Sở Kiều Tịnh bên này trong đã có tính toán hoàn hảo, nhưng Dạ Linh Nhi vẫn như cũ không an tâm, chỉ về một cái chòi nghỉ mát cách đó không xa: "Chúng ta lại cái đình kia nghỉ ngơi chút đi." 

Nhìn theo hướng ngón tay của Dạ Linh Nhi, Sở Kiều Tịnh nháy mắt mấy cái, thầm nghĩ ngồi lại cũng là một lựa chọn không tồi. 

Hai người họ cứ đi cạnh nhau thế này, ai cũng ngượng ngùng không dám nhìn nhau. 

Ngồi trong đình là cảm giác rất khác, bàn thì tứ phía vuông vức, ngồi như thế nào cũng có thể liếc nhìn người bên cạnh. 

Giao tiếp bằng ánh mắt, biết khi nào mới tới bước tiếp theo? 

Nghĩ đến đây, Sở Kiều Tịnh vui vẻ gật đầu: "Được." 

Vì vậy ba người họ đến cái đình kia và ngồi xuống. 

Mỗi người một bên, Sở Kỳ Nguyên ngồi đối diện Dạ Linh Nhi, ngước mắt lên là có thể nhìn thấy đối phương. 

Sở Kiều Tịnh cười khúc khích, mọi thứ đúng như nàng dự đoán. 

Rất nhanh, Dạ Linh Nhi dẫn đầu mở miệng nói: "Lần này đánh lui đại quân Tây Quận, Sở Tướng quân đã đóng góp rất nhiều" 

Sở Kỳ Nguyên trong lòng vui sướng, trên mặt lại không dám biểu hiện quá mức rõ ràng, thản nhiên cười nói: "Trưởng công chúa tán thưởng, mạt tướng chỉ làm hết bổn phận của mình mà thôi" 

Trong lúc nhất thời, đình nghỉ mát rơi vào im lặng, bầu không khí có chút tế nhị. 

Sở Kiều Tịnh ngồi ở một bên, nhìn bên trái Dạ Linh Nhi, rồi lại nhìn bên phải Sở Kiếm Dương, suy nghĩ về những gì họ nói, trong lòng cân nhắc không biết làm sao cho họ nói chuyện vui vẻ. 

Dạ Linh Nhi buông đôi mắt xuống, ánh mắt rơi vào trên bàn đá, tựa hộ đang nhìn hoa trên đá, không hề chớp mắt tí nào. 

Ngược lại, Sở Kỳ Nguyên không khỏi lén lút nhìn nàng, muốn khắc sâu khuôn mặt ôn hòa dịu dàng kia vào lòng. 

Sở Kiều Tịnh bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, ánh mắt lóe lên, vô thức nói: "Hôm nay thấy Ngũ công chúa, mới nhớ tới Hoàng Thượng gả nàng vào phủ Trịnh Quốc công. Thật đúng là làm người ta thổn thức. Với một Ngũ công chúa khí chất kiêu ngạo như vậy, nên gả cho người ưu tú hơn" 

Vừa nói, nàng vừa ý tứ nhìn Dạ Linh Nhi: "Không biết sau này Trưởng công chúa được hứa hẹn với nàng là gia tộc nào?" 

Đương nhiên cũng không phải nàng để ý tới Dạ Huyên Nhạc, mà là cố ý nhắc tới chuyện kết hôn của Dạ Huyên Nhạc để nhắc nhở hai người bọn họ. 

Tuy rằng cả Hoàng Thượng và Thái hậu đều ưu ái cưng chiều Dạ Linh Nhi, nhưng họ cũng không thể che chở cho nàng ta suốt đời. 

Ai biết được có thể họ cũng đang tìm một ai đó đáng tin cậy và giao cuộc sống của Dạ Linh Nhi cho hắn ta. 

Lúc trước, hôn sự của Dạ Huyên Nhạc cũng được định đoạt, và cuộc hôn nhân của hoàng thất cũng không có chuẩn số, nếu không đánh một tiếng trống khiến Sở Kỳ Nguyên tinh thần hăng hái lên, không chừng sẽ bị người ta nhanh chân đến trước. 

Lời vừa nói ra, Dạ Linh Nhi cùng Sở Kỳ Nguyên đều nhíu mày lo lắng. 

Dạ Linh Nhi thông minh, đương nhiên hiểu ra ý đồ của Sở Kiều Tịnh, nhưng nàng vẫn buông mắt xuống, trên môi nở một nụ cười nhẹ nhàng: "Với thân thể ta bây giờ, trở thành gánh nặng cho người khác, còn không bằng ở lại trong cung, cả đời cô tịch" 

Sở Kỳ Nguyên bỗng nhíu mày: "Trưởng Công chúa nói lời ấy sai rồi, ngươi dung mạo cao quý, thân phận tôn quý, không biết có bao nhiêu người hâm mộ, ai dám xem ngươi như người liên lụy?" 

Giọng điệu của anh có chút xúc động, hai người nhất thời đều nhìn về phía anh. 

Sở Kỳ Nguyên tựa hồ ý thức được mình quá hấp tấp, dịu giọng nói: "Huống hồ, còn có Tịnh Nhi ở đây, Tịnh Nhi ngay cả chân ca ca còn chữa khỏi, nhất định sẽ chữa khỏi cho Trưởng công chúa" 

Hắn vừa nói vừa nhìn Sở Kiều Tịnh như muốn chứng minh, nháy mắt nói với nàng: "Có đúng không, Tịnh Nhi?" 

Sở Kiều Tịnh nén cười, nghiêm mặt gật đầu, an ủi nàng: "Trưởng công chúa, người yên tâm, ta sẽ tận lực chữa khỏi bệnh bướng bỉnh của ngươi, ngươi cũng không được coi thường chính mình. Trưởng công chúa xuất chúng như vậy, tự xứng với thiên hạ đệ nhất nam nhân. 

Nghe hai người nói như vậy, Dạ Linh Nhi vừa rồi trong lòng chua xót cũng tán đi rất nhiều. 

Mấy người lại hàn huyên hồi lâu. 

Mới vừa rồi trao đổi, Dạ Linh Nhi cùng Sở Kỳ Nguyên nói chuyện tự nhiên hơn. 

Sở Kỳ Nguyên nói về phong cảnh và thức ăn độc đáo nơi biên giới, hắn ta cũng rất nhiệt tình, và Dạ Linh Nhi thì không thể rời tại. 

Trong lúc bọn họ đang trò chuyện vui vẻ, Lan Thúy vẻ mặt khó xử nhắc nhở: "Trưởng công chúa, đã đến giờ trở về tẩm cung uống thuốc rồi..." Dạ Linh Nhi cùng Sở Kỳ Nguyên đều không khỏi có chút mất mát. 

Họ chỉ cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, mới vừa rồi còn tán gẫu chưa được bao lâu, như thế nào đã đến lúc phải rời đi rồi? 

Sở Kiều Tịnh cố gắng sắp xếp ổn thỏa: "Đã như vậy, ta và Nhị ca trước hết cáo lui, thời gian còn nhiều, sau này chúng ta lại đến tìm ngươi. 

Câu "thời gian còn nhiều" thật sự là nói cho cả hai người cùng nghe được. 

Dạ Linh Nhi nháy mắt tinh nghịch với Sở Kiều Tịnh, đành phải tạm biệt với hai người. 

Nhìn thấy Sở Kỳ Nguyên nhìn về phía Dạ Linh Nhi rời đi với cảm giác mất mát, Sở Kiều Tịnh chọc ghẹo: "Nhị ca, Trưởng công chúa đã đi xa rồi." 

Sở Kỳ Nguyên đỏ mặt, cong môi phản bác: "Ai nói ta đang nhìn Trưởng công chúa?" 

Chứng kiến sự bướng bỉnh của anh, Sở Kiều Tịnh cười khổ: "Có thể là Nhị ca đang nhìn Lan Thúy, ta có thể giúp ngươi thuyết phục Trưởng công chúa, nhưng Nhị ca có thuyết phục được cha mẹ hay không phải dựa vào bản lĩnh của ngươi." 

"Tịnh Nhi!" Sở Kỳ Nguyên bất đắc dĩ nhìn nàng, bị trêu chọc như vậy, cảm giác mất mát trong lòng cùng dịu đi ít nhiều. 

Sở Kiều Tịnh cùng Sở Kỳ Nguyên bước ra khỏi đình và cùng nhau đi về phía cổng cung điện. 

Thấy dáng vẻ lo lắng của hắn, Sở Kiều Tịnh thở dài nói: "Nhị ca, gặp được người mình thích, không thể nhìn trước ngó sau, cứ mạnh dạn theo đuổi đi." 

Bị chọc thủng bầu tâm sự, Sở Kỳ Nguyên mất tự nhiên nói: "Ai thích ai cơ? Sở Kiều Tịnh hôm nay ngươi nói chuyện sao lại kì quái như vậy?" 

Thấy hắn ta như vậy, Sở Kiều Tịnh dừng lại, nghiêm túc nhìn hắn nói: "Vừa rồi ta ở trong đình, tuy chỉ là tùy tiện nói chuyện, nhưng lời nói khó tránh khỏi sẽ không thành sự 

thật. Thái hậu cùng Hoàng thượng sẽ không nhẫn tâm xem nàng cả đời ở lại nơi thâm cung, sớm hay muộn cũng sẽ vì nàng tìm một chàng rể thích hợp." 

Sở Kỳ Nguyên trong lòng trầm xuống, mím môi nói: "Nhưng nàng là Trưởng công chúa, ta làm sao xứng đáng ở bên cạnh nàng" 

"Nhị ca, ngươi cũng không tồi đâu. Ngươi là đại tướng quân chiến công lừng lẫy, cùng Trưởng công chúa trai tài gái sắc, ta cảm thấy hai người là trời sinh một cặp." Sở Kiều Tịnh cười khẽ, hai mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm. 

Sở Kỳ Nguyên vẫn còn chần chờ: "Tịnh Nhi, ngươi vừa nói qua, Trưởng công chúa xứng với thiên hạ đệ nhất nam nhân, có lẽ là người tốt hơn ta. Ta chỉ là một võ tướng, hay là thôi đi" 

Sở Kiều Tịnh hít sâu một hơi: "Nhị ca, ngươi như thế nào sao lại ngốc như vậy? Cho dù người đó là người đàn ông tốt nhất trên đời, nhưng trong lòng Trưởng công chúa, hắn ta cũng không bằng người mà nàng ấy hằng mong đợi." 

eyJpdiI6IldBZU5hWGtWd3lOcWc4NUdRWVpBVXc9PSIsInZhbHVlIjoiK0NqSjl4UTFwNkFBa25ldklBZ3JuZkFXVkdrZmoxZFRnM3VwdUROdTc5ZFh1UFVQWkpDVmRza0ZZd1F5dVNSUzBTV05XTXc1eVwvN3RFUzlYdHg5dGhOR1diTjdNeDRBemZ0THNtZXYxODVITFpUb0M3a1wvNG03WjAxbEVhN0dNTFcxeFFEOW9QYmtJcG1NcWdFZU1udktwd20yb0FVY0N4YXpnNHlxYTJFaVpjWUw4NHdIekV0MytpWVFhUTFaZG0xTHUyV2NRN09OWkFIU1RyYzF2akRES0hVdjJIRVdnbmc0dVp5NzQ5TmhsV1hYRnZERFhEXC84dllsNERNdVhqK0R5b1JqSFwvbG1jN0VjWDh1RlpiME5HWmNHajFPK2hFeDBEUUFHMkltZ1RQQ3JkWU91V1FzNGkrYlwvY3F0dnVnbis0VWcxMmhBc2JCakdmRkRVd0F1dU5OdyttSmtxZ3l5d0hzSEl1NVBHOEZKZG5LcnlacTBnWlBKekZMVDJ2WWciLCJtYWMiOiJlNmNkNDg3YmZiMTM1ZjJlN2QwZmE1NWQ2OWJlNzlkOTIyOWU5Yzc5Mjc3YWNmM2ZmYzc3ZWVkOWI4MjhlZjljIn0=
eyJpdiI6IndOdEpjTW1FM0FDNEZSbmw5c252dnc9PSIsInZhbHVlIjoibWEzS2E5NTMxWmZjSnJXaXQ0YVJUeVYzeFBPam9iZHBPSElzOUdIMDU3XC9tbE1XUHdnY2ZsTTVvakcrdzl0WU1EQkptUkVKM0ZcL2JscktudWlNTmVTNzJtTjlcL2RtTlZvU2psaFJuRStPcDNFOVJkV3lcL01YdjNhNGlkWHhqM0JzQXI3Tm5mcXFia01ZWnJObGM3WWk5RzIrWUhYd2hGUW1pc1pVKzVRb05LQ3NZa1lLQWI2bmNLR2d6cVwvMG9qRVdLd1Y4NjJuK2w0elhINFg5VVFndVU5SCt4NVBZaDhrU0lIaFd1d3V0M3ZDMUY4Y1RnamJ1QWp3VVYzZUhkS3g1M1JQN3lGVDJsVDlXbkZDYkJpY2JrTGdiNGFoODF3RWlwZGtnUkJQbHJ3RUpKZWtZU3Q2bXFpK2thXC9OcXRCZytVQUhpaDhjY2NyYmlNTHlBZ0JRQld4WUVEZkUzRlB1S2Z0SkJKejVkVGtTNXg1S0t6SXJrYlhSeUxBdEQxWW9kIiwibWFjIjoiYzBmOWJiZjIwM2RkYjkxNmEzMTY3MzBkYzI2ZGM3NzViNTNlZjkyN2EwN2ZhMzE0NzBkZmViOTFiZmEzYjZiNSJ9

Thấy Sở Kiều Tịnh nặng nề gật đầu, Sở Kỳ Nguyên không biết tâm trạng của hắn lúc này ra sao. Có chút vui mừng, lại xen lẫn chút xấu hổ và lo lắng.

Advertisement
x