Sau khi bọn họ dùng khăn nặng tay lau khô nước trên người Sở Kiều Tịnh. 

Bọn họ đưa Sở Kiều Tịnh vào trong một lều trại vô cùng to lớn hoa lệ. 

Khi đi qua, Sở Kiều Tịnh phát hiện có mấy người để chân trần, mười mấy người không biết mặc trang phục của dân tộc gì, họ lấy chân làm trục nhảy múa. 

Các nữ tử đều vô cùng xinh đẹp, vòng eo cũng nhỏ bé không đủ một vòng ôm. 

"Đẹp quá!" Sở Kiều Tịnh nhất thời không nhịn được, nàng nhẹ giọng tán thưởng. 

Mặc dù Sở Kiều Tịnh nói nhỏ, nhưng vẫn khiến cho Thế tử Tây Quận đang ăn thịt uống rượu thưởng thức khiêu vũ chú ý đến. 

Đôi mắt sắc như chim ưng của Thế Tử Tây Quân nhìn lại đây. 

Khi nhìn thấy dung mạo của Sở Kiều Tịnh đang đứng ở cửa, hắn ta không khỏi ngẩn người. 

Dù sao tuy suốt bao nhiêu năm nay hắn ta đùa bỡn ngàn nữ tử, ngủ với trăm nữ tử, nhưng những nữ tử đó gộp lại cũng không xinh đẹp bằng nữ tử trước mặt này. 

Những hắn ta cũng không sốt ruột để Sở Kiều Tịnh ở cửa doanh trại bước vào, bởi vì hắn ta biết đây là nữ nô hắn thu vào tay, là thuộc về hắn ta, bữa ăn ngon không chạy thoát được. 

Cho nên hắn ta chỉ liếc mắt một cái, sau đó lại tập trung nhìn những cô gái đang khiêu vũ ở giữa doanh trại. 

Hắn ta không nóng nảy, Sở Kiều Tịnh cũng không sốt ruột, nàng lạnh nhạt đứng bên cạnh binh lính áp giải mình, đánh giá xung quanh doanh trại. 

"Thế Tử điện hạ, tại hạ nghe được tin tức đáng tin cậy rằng quân địch do Dạ Chí Thần và Bạch Khanh tự mình nắm giữa ấn soái." 

Có người bên cạnh Thế tử Tây Quận thấy hắn ta chỉ chăm chú vào ca múa thì sốt ruột nói với hắn ta. 

"Ừ." 

Thế tử Tây Quận lười biếng đáp lại, hắn ta cầm ly rượu uống một hơi cạn sạch, từ đầu đến cuối, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vũ nữ. 

"Kia chính là Dạ Chí Thần và Bạch Khanh đấy ạ!" Người kia quá sốt ruột, lại bổ sung một câu. 

Nhưng Thế tử Tây Quận dường như hoàn toàn không nghe thấy lời hắn ta nói, vẫn tự uống rượu xem múa như trước. 

"Eo của nữ tử đứng giữa không tệ." 

Nhìn thấy dáng vẻ không để tâm của Thế tử Tây Quận, người nói Dạ Chí Thần và Bạch Khanh nắm giữ ẩn soái chỉ có đành trộm thở dài, sau đó tiếp tục uống rượu cùng Thế Tử. 

Chẳng qua Thế tử Tây Quận thường thường vừa uống vừa thoải mái cười to, còn người kia thì nhăn nhó mặt mày. 

Tất cả những cảnh này đều bị Sở Kiều Tịnh nhìn thấy rõ. 

Không biết qua bao lâu, đám vũ nữ kia biểu diễn xong, Thế tử Tây Quận lười biếng phất tay ý bảo bọn họ đi xuống. 

Sau đó đột nhiên chỉ tay về phía cửa doanh trại: "Người đứng ở cửa kia, mau đến đây rót rượu cho ta." 

Giọng điệu của Thế tử Tây Quận không nhanh không chậm, lại lộ ra hơi thở của bậc bề trên không cho người khác chống lại. 

Thông qua những gì đã quan sát được, Sở Kiều Tịnh biết hắn ta là kẻ có tính cách ngạo mạn, tham luyến nữ sắc. 

