Thế tử Tây Quận thấy thủ hạ đi xuống, dục vọng trong mắt càng đậm hơn, hắn ta nhìn thoáng qua Sở Kiều Tịnh ở bên cạnh, duỗi tay ra đưa về phía mặt Sở Kiều Tịnh.
Nhưng tay của Thế tử Tây Quận còn chưa chạm được lên khuôn mặt xinh đẹp của Sở Kiều Tịnh đã bị nàng né tránh.
Thế tử Tây Quận nhìn thấy tay mình vồ hụt thì không vui nhíu mày: "Không phải ngươi vừa nói ngươi sùng bái bản Thế Tử à? Sao bây giờ lại không muốn thân cận với ta?"
Sở kiều Tịnh không trả lời thẳng câu hỏi của Thế tử Tây Quận mà chỉ làm bộ thẹn thùng cúi đầu nói:
"Tiểu nữ...
Dáng vẻ của Sở Kiều Tịnh lúc này cực kỳ mềm mại đáng yêu, khiến lòng Thế tử Tây Quận càng như lửa đốt, hắn ta giữ chặt tay Sở Kiều Tịnh:
"Ha ha... Thì ra là thẹn thùng, bản Thế Tử thích người như người."
Nhưng Sở Kiều Tịnh lại xảo quyệt rút ra, cúi đầu cười không nói gì.
Càng như vậy, Thế tử Tây Quận càng cảm thấy trong lòng nóng hừng hực.
Cứ như vậy, Sở Kiều Tịnh trêu đùa Thế tử Tây Quận nửa ngày.
Cho đến khi Thế tử Tây Quận cảm thấy dần mất kiên nhẫn, Sở Kiều Tịnh lại đưa tay mình dán lên ngực Thế tử Tây Quận .
Thế Tử Tây Quân mừng rỡ, nghĩ mình đã thành công, hắn ta liền cúi đầu hôn ngón tay Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh căng thẳng, tay đã lấy ngân câm giấu trong nội y ra.
Nàng tính được ăn cả ngã về không, khống chế Thế tử Tây Quận này để dễ dàng thực hiện kế hoạch tiếp theo của bản thân.
Như vậy bên Bạch Khanh và Dạ Chí Thần cũng không cần lo lắng tên Thế Tử này nữa.
Chỉ cần không có tên Thế tử Tây Quận này uy hiếp, khả năng dành chiến thắng của họ sẽ tăng lên.
Đến lúc đó việc tìm nhị ca cũng dễ dàng hơn.
Sở Kiều Tịnh đã hạ quyết tâm, đang lúc muốn lấy ngân châm ra.
Bên ngoài chợt có tiếng xôn xao, dường như có người kinh hoàng la hét gì đó.
Mặt mày Thế tử Tây Quận căng thẳng, hắn tay thả tay Sở Kiều Tịnh xuống. Vội bước nhanh ra ngoài doanh trại, tính toán nhìn xem là người phương nào gây rối, quấy rầy hứng thú trêu đùa mỹ nhân của mình.
Cũng bởi vì vậy nên Sở Kiều Tịnh không thể khống chế Thế tử Tây Quận thành công.
Sở Kiều Tịnh khoanh tay làm bộ như thuận đứng trong doanh trại, chờ đợi Thế tử Tây Quận trở về.
Không đến một lát, tiếng nói của Thế tử Tây Quận truyền đến từ bên ngoài.
"Cái gì? Ngươi nói người kia chạy rồi? Đồ vô dụng! Đúng là làm mất hứng của ta."
Tiếp theo là tiếng đấm đá và tiếng người quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Mọi người trong doanh trước cũng mặt nặng mày nhẹ vì tiếng này.
Có binh sĩ nhát gan thậm chí còn run lên.
Sau khi đánh chửi binh sĩ báo tin, Thế tử Tây Quận mặt mày âm u quay lại.
Nhìn thấy Thế tử Tây Quận trở về, sắc mặt hắn ta còn xanh mét âm trầm, ngoài Sở Kiều Tịnh ra, tất cả những binh sĩ khác đều thấy sợ hãi.
"Thế tử đừng sốt ruột, chắc người kia chạy không xa đâu."
Sau khi im lặng một lúc, tướng sĩ vừa uống rượu cùng Thế Tử cẩn thận nói.
Mặt mũi Thế tử Tây Quận vẫn âm u như trước, hắn ta trừng mắt nhìn người kia một cái.
Tướng sĩ bị Thế tử Tây Quận lườm thì không dám nói nữa, đành phải phẫn nộ câm mồm.
Mà sau khi tướng sĩ kia không nói, Thế tử Tây Quận lại lẩm bẩm: "Đúng là có thể chưa chạy xa"
Nhưng cả doanh trại không ai dám tiếp với Thế tử Tây Quận, ai cũng sợ hãi Thế Tử trút giận lên mình.
Thế tử Tây Quận nhìn cả doanh trại không ai dám tiếp lời mình thì như đã quen, hắn ta bắt đầu sai việc thuộc hạ.
Cả quá trình, những người khác đều bận rộn, chỉ riêng Sở Kiều Tịnh là trong mắt hiện lên tia sáng.
Nhị ca chạy trốn?
Sau khi sắp xếp công việc xong xuôi, Thế tử Tây Quận nhìn về phía Sở Kiều Tịnh lần nữa.
Sở Kiều Tịnh nhận thấy ánh mắt của hắn ta thì lập tức ra vẻ sợ hãi.
Thế tử Tây Quận thế mọi người không có việc gì, bèn dặn dò những thủ hạ chưa có việc coi chừng nữ nô.
Xong xuôi, hắn ta mới rời khỏi doanh trại của mình.
Nghe tiếng bước chân của Thế tử Tây Quận và thuộc hạ của hắn ta đã đi xa.
Sở Kiều Tịnh mới cẩn thận đánh giá bốn phía.
Phần lớn binh lính bên cạnh đều đi theo Thế tử Tây Quận ra ngoài tìm người.
Bên người mình chỉ có hai binh lính canh chừng, nhìn họ cũng không mạnh cho lắm.
Hơn nữa bọn họ còn khá thấp bé.
Sở Kiều Tịnh cười thầm trong lòng.
Đều nói Thế tử Tây Quận khó chơi nhưng cũng chỉ như thế, ngoài tàn nhẫn háo sắc, hắn ta còn khinh địch.
Chỉ để lại hai binh sĩ, hắn ta thật sự nghĩ mình là nữ tử tay trói gà không chặt à?
Sở Kiều Tịnh không khỏi âm thầm cười lạnh, nhưng vẻ ngoài vẫn dịu ngoan.
Chẳng qua ngay sau đó, nàng nói với binh sĩ mặt rỗ bên cạnh:
"Tiểu ca này có thể cho ta một chén nước không.
"Nghĩ mình là cô nãi nãi à? Một nữ nô nghèo túng mà dám nói ta lấy nước cho ngươi! Nhịn đi!" Binh sĩ khinh thường quát Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh nhíu mày, mặt mày đã lạnh như băng.
"Thế nào? Nếu không đi ta sẽ tự đi!"
"Điêu nô nhà ngươi! Ngươi nhận rõ thân phận của mình trước đi!" Binh sĩ tức giận lườm Sở Kiều Tịnh: "Ngươi cũng chỉ là đồ chơi của Thế Tử mà thôi.
"Đồ chơi của Thế Tử thì sao? Ngươi kích động thể làm gì?"
Sở Kiều Tịnh ra vẻ tò mò:
"Hay là ngươi thấy mình không thể trở thành đồ chơi của Thế Tử nên thấy tủi thân không có chí tiến thủ?"
"A! Hay là người mê luyến Thế Tử, muốn trở thành món đồ chơi của Thế Tử?"
Sở Kiều Tịnh cố ý khiếp sợ chỉ tay vào binh lính, há miệng to ra vẻ không dám tin.
Binh lính bị chọc giận hoàn toàn, hắn ta rút kiếm trên thắt lưng ra chém về phía Sở Kiều Tịnh.
Ngay cả binh lính thấp bé bên cạnh cũng không nhìn được.
"Đừng cản ta, hôm nay ta nhất định phải chém chết nữ nhân không biết trời cao đất dày này!"
"Không thể giết nữ nhân này, nhìn Thế Tử có vẻ thích nàng ta lắm, ngươi giết nàng ta thì biết ăn nói thế nào với Thế Tử?"
Binh sĩ thấp sốt ruột vô cùng, hắn ta liều mạng kéo binh lính cao
"Người lùn nói đúng.
Sở Kiều Tịnh thản nhiên nói, nàng nói thẳng điểm tự ti nhất của binh lính thấp bé kia ra không chút khách khí:
"Không ngờ người thấp bé mà có được lối suy nghĩ lại sáng suốt hơn kẻ cao lớn nhiều"
Sở Kiều Tịnh vừa nói, binh sĩ vóc người thấp bé cũng không ngăn đón binh sĩ cao kia nữa.
Trong lòng cũng ước mong gì người kia có thể chém chết nữ nhân này.
Dù sao cuối cùng nếu Thế Tử hỏi thì cứ nói nàng ta đã bỏ trốn là xong.
Nói thế nào hai người họ cũng là binh sĩ mới đến, không biết thủ đoạn của Thế tử Tây Quận .
Nghĩ rằng nếu mình nói không cẩn thận đánh mất một nữ nô râu ria thì sẽ không sao.
Lúc này Sở Kiều Tịnh cố ý dẫn người đến doanh trại, đánh nhau với binh sĩ cao kia.
Tiếng bi khí va chạm chuyện ra, nữ nô còn lại trong góc doanh trại kinh hãi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất