Hư không mênh mông, con đường phía trước vô tận. 

Trong bóng tối, đám người Cửu Thiên tiến về phía trước không biết bao lâu. 

Ở nơi này, mặt trời không mọc, mặt trăng không lặn, không có hoa nở rồi tàn. 

Thời gian luôn là một cảm giác rất mơ hồ. 

Dù có thức dậy hay không thì bầu trời vẫn luôn tối tăm. 

Đôi khi thậm chí không biết mình đã nghỉ ngơi được bao lâu. 

Những người không cần ngủ nghỉ như đám người Cửu Thiên chốc chốc lại đứng ở mũi thuyền nhìn về phía xa để xác nhận không có ma tu. 

Càng có cảm giác như thời gian trôi qua thật chậm. 

Ngày hôm nay, Cửu Thiên lại ngồi ở mũi thuyền vừa đọc sách, vừa ngẩng đầu nhìn về phương xa. 

Trong đám người bọn họ, Cửu Thiên tự thấy mình có thị lực tốt nhất. 

Dù sao hắn cũng không có việc gì làm, liền ngồi ở mũi thuyền quan sát. Nếu thật sự phát hiện ra ma tu, hắn nhất định sẽ là người đầu tiên biết được tình hình! 

Càng tiến gần đến ba lớp phòng tuyến của ma tu, Cửu Thiên càng không dám khinh suất nữa. 

Lần trước ở nước Thần là bởi vì đã đánh giá thấp Ngọc ma thánh. 

Suýt nữa bị Ngọc Ma Thánh nổ chết! 

Bây giờ Cửu Thiên đã rút ra được bài học. Suy tính càng cẩn thận hơn! 

“Cửu Thiên, anh lại đọc sách rồi, lại đây ăn chút gì đi 

Phía sau hắn, Huyễn Tầm chạy tới. 

Đưa ra một đống đồ ăn vặt đặt trước mặt Cửu Thiên. 

Cửu Thiên cúi đầu liếc mắt nhìn đống đồ ăn vặt. 

Chủ yếu là thịt khô, với cả một số loại rượu ngon và đồ ăn từ nước Võ Đỉnh. 

Cửu Thiên cười nói: “Cái này là chị tự mang tới, hay là cướp đi từ trong tay mấy sư huynh vậy. 

Huyễn Tầm đắc ý nói: “Đương nhiên là cướp rồi, em làm gì có chỗ mang đồ ăn nữa, nhanh ăn đi, đợi lát nữa Hàn Liên sư huynh phát hiện chúng ta đã lấy đi hết đồ ăn ngon của hắn, hắn nhất định sẽ phát điên. Cũng không phải cậu không biết. Huynh ấy lắm mồm như đàn bà vậy!” 

Cửu Thiên mỉm cười gật đầu. 

Hàn Liên sư huynh quả thật có cái nết này. Nhớ khi còn ở Nhất Nguyên Viện. Lúc đó huynh ấy với Tiểu Hắc ở trên núi quậy cho gà bay chó sủa. 

Hiện tại rời khỏi nước Võ Đỉnh lâu như vậy, có lẽ huynh ấy cũng đã có kha khá hàng tồn kho. 

Hôm nay lại bị Huyễn Tầm trộm đi, kiểu gì lát nữa cũng nghe tiếng huynