩ trẻ trầm xuống. Đôi mắt vừa nhen nhóm hy vọng lại lập tức hoá thành tro tàn.
Hắn nhận ra ba vị Thái thượng trưởng lão của Tinh Môn này.
Bởi vì lúc trước khi các thiên kiêu của Tinh Môn đấu đá nội bộ, hắn từng tháp tùng Phùng Mục Trần đi bái kiến ba người này, hy vọng họ gia nhập phe cánh của Phùng Mục Trần, giúp anh ta chống lại các thiên kiêu khác...
Nhưng khi đó, thái độ của ba người rất lạnh lùng, rất khinh thường. Họ nói thẳng thực lực Phùng Mục Trần quá yếu, chỉ là gà đất chốn phàm trần, dù có bay lên cành cao cũng không thể hóa thành phượng hoàng.
Hơn nữa, ba người còn tiết lộ một bí mật động trời.
Họ nói rõ rằng Phùng Mục Trần xuất thân từ vùng đất bỏ hoang, sở dĩ được bái nhập Tinh Môn là vì Môn chủ thấy hắn có thiên phú khá tốt, định nuôi lớn để làm nền, làm đá mài dao cho các thiên kiêu khác.
Thực tế quá tàn khốc, như nhát dao đâm thẳng vào tim Phùng Mục Trần, làm sắc mặt anh ta trắng bệch.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất