Phát hiện vẻ lo âu trong mắt Đại tẩu, Sở Kiều Tịnh giơ tay nắm chặt lấy tay nàng ấy, ánh mắt vô cùng chân thành: "Đại tẩu, nếu sau này phu nhân có thể hứa rằng mình sẽ yên phận hơn, ta sẽ chữa trị cho bà ấy."
"Chắc chắn sẽ như thế!" Vì những lời này, trong mắt Triệu Mộng Dao loé lên ánh sáng hy vọng.
Sở Kiều Tịnh nói chuyện với nàng ấy thêm mấy câu, sau đó đi tìm Sở mẫu.
Thấy nữ nhi về, Sở mẫu vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, nhất quyết đòi nấu đồ ăn ngon cho nàng.
Chạng vạng tối, Sở Kiều Tịnh ở lại Thừa tướng phủ dùng bữa tối.
Vừa tay trong tay cùng Sở mẫu đi tới sảnh ăn đã phát hiện phụ thân và Đại ca Đại tẩu đứng hai bên, còn ở giữa là một người không mời mà đến, Dạ Chí Thần.
Sao hắn lại đến đây? Sở Kiều Tịnh thầm ngạc nhiên, nhưng nàng không thể hiện ra ngoài mặt mà tiếp tục đi về phía trước.
Sở mẫu nhìn thấy Dạ Chí Thần thì vội kéo Sở Kiều Tịnh đi tới hành lễ.
"Thần Vương."
Lúc nhìn thấy Sở Kiều Tịnh, ánh mắt lạnh như băng của Dạ Chí Thần có thêm chút dịu dàng, tầm mắt nhìn nàng chăm chú mãi không rời.
Sở Thừa tướng bên cạnh vốn dĩ còn lo lắng nữ nhi sống ở Thần Vương phủ không thoải mái, nhưng bây giờ có cảm giác dường như cũng không phải thế.
Sau đó, mọi người ngồi xuống với nhau, Dạ Chí Thần ngồi ở ghế đầu, còn Sở Kiều Tịnh ngồi bên cạnh hắn.
Từ đầu đến cuối hai người đều không nói với nhau câu nào, nhưng Dạ Chí Thần vẫn gắp thức ăn cho Sở Kiều Tịnh, khiến những người khác cứ nhìn qua nhìn lại giữa hai người.
Sở Kiều Tịnh cứ tưởng Dạ Chí Thần đang diễn kịch trước mặt cha mẹ mình, nàng cười nhẹ, cũng gắp đồ ăn đặt vào bát hắn, cười nói: "Vương gia ăn nhiều một chút nhé."
Dạ Chí Thần nhìn chằm chằm thức ăn trong bát, đáy mắt tràn đầy vui vẻ, khẽ đáp: "Ừm, nàng cũng thế."
Lúc này, Sở Thừa tướng thật sự tin rằng hai người có tình cảm với nhau.
Bữa tối trôi qua rất nhanh, sau đó Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần tạm biệt cha mẹ, ngồi xe ngựa cùng nhau rời đi.
Trên đường đi, ngoài tiếng côn trùng kêu bên ngoài thì chỉ có một bầu không khí yên tĩnh.
"Hôm nay ngươi đến Thừa tướng phủ làm gì?" Cuối cùng Sở Kiều Tịnh cũng hỏi ra nghi ngờ trong lòng.
"Vì nàng."
Dạ Chí Thần thấy ánh mắt lạnh lùng xa cách của Sở Kiều Tịnh sáng nay, không hiểu rốt cuộc mình đã làm gì sai.
Đợi đến khi tìm nàng thì đã không thấy nàng đâu.
Vừa khéo thị vệ trước cửa bẩm báo là Vương phi đã đi đến Thừa tướng phủ.
Dạ Chí Thần cho rằng gặp Sở Kiều Tịnh là sẽ có cơ hội hỏi nàng, nhưng thái độ lạnh lùng của nàng khiến hắn đổi ý.
Vì thế, Dạ Chí Thần thật sự rất tò mò về thái độ của Sở Kiều Tịnh với mình, cho nên hắn vẫn luôn đợi đến lúc hai người ở riêng.
Nghe thấy thế, Sở Kiều Tịnh hơi ngạc nhiên.
"Sáng nay sao nàng lại lạnh nhạt với bổn vương như thế?"
Trong đầu Sở Kiều Tịnh lập tức nhớ lại chuyện xảy ra lúc sáng.
Cuối cùng hình ảnh dừng lại ở dấu hôn mờ mờ trên cổ Thượng Quan Ý, khiến Sở Kiều Tịnh thầm thấy bực bội, có cảm giác khác thường không nói nên lời.
Phát hiện sự khác thường của mình, Sở Kiều Tịnh vội ho khẽ một tiếng, nói một cách rất bình tĩnh: "Ta vẫn luôn thế này mà."
"Vậy vì sao vừa gặp bổn vương đã đi ngay không thèm quay đầu lại?" Dạ Chí Thần không chịu bỏ qua.
Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình, Sở Kiều Tịnh nuốt nước bọt, sau đó lạnh nhạt nói: "Ta vội trở về Thừa tướng phủ"
Sau đó Sở Kiều Tịnh ngước mắt nhìn thẳng vào Dạ Chí Thần, trong mắt lộ vẻ thăm dò: "Này, hôm nay ngươi có vấn đề gì à? Sao cứ hỏi mấy chuyện không quan trọng này thế?"
Xem ra là không hỏi được rồi, Dạ Chí Thần nhìn chằm chằm Sở Kiều Tịnh một lúc, sau đó nhắm mắt lại không nói gì thêm.
Hành động kỳ lạ này của hắn khiến Sở Kiều Tịnh vô cùng khó hiểu.
Suốt cả đoạn đường đều vô cùng yên tĩnh.
Hơn một giờ sau, xe ngựa dừng lại, hai người vẫn im lặng đi về phòng của mình.
Dạ Chí Thần vừa đi vào phòng, Lương Nhân đã xuất hiện như bóng ma.
"Điều tra thế nào rồi?" Ánh mắt Dạ Chí Thần lạnh như băng, trong giọng nói cũng chứa ý lạnh thấu xương, khiến người ta không rét mà run.
"Sáng nay Vương phi gặp Thượng Quan cô nương, xảy ra chút tranh cãi với nàng ta."
Nghe thấy thế, Dạ Chí Thần rũ mắt xuống, lông mi che đi cảm xúc phức tạp trong mắt.
Bảo sao Sở Kiều Tịnh lại lạnh nhạt không quan tâm đến hắn, Dạ Chí Thần cũng coi như hiểu được nguyên nhân rồi.
Hắn ngước mắt ra hiệu Lương Nhân nói tiếp.
"Ngày mai là đấu giá mỗi năm một lần của Hồi Hồn phường, vào buổi tối sẽ tiến hành đấu giá các báu vật, đến lúc đó sẽ có rất nhiều người đến. Còn nữa, phường chủ của Hồi Hồn phường cũng sẽ xuất hiện!"
Nghe thấy thế, trong con ngươi sâu thẳm của Dạ Chí Thần lóe lên ánh sáng sắc bén, lạnh lùng như hồ nước sâu.
Ngày mai họ phải tranh thủ thời cơ, dù sao đây cũng là cơ hội tốt nhất để bắt phường chủ Hồi Hồn phường.
Ở một nơi khác, Sở Kiều Tịnh trở về phòng ngủ rồi ngồi im một chỗ, ngón tay thon dài lơ đãng gõ lên mặt bàn.
Trong đôi mắt luôn lạnh nhạt mang theo chút cảm xúc phức tạp.
Ngày mai sẽ là buổi đấu giá của Hồi Hồn phường, tuy đã chuẩn bị xong những thứ cần thiết, nhưng Sở Kiều Tịnh vẫn thấy thấp thỏm bất an.
Sở Kiều Tịnh chợt đứng dậy mở cửa, nhìn bóng đêm đen kịt bên ngoài, nhỏ giọng nói: "Dư Bắc.
Nàng vừa dứt lời, một bóng đen lập tức lướt qua, vững vàng đáp xuống đất, sau đó bóng người cao gầy xuất hiện trước mặt nàng.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, không nói một lời, Dư Bắc đã đi theo nàng vào phòng.
"Ngày mai sẽ là buổi đấu giá của Hồi Hồn phường, người đến tốt xấu lẫn lộn, nhất định phải cẩn thận ứng phó với tất cả nhân tố không rõ ràng, tránh để người khác làm hỏng
chuyện."
Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn chằm chằm ngọn nến vẫn đang cháy phát ra tiếng lách tách, ánh mắt u tối như một con sông đen kịt sâu không thấy đáy, không thể nhìn thấu, còn chứa đựng nguy hiểm.
Dư Bắc nhanh chóng gật đầu, trong mắt lộ vẻ chắc chắn: "Chủ nhân cứ yên tâm, mọi chuyện đều đã chuẩn bị ổn thỏa rồi!"
Nghe thấy thế, Sở Kiều Tịnh chậm rãi dời mắt khỏi ngọn nến, nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài tối đen như thể nguy hiểm rình rập khắp nơi, cũng vô cùng bí ẩn.
Hôm sau, vẫn như thường ngày, Sở Kiều Tịnh ăn sáng cùng Dạ Chí Thần.
Vì trong lòng hai người đều có tâm sự nên bữa sáng cực kỳ yên tĩnh.
Dùng bữa sáng xong, Sở Kiều Tịnh lại kì kèo một khoảng thời gian, đợi Dạ Chí Thần đi rồi, nàng mới dẫn Dư Nam và Dư Bắc cùng đi đến Hồi Hồn phường.
Vốn dĩ Dư Đông cũng muốn đi cùng, nhưng nghĩ đến Y các nên nàng không cho hắn ta đi.
Trong xe ngựa, Sở Kiều Tịnh lấy ra một cái túi rồi đưa cho Dư Bắc, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
"Bắt đầu từ bây giờ, sau khi đeo mặt nạ vào, nhất định phải đi cùng không được tách nhau ra.
Sở Kiều Tịnh rất coi trọng buổi đấu giá lần này. Từ khi vừa có được Hồi Hồn phường thì trong lòng nàng đã có tính toán rồi, cho nên nhất định không thể có chút sơ suất nào được.
Vì để nhận ra là người của Hồi Hồn phường, Sở Kiều Tịnh cố ý chọn đeo mặt nạ bạc, hơn nữa trên mặt nạ còn có nước thuốc đặc biệt.
Nhìn từ ngoài mặt không hề có dấu vết, chỉ khi nào có ánh sáng chiếu vào, trên mặt nạ sẽ xuất hiện một hoa văn phức tạp.
Vì đã thông báo trước với người khác hôm nay Hồi Hồn phường sẽ có đấu giá, nên xe ngựa vừa đi vào con phố có Hồi Hồn phường đã bị một đám người phía trước chặn đường.
"Chủ nhân, con đường phía trước bị chặn rồi, không dễ đi qua." Dư Nam đứng lên quan sát tình trạng phía trước, sau đó báo cáo.
"Này, ngươi nghĩ chủ nhân định đi đâu?" Sau khi thấy Sở Kiều Tịnh đi xa, Dư Nam không nhịn được hỏi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất