Lúc này Dạ Linh Nhi mới nắm lấy tay Sở Kiều Tịnh : "Tiểu Tịnh, mọi chuyện vẫn ổn chứ?" 

Vừa mới nàng ấy chạy tới, đã nhìn thấy Dạ Thanh Bình chuẩn bị ra tay, điều này khiến nàng ấy gần như tim đập chân run. 

"Không sao, nàng ta không làm gì được con đâu." Sở Kiều Tịnh cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy sắc mặt của Dạ Linh Nhi dường như tốt hơn nhiều so với trước đây. 

Dạ Linh Nhi cau mày và mỉm cười với nàng: "Sau khi đến Bắc Cương, Tiểu Tịnh nhi dường như xinh đẹp hơn không ít" 

Sở Kiều Tịnh không thể không nói, "Trưởng Công chúa cũng vậy" Sau khi hai người nhìn nhau cười, Sở Kiều Tịnh lại hỏi: "Trong thời gian con đi xa, Trưởng công chúa có cảm thấy không khỏe không?" 

Dạ Linh Nhi lắc đầu: "Sau khi con trị bệnh cho ta rồi rời đi, ta cảm thấy cơ thể tốt hơn rất nhiều so với trước, khoảng thời gian này ở trong cung dưỡng thương, hiện tại rất bớt chán nản." 

Nghe Dạ Linh Nhi trả lời như vậy Sở Kiều Tịnh mới hoàn toàn nhẹ nhõm. 

Có vẻ như ca phẫu thuật tim đã diễn ra rất tốt. Sau đó, nàng sẽ kê đơn thuốc điều hòa khác và uống cùng với Linh tuyền, về lâu dài, cơ thể của Dạ Linh Nhi sẽ trở nên khỏe mạnh hơn. 

Dạ Linh Nhi trìu mến nắm lấy tay nàng, cùng nhau đi ra ngoài: "Mấy ngày nay ta ở Trường Lăng cung nghỉ ngơi, đã lâu không ra ngoài đi dạo, Tiểu Tịnh Nhi đi dạo cùng ta nhé" "Tất nhiên ạ. Lông mày Sở Kiều Tịnh rất dịu dàng. 

Cả hai lang thang suốt quãng đường và đến một khoảng đất trống. Ở đây có mấy tiểu hoàng tử đang chơi đá banh, hai người thấy không khỏi dừng lại xem. 

"Thật sự là náo nhiệt hoạt bát" Nhìn thấy Dạ Linh Nhi, nàng không khỏi che miệng cười nhẹ. 

"Không sai, thiếu niên tầm tuổi này rất khỏe mạnh, cả ngày không thể nghỉ ngơi" Sở Kiều Tịnh cũng cười cười, giữa lông mày hiện lên một tia ôn nhu. 

Gió xuân khẽ thổi, mang theo cảm giác man mát nhè nhẹ. 

Các tiểu hoàng tử chạy chơi lung tung trong gió xuân, trên trán lấm tấm mồ hôi. 

Dạ Linh Nhi nhìn chúng hồi lâu, cảm thấy hơi ghen tị: "Khi ta ở cái tuổi này, muốn vui chơi vui vẻ với huynh đệ tỷ muội của mình, nhưng họ đều biết rằng sức khỏe ta không tốt, cũng không nỡ lòng nào mang tôi đi theo nghịch ngợm" 

Giọng điệu của nàng có chút u buồn. 

Sở Kiều Tịnh quay đầu nhìn nàng, chỉ thấy trên ánh mắt thoáng nét buồn bã. 

Ở cái tuổi đáng lẽ phải được vui chơi thì nàng lại không thể có được niềm vui như vậy vì căn bệnh tim của mình, chỉ biết lặng lẽ một bên, nhìn bạn bè đồng trang lứa đùa giỡn, nghĩ đến lúc đó nàng cũng cảm thấy cô đơn chứ! 

Mảnh ký ức còn thiếu trong tuổi thơ sẽ mãi là nỗi ám ảnh trong trái tim nàng. 

Sở Kiều Tịnh nắm lấy tay nàng, nhẹ giọng nói: "Tin tưởng ta, ngươi nhất định sẽ có ngày khỏe lại, đến lúc đó, chúng ta sẽ chơi hết những gì cần chơi, đi hết những nơi cần đi" Dạ Linh Nhi cười tủm tỉm, khoát khoát tay nơi: "Ta cũng chỉ tùy tiện nói mà thôi, đều đã là người lớn rồi, không thể như đứa trẻ mặc sức rong chơi" 

"Tại sao không?" Sở Kiều Tịnh nhướng mắt: "Ai nói người lớn không thể chơi đùa như trẻ con, sống trên đời nhất định phải có thời điểm làm chuyện lỗ mang, ngươi yên tâm, đến lúc đó ta sẽ cùng ngươi đá cầu, phác hồ điệp bắt bướm, phóng con diều, chuyện gì ngươi muốn làm mà chưa có cơ hội, đều có thể mạnh tay đi làm." 