Cho nên bây giờ nàng tự tin hơn, trong lòng càng bình tĩnh hơn. 

Nhưng trên mặt vẫn để lộ vẻ sợ hãi như trước, nàng làm bộ quay đầu muốn chạy, sau đó bị binh lính canh giữ bên cạnh kéo lại. 

Thế tử Tây Quận thấy Sở Kiều Tịnh muốn chạy rồi bị binh lính kéo lại thì nở nụ cười nắm chắc thắng lợi. 

"Yên tâm đi tiểu mỹ nhân, ngươi không chạy thoát được đâu." 

Nói xong, Thế tử Tây Quận đứng lên, nắm tay Sở Kiều Tịnh ép nàng kính rượu cho mình. 

Sở Kiều Tịnh bị Thế tử Tây Quận lôi kéo, nàng làm bộ bối rối muốn rút tay ra. 

Nhưng dù rút thế nào thì Thế tử Tây Quận vẫn nhắm thật chặt. 

Sở Kiều Tịnh đành phải làm bộ chịu thua, mở miệng nhẹ nhàng nói: "Xin đại nhân buông tha tiểu nữ, đau!" 

Nói xong, đôi mắt phượng của nàng đong đầy nước mắt, nhìn càng xinh xắn đáng yêu hơn, làm cho người khác sinh ra ý muốn bảo vệ. 

Thế tử Tây Quận quả nhiên nổi lên tâm tư thương hương tiếc ngọc: "Mỹ nhân nguyện ý kính rượu bản Thế Tử, bản Thế Tử sẽ buông tay ngươi ra. 

Sở Kiều Tịnh cố nhịn để Thế tử Tây Quận đến gần, nàng muốn một chân đá bay hắn, nhưng mặt ngoài vẫn làm bộ yếu đuối đáng thương: "Ngài là Thế Tử sao?" 

"Thế nào, không giống à?" Thế tử Tây Quận huênh hoang hỏi. 

"Không... Chỉ là tiểu nữ có thể nhìn thấy Thế tử Tây Quận, người luôn rong ruổi trên chiến trường, quả thật danh bất hư truyền. 

Sở Kiều Tịnh cố nén ghê tởm nịnh nọt Thế tử Tây Quận . 

"Ha ha ha ha ha, mỹ nhân ngươi biết nói đó!" Thế tử Tây Quận cười, hắn ta nâng cằm Sở Kiều Tịnh lên: "Vậy có kính rượu cho ta không?" "Đương nhiên là muốn kính... Sở Kiều Tịnh giả vờ như thuận đáp lại. 

Lúc này, binh lính nâng ly và bình rượu đưa cho Sở Kiều Tịnh, Sở Kiều Tịnh rót một ly đưa cho Thế tử Tây Quận . 

Thế Tử cười ha ha: "Thưởng rượu cho mỹ nhân trước. 

Sở Kiều Tịnh thấy Thế tử Tây Quận nói vậy, nàng sợ bị nhìn ra sơ hở, không dễ từ chối, chỉ đành uống một hơi cạn sạch rượu trong ly. 

"Mỹ nhân có tửu tượng tốt đó!" Thế tử Tây Quận khen ngợi. 

"Đó là vì gặp được Thế Tử điện hạ là chuyện cực kỳ đáng giá!" 

Sở Kiều Tịnh giơ ly rượu đã uống cạn cho Thế tử Tây Quận xem. 

Tướng sĩ xung quanh nhìn thấy dáng vẻ phong tình vạn chủng này của Sở Kiều Tịnh thì đều đi lên nói đùa với Thế tử Tây Quận : "Chúc mừng thế tử, hôm nay lại ôm mỹ nhân về." 

"Đúng vậy, mỹ nhân này đúng là tuyệt sắc, thế tử diễm phúc lắm!" 

"Lại nói mấy hôm trước thế tử bắt được một nam tử, nếu cho hắn ta mặc nữ trang thì nhất định cũng không kém mỹ nhân này, ha ha ha.." 

"Thế Tử quả nhiên diễm phúc không cạn, buổi tối có thể vui vẻ hưởng dụng" 

"Mỹ nhân kia không chỉ có khuôn mặt đẹp mà dáng người cũng đẹp, không biết lên giường sẽ mê người cỡ nào." 

