Sở Thừa tướng dùng mắt ra hiệu Sở Kiều Tịnh ăn thêm chút nữa, giải thích: "Mẫu thân của con đang nghỉ ngơi trong phòng" 

Sở Kiều Tịnh nhìn bánh ngọt trong đĩa, nàng lắc đầu từ chối khéo: "Phụ thân, con muốn đi gặp mẫu thân. Đĩa bánh ngọt này để lại cho người ăn đấy!" 

Dứt lời, Sở Kiều Tịnh nhí nhảnh nháy mắt, nhanh chóng rời đi. 

Để lại Sở Thừa tướng cười khẽ lắc đầu, không biết đứa nhỏ này giống ai nữa. 

Trên đường đi tới phòng ngủ của Sở mẫu, Sở Kiều Tịnh nhìn thấy một đình nghỉ mát. Vốn dĩ nàng cũng không chú ý đến nó, vừa định đi ngang qua thì nghe thấy trong đình vang lên tiếng trò chuyện của hai người. 

"Sao mấy ngày nay bụng của con mãi không có động tĩnh gì vậy? Con phải biết phu quân của con bây giờ đã khoẻ lại, vị trí Thừa tướng tương lai nhất định sẽ thuộc về nó! Sau này chắc chắn nó sẽ nạp thiếp, nếu thiếp mới vào phủ, để nàng ta có thai trước, sau này chắc chắn con sẽ bị thiếp ngồi lên đầu! Nghe lời mẹ, mau chóng có thai, như thế mới có thể giữ được địa vị! Sau này cũng có thể giúp đỡ cho cha và huynh đệ của con, có biết chưa?" 

Nghe thấy thế, Sở Kiều Tịnh cau mày, hình như nàng từng gặp cảnh tượng tương tự thế này rồi! 

Không cần đoán cũng biết giọng nói chua ngoa, thích lo lắng linh tinh này là của Liễu Thị. 

Nàng cố gắng nín thở, thả nhẹ bước chân, không tạo ra tiếng động. 

"Mẹ! Tướng công và con đều đã cố gắng lắm rồi, chuyện này sao mà vội được! Nếu tướng công muốn nạp thiếp thì cũng phải. Chúng con không có duyên với con nhỏ thì chỉ có thể cho người khác nối dõi tông đường giúp chàng thôi!" 

Triệu Mộng Dao vội vàng phản bác, nhưng nói đến đoạn sau, giọng điệu của nàng ấy mang theo sự buồn rầu và nhân nhượng, tất cả cũng tại nàng ấy mãi không thể mang thai thôi. 

"Con bé này! Sao lại có thể nghĩ như thế chứ!" Liễu Thị đột nhiên cao giọng, tỏ vẻ bất lực thất vọng. 

Có lẽ vì vừa mới lớn tiếng, Liễu Thị lập tức đưa mắt nhìn quanh, sau đó lại hạ giọng xuống. 

Liễu Thị đảo mắt, sau đó hai mắt lập tức sáng lên: "Hay là thế này đi! Bên cạnh ta có một thị nữ cũng có thể xem là xinh đẹp, nàng ta rất thành thật. Chi bằng để nàng ta trở thành nha hoàn thông phòng của phu quân con, sau này mang thai sinh con ra thì để cho con nuôi. Còn thị nữ kia, mẹ có cách khiến nàng ta lặng lẽ rời đi, thế nào?" 

"Mẹ!" Triệu Mộng Dao nhíu mày, vô cùng không đồng ý. 

Liễu Thị trừng Triệu Mộng Dao, đột nhiên lại tỏ vẻ như nghĩ tới điều gì đó, kinh ngạc che miệng: "Chẳng lẽ sau khi chân của phu quân con khỏi rồi lại để lại di chứng? Ui chao, vậy thì không được đâu! Nếu như vậy sẽ không có con nối dõi, sau này vị trí Thừa tướng tương lai sẽ rơi vào tay Nhị đệ của nó! Vậy phải làm sao đây!" 