Dạ Linh Nhi trong lòng cảm động, nhất thời không nói nên lời, ngừng lại một chút, rồi lại thở phào nhẹ nhõm. 

Nàng nhìn lại những bóng người nhảy nhót trên sân đá xúc túc kia, trong mắt ngoài vẻ ghen tị, còn có chút khao khát. 

"Cám ơn ngươi, Tiểu Tịnh Nhi. 

Ngay từ đầu, nàng ta có thể bị một cơn gió quật ngã, vậy mà bây giờ có thể đi ra ngoài. 

Có Sở Kiều Tịnh bên cạnh, có lẽ một ngày nào đó nàng thực sự có thể giống như người bình thường không khác gì. 

"Ta và ngươi, không cần khách sáo làm gì" Sở Kiều Tịnh cười nhẹ một tiếng, nhưng khóe mắt nhìn thấy một quả cầu bay tới thật nhanh, sắc mặt trắng bệch, vội vàng nói: "Trưởng công chúa, cẩn thận!" 

Quả cầu bay tới với tốc độ cực nhanh, Dạ Linh Nhi không có thời gian để tránh, Sở Kiều Tịnh đưa tay kéo lấy nàng, lại nghiêng thân mình đỡ đằng trước nàng. 

Tuy nhiên, ngay sau đó, một bàn tay đã nắm lấy quả cầu. 

Sở Kỳ Nguyên lo lắng nhìn Dạ Linh Nhi, sau đó lại nhìn Sở Kiều Tịnh : "Các ngươi không sao chứ?" 

Dạ Linh Nhi khuôn mặt ửng đỏ, thấp giọng nói: "Không sao cả, đa tạ Sở Tướng quân ra tay cứu giúp. 

"Chỉ là một cái nhấc tay mà thôi." Sở Kỳ Nguyên nở một nụ cười trong sáng, ánh mắt không nhịn được lưu luyến trên người nàng. 

Trong trí nhớ của hắn ta, Dạ Linh Nhi như một cây liễu yếu ớt trước gió, sắc mặt luôn tái nhợt như tờ giấy trắng. 

Hôm nay nhìn lại, nàng ta trông hoạt bát hơn trước rất nhiều. 

Trong lòng có chút mềm mại xúc động, Sở Kỳ Nguyên hồi lâu cũng chưa rời mắt. 

Điều này khiến cho Dạ Linh Nhi thẹn thùng, ngoảnh mặt quay đi chỗ khác. 

Đôi mắt của Sở Kiều Tịnh không ngừng quan sát hai người, khóe miệng hiện lên một nụ cười hiểu ý. 

Mấy tiểu hoàng tử đã chạy tới, đôi mắt to trong veo đầy hoảng sợ: "Cô cô, người không sao chứ?" 

Dạ Linh Nhi định nói không sao cả, nhưng Sở Kỳ Nguyên đã cắt lời trước: "Các tiểu hoàng tử vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn. May mắn là trưởng công chúa không sao, môn đá cầu này lại thường xuyên chơi ở đây...Vậy mọi người nên đá nhẹ chút, cẩn thận đả thương người khác. 

Mấy hoàng tử biết mình sai, lẳng lặng cúi đầu, không dám phản bác. 

Sau đó, Sở Kỳ Nguyên mới trả cầu cho bọn họ. 

Tiểu hoàng tử suýt phạm phải sai lầm lớn nên không dám chơi nữa, ôm xúc cúc đi vào trong cung. 

Sở Kỳ Nguyên lúc này mới chắp tay hành lễ: "Nếu trưởng công chúa bình an vô sự, mạt tướng trước hết xin cáo lui." 

Diệu Linh Nhi muốn nói cái gì, mấp máy môi, rốt cuộc lại không nói ra được. 

Nàng không biết dùng lý do gì để có thể giữ hắn lâu hơn một chút. 

Thấy vậy, Sở Kiều Tịnh vội vàng gọi Sở Kỳ Nguyên lại: "Nhị ca chậm đã!" 

Sở Kỳ Nguyên quay người lại, nghi hoặc nhìn về phía nàng, nhẹ nhàng hỏi: "Tịnh Nhi ngươi có chuyện gì?" 

Dạ Linh Nhi bên cạnh có chút sững sờ, cũng trợn tròn mắt nhìn về phía Sở Kiều Tịnh . 

Sở Kiều Tịnh nháy mắt nhìn về phía nàng, sau đó lại hướng Sở Kỳ Nguyên nói: "Ta cùng Trưởng công chúa còn muốn đi dạo một chút, trong cung này có rất nhiều người ra vào, khó đảm bảo không có tình huống nguy hiểm như vừa nãy xảy ra, ta lo lắng một mình không thể chiếu cố cho Trưởng công chúa, nếu Nhị ca không có việc gì, không ấy chúng ta cùng nhau chiếu cố Trưởng công chúa?" 

"Tiểu Tịnh Nhi.." Dạ Linh Nhi đỏ mặt kéo tay áo nàng, nhẹ giọng gọi. 

Sở Kiều Tịnh quay lại nhìn nàng, ra hiệu trấn an nàng. 

"Được." Sở Kỳ Nguyên vui vẻ đồng ý. 

Mọi người cứ vậy cùng nhau đi vào trong cung. Sở Kiều Tịnh cố ý để hai người tiếp xúc nhau nhiều hơn một chút, vì vậy nàng để Sở Kỳ Nguyên đi cùng công chúa, còn mình thì đi một bên. 

Lý do cũng rất hợp lý: "Nhị ca cùng ta mỗi người một bên che chở cho Trưởng công chúa, như vậy mới chu toàn" 

Sở Kỳ Nguyên đương nhiên sẽ không làm khác, rất tự nhiên sóng vai cùng với Dạ Linh Nhi. 

Sở Kiều Tịnh giả vờ như vấp phải đá, "ai nha" một tiếng dừng ở đằng sau, nhìn hai bóng người hài hòa phía trước, khóe mắt hiện lên ý cười. 

Từ những gì nàng có thể thấy, hai người này chỉ sợ là đều có tình chàng ý thiếp, nhưng ai cũng không dám tiến trước một bước. 

eyJpdiI6IjMwUmU1U3g5cWk0OG1GYXZvVStlOGc9PSIsInZhbHVlIjoiQzFuNlBTXC9ZbmxlOExrN2V3WFpvT05aUUxsM2kwQ1FzZUluRndQVXY3dVFWMU11Mjk5Uzc0TDhsanJNdUpJZHhEeCtvWnljdFp2aklRRTJzcGVsUG5zV1hRY3lvQVpRd1pwXC85UnJ5K0xSc3llSFwvY0loZ043emtWWUgxMzlDRU51MDdSeWUyWm0rZ0Exb28weXZ0eEw4MjFobGZoZzlDZE81dXpTYXB0c3dEQkVcL1RjUHhBNHlxRE4rUmlIYVpYbDJMN2VJYUZzbEozd0FhQXZ3NUQ3N2tHNEZGZUo4aUlxQVRXdnRVbnlScmpyTVRPUTV1bGIxV1wvTURCUW4wZ1ZiIiwibWFjIjoiNTViY2RiYmFlYWFkZDdiNTNhMzY0NWE0N2U2Y2U0MjU5ODY3YTdhZTc0ODU2ZmEzNDAxYmY2MGQ3YWJjMzQ3MSJ9
eyJpdiI6InR1cmVIUmh0TlZ6SjJ5MTNkUlluUnc9PSIsInZhbHVlIjoiUUpKNk54OVJzOEpuRFVwUkJWalRtR1RMOWJWMmh3TUc4eEljd0NWTkZ4WlFwXC91cjFvZUl1aVNnVWNPMFhTOVp0YW4wVmd2WHJYYnFYK1JOejNucEpnb1o3TlZtMkNrSTlPMFwvMHJJQ1R5OW5ROUhHbHdadkZzRHdkM2l0VnBESUtWVFc1cUtGMkJVdDN5NUxtcHFHcGtZd0lVYWlLUmhPV2VjdTBsTVdCUjdUUVVsY0tVUUdwYmEwd3FtOEJcL25mVCtzTFQyU1JlejBXVDROWER0TVAwQzhmT1hSQk81QlRmTFk0R0JLZnR5dFRHT1FWVVRvcVlIcXVDbXUwYkkzVVJVS2Y4V2loeDNOR3VmVzRWd3VNTDRwU0N4YVgrUFFyWWlcL3JpaERwOGtjPSIsIm1hYyI6Ijg5MzdmNWZmM2Q5NTU3MGE2NWQ2YTA0MjgyZWY0NTY3MzU0MmYwNzc3NGRiMjlhOGU5ODcxNGMxNjM1NDA5ZjkifQ==

Nói không chừng chỉ cần họ nói chuyện với nhau, tự nhiên như vậy mà nước chảy thành sông.

Advertisement
x