Tướng sĩ bên cạnh Thế tử Tây Quận càng nói càng thái quá, đây chính là suy nghĩ của Sở Kiều Tịnh lúc này. 

Cũng vì những lời lẽ ô uế đó làm tức giận nên khuôn mặt nàng trở nên đỏ hơn. 

Mà Thế tử Tây Quận và các tướng sĩ lại chỉ coi như nàng thẹn thùng. 

Thế tử Tây Quận nghe thấy đám binh lính nói chỉ có hắn ta mới có thể ôm được mỹ nhân thì trong lòng cũng hơi lâng lâng. 

Dù sao hắn ta cũng cảm thấy mình có năng lực, có điều kiện để hưởng dụng những nữ tử mỹ mạo này. 

Đồng thời vì nghe thuộc hạ nói mấy ngày hôm trước bắt được một nam tử, nếu mặc nữ trang thì cũng rất xinh đẹp, cho nên hắn ta đột nhiên muốn mang nam nữ kia đến đây. 

Dù sao nếu không phải vẻ ngoài xinh đẹp của nam tử đó. 

Lại thêm nghe nói người này là Sở tướng quân tiếng tăm lừng lẫy, cũng là nhị cữu của Thần Vương, nhị ca của Thần Vương phi Bất Dạ quốc. 

Rất có thể người này nắm giữ tin tức quan trọng. 

Nếu không hắn ta đã giết nam tử kia từ sớm chứ không cần chờ đến bây giờ. 

Chỉ là... Mỹ nhân bậc này xuất hiện làm hắn ta đột nhiên có hứng thú với việc nhị ca của Thần Vương phi mặc nữ trang. 

eyJpdiI6IlgyencrNzhUNUtxT1NBY1FqTXZ0XC9nPT0iLCJ2YWx1ZSI6IitFNlQ4eEtcL05aTVJ2cjlMaVI4Yng5SDF5ak1ObEQyaEE0OE9yaUxsRVNqSFlYTmdcL05NNk9sUis3QU0wQU5QUXdvQW1mSFpmVVVKVUMwM2Y0TWtSRXI2MUZ3TVRGdW5uNmdNUEpNWVN6WGIyb210YmxMYzc2MHErNDZCUGdDRjA4RTZSTlZqV1I5S3pBVUtGcWVrYWd2dzZwY1MrUjFmVU9Vd2hcL2ptZVRDelR3NlpVT2JQd0VJVjBBajZkUTA2ZEtvUWQ2c0xISDhEYkVTRlNyWDY0c3c9PSIsIm1hYyI6IjkxMGJhZmMyNTliZDVkNGUxMDliNTRhNzJiZDgzMTA0NTdlODUzOTMxNDI2ZDE0ZDZiMjc5Zjk4N2YyYjg3ZTUifQ==
eyJpdiI6Im9oTFJTWU9GblVKS3RsbFhHOFYyUlE9PSIsInZhbHVlIjoiajd1QlJUR3BcLzlDTEJQQnY5SzdWZVptSkNNcnNLRml4bEZHd1Zpd2t2TlYrMUY4K3AwTUIyampcL1U4MTEwUktZbXkxak1tVDBaXC9xR0Zpamh5OEJ5SGt5OStZN1czd1BhTUdXVzFWbldzVU9WajZsNXloRGhsM2krM1JkZDlcL1NVdVkxSGI4bXhLbGVHTVwvOUQyaWkzYU1LUlNHVWtFRjVaK1ZZdFhkN29GRXEwUlFvM2hTYzVDVldTbkxuaUdZRURyeE01SjdJSnp0VER2U1wveDh4bk9VaU9pa1wvUEJ1QkZmSURESll2ZXNqN3R3UkJaYWxib2xCYm5qb1h0dVZkVG0iLCJtYWMiOiJmY2QyMjdlYmY1MjVlMmI1YzkxNzhiMmI4YzM3NzIyNWMyZTgxMTJhMmRiMmFjYWQ2YmJmMThjOTY1M2FkOGFkIn0=

Nghĩ đến đây, dục vọng trong đôi mắt Thế tử Tây Quận càng lộ rõ hơn, hắn ta vội vàng gọi thủ hạ đưa người lại đây.

Advertisement
x