Bà ta còn muốn nói gì đó, nhưng một giọng nói lạnh lùng đã vang lên từ phía sao. 

"Không ngờ chuyện của Thừa tướng phủ lại bị bà thông gia ở đây phán xét. 

Hai người đồng loạt xoay người lại, khi nhìn thấy Sở Kiều Tịnh, sắc mặt Liễu Thị lập tức thay đổi liên tục. 

Mà Triệu Mộng Dao cũng rất ngạc nhiên, nàng ấy biết chắc chắn Sở Kiều Tịnh đã nghe thấy hết những lời khi nãy rồi, sau đó lập tức nhìn nàng với vẻ áy náy. 

"Thì ra là Thần Vương phi, ngươi đi bộ không có chút tiếng động nào, suýt thì khiến ta sợ chết khiếp." 

Sở Kiều Tịnh nở nụ cười khéo léo, nhưng trong mắt lại không hề chứa ý cười, chỉ có mỗi sự thờ ơ. 

"Lúc trước ta từng tốt bụng nhắc nhở phu nhân rồi, sao bây giờ chân của Đại ca ta đã khỏi mà phu nhân vẫn cứ đến lo chuyện không đâu vậy. Phu nhân à, bớt lo lắng không đúng chỗ đi, nếu không e rằng với sức khoẻ này, bà không thể sống khoẻ mạnh được mấy tháng nữa đâu" 

Dứt lời, nụ cười trên khoé miệng nàng càng trở nên sâu xa hơn. 

"Ngươi! Ta là thông gia của Thừa tướng phủ đấy, có ai ăn nói như ngươi không hả?" 

"Ồ?" Sở Kiều Tịnh không hề sợ hãi, tiếp tục cười nói: "Phu nhân thật là, rõ ràng bà là người nói Đại ca của Kiều Tịnh trước, còn nhúng tay vào chuyện phu thê của người ta. Nếu Kiều Tịnh nói việc này với phụ thân và Đại ca, sau đó thêm dầu vào lửa mấy câu, bà nghĩ phụ thân và Đại ca có nổi giận rồi làm ra chuyện gì đó không?" 

Liễu Thị tức đến mức nghiến răng, đương nhiên bà ta không thể cho họ biết, lỡ như họ không thèm nhìn mặt thông gia là bà ta nữa thì sau này nhà bà ta phải làm sao. 

Còn nữa, Liễu Thị cũng thầm thấy khó chịu, sau mỗi lần khi nói đến chuyện này với nữ nhi đều gặp phải Sở Kiều Tịnh thế. 

Đúng là xui xẻo! 

Liễu Thị không còn gì để nói chỉ có thể trợn to mắt nhìn Sở Kiều Tịnh đang rất ung dung, bực bội rời đi. 

Điều khiển Sở Kiều Tịnh thấy ngạc nhiên là lần này Triệu Mộng Dao lại không đi theo Liễu Thị. 

Nàng ấy chậm rãi đi tới trước mặt Sở Kiều Tịnh, ngượng ngùng nói xin lỗi. 

"Xin lỗi, mẹ ta hay lắm chuyện, Kiều Tịnh, muội đừng để trong lòng nhé." 

Sở Kiều Tịnh lắc đầu, đồng thời nàng cũng phát hiện vẻ u sầu sâu trong mắt Triệu Mộng Dao. 

Xem ra ngoài miệng Đại tẩu nói không để ý, nhưng thật ra nàng ấy cũng thấy rầu rĩ vì không có con. 

Sở Kiều Tịnh hiểu rõ trong lòng, nàng dắt tay Triệu Mộng Dao đi đến thư phòng. 

Triệu Mộng Dao mặc cho Sở Kiều Tịnh kéo mình đi, nàng ấy thầm thấy nghi ngờ, không nhịn được hỏi: "Kiều Tịnh, muội dẫn ta đi đâu thế?" "Cứ đi với ta là biết" 

Hành động của Sở Kiều Tịnh khiến Triệu Mộng Dao càng tò mò hơn. 

Hai người nhanh chóng đi tới thư phòng, Sở Kiều Tịnh thuần thục lấy giấy ra, nâng bút kê một đơn thuốc, sau đó đưa cho Triệu Mộng Dao. 

"Đại tẩu, tẩu đi lấy thuốc theo đơn này, mỗi ngày tẩu và Đại ca đều phải uống một lần, đừng uống nhiều, chưa đến ba tháng chắc chắn sẽ có bất ngờ." 

Dứt lời, Sở Kiều Tịnh chậm rãi đến gần Triệu Mộng Dao, kề sát bên tai nàng ấy, nhỏ giọng trêu đùa: "Mỗi lần sau khi uống thuốc xong, tẩu và Đại ca có thể thử một lần" 

Nghe thấy thế, bàn tay cầm đơn thuốc của Triệu Mộng Dao chợt nắm chặt, cả người không nhịn được mà cứng đờ, khuôn mặt cũng đỏ bừng lên, chân tay luống cuống. 

"Đừng đùa ta." Triệu Mộng Dao ngượng ngùng nói. 

"Đại tẩu, Kiều Tịnh đâu có nói đùa!" 

Hai người đưa mắt nhìn nhau, không khỏi cùng bật cười. 

Đợi sau khi cười xong, Triệu Mộng Dao chợt nhớ đến y thuật của Sở Kiều Tịnh, sau đó nhớ đến nàng nói với mẹ mình rằng "không sống được mấy tháng nữa", nàng ấy không khỏi hơi lo lắng. 

Triệu Mộng Dao mở miệng, nhưng không biết phải hỏi thế nào. 

Nhìn ra sự băn khoăn của Triệu Mộng Dao, Sở Kiều Tịnh bèn nói: "Đại tẩu có chuyện gì cứ nói thẳng đi." 

"Kiều Tịnh, những lời muội nói với mẫu thân ta khi nãy có phải... 

Nhìn Triệu Mộng Dao ngập ngừng, nét mặt Sở Kiều Tịnh chợt trở nên nghiêm túc, giọng nói cũng không khỏi trở nên lạnh lùng. 

"Đương nhiên là thật. 

Nghe thấy thế, Triệu Mộng Dao ngạc nhiên che miệng dường như không dám tin. 

eyJpdiI6IlwvXC9jb1pYRDhuOElpSTJhZThEamhOZz09IiwidmFsdWUiOiJ4TkVcL21EQ1hlelBKcTA3cyt0ZDJac2FkZ2tuVnE0R2p5UE1BdXdsQjdISWhWeXVxcCt3SDM4MmFMMDYzNGdtZUEzaVRNRmZtM1g4RXNBSjhEelQ0VDJsVnlkWFdFWDhuZWVha2tsR0twNm1RQVdGVGdpTTRWemk4THJXQlkzbXpMVjdZKzV2YWZxSXQyQWNnaVVwZkgwSjB0dllaSGoyRGdvVmxOWW05YUVvZndZWGFKRUZkQ2FkVEVJK3ZKQndBQ2NhTVNPRUhSdzVqc01NT2J3T2lMU0hmcnQ2QmFENEpkZjNnbzQxMTNrYmdBT0RaZndpUVM3WSt5Y2ZaN0RGRWtmSzBhaWRiRDQ1ZnR4XC9QRFNoSnhvVVhxMkMyNVNYTTcrY2QzMXBaazFVTmQ3UkM0dTVoc3hhYWxQVXExUWZ1SHRNZWZxMmJ3TndVdTNYTHlkRU12Y2loZ2pNZ1MyTHVGWUJ2TUFOU1lmWGlPU2FFenZSOFp3ZzZ5ZHlvekREdzMzemhpaDh1NUpzdDFqTHM3QnhQd3A2OTYweFwvTCtiUmNXWER5dGpIb3IrRlVRWlFSbXhJK3FGSUFWNlR3TXMxcHluSWZhZzVkZlRkQmV1MlpBSVVndz09IiwibWFjIjoiM2ViMjE0Y2EyYjg4MDdlNGIwYjM3M2I5ZGFjNjIzNmUwMmRhOWFjZWU5MzFkOTM3ZjBlZmM2ZjNjZjRhNzJmOSJ9
eyJpdiI6IlwvTzdyZDdrVDRFYisrREdYTE9Xa1BBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im8rU0sxdVg0a3RTVVNjRm1DcTVmREJ5alN5NkxRMjZOWTQ1R2VMemR4WXJtVTY0K1I0VHVuUEtPUytDYVBYOVh2alFCcGNMNnRuSkplbm00bE9kUWkycGRKYUk4RU1WSTBcLzgyZ0hcL1lZSndncUNGMnEyWDdoczhvMDhidGpzaG1FMWg0aXNqcnlLRDhaRDlnRm5GYzhYM0p6XC81cHZvSGxZa1EydTJkS2pick5QRTdobEVzN1wvVW1SWXB5czg3ZFlCa3M3M0J1YUgxR2tLN0tcLzVweTZMaDJJYnU1XC9OYTV1em1CZ0k1ejljd3JGY1U2bXZhNUVLeWZUTFRjS1ZkSEhROHJ2aWxIakJ1SGxtMlFTT052cFhZczlcL3o0VWlXWFJtRllQb21wZ3hHdlhXd3RvRzgzMWtaN2lxOGlQR2haSEZmOFdTeDkycFdpbWI1SHB1RzJNUlgrWkEwRThoTjZLV3ZXaVwvbTdFRU02SUlYeEN0TmJ4NWZKcHZkdlF2aWJNQmF2bzk0ekZ4cXdDTUcxUlI2T093WlhJWVJ1SXhUeW1JMFlDYlRFOGJqakJ4VENxSWFtd1dtN1haZHU4WDhTRm14bndCcngwVENsWTh0TmZHVGFrYThabm9xZEJJaHBndzhZSVYxTUZqbktTdkdmaE1hSmd5dzV3a1NwTDYyUnJiaGlPYnA5WHU5V2t1eVRsdWxkRUJSZ0pqclJmUFhvalI5VmlsRTdKWERcL1lIZWR6UkY2bE9yc1BmeDRzZE1zUE5yOVo3cTdRU3Y2WlNOTm81QU9lVUdNdXA3K0V0UXNHc2hDYlJxQTZlU2pJSjVXdzcyVW9KeE13NDZRNm5CN3FSa2lcL0lNZ2lhSlRiZ2hoZDkycVZGTzhnTEFkVnJKRUtHckljZXkzQmRWOGRaNGpYVDlRN3JWM2VtN1ArWjZhcEdUeVkzWGFjclI0MTVGUzBhWkUxYVNyXC9kbm40Zk91RGlCVEVyb0FqZnZrMDNFS1NybVc3MUJFRHUxeHNEdU93Z01rYTNPall1cGRvNjdBelY1MEhwaUw4THk1NW41Tys2anhEWEJFTURqZXVxWk9ZeTQwak9GWXRJWDRDb0d5UHFTbzNkaTN5M1FsdnR5Qk9TajJsU3VOR0JjRk0xdWVNXC9NU2R5Y1VqV0MwPSIsIm1hYyI6IjQ3OTkwNDcxNTJiMDRkZTQwZmQ0ZDBjZWRhMTY0NGU4MDhlMmUzN2E2NzcxNzQxYzg3NTk3ZmYzMjQxMjdhYjQifQ==

Đương nhiên Triệu Mộng Dao biết mình không thể tiếp tục như thế, nàng ấy sẽ thay đổi, nhưng còn về mẫu thân.

Advertisement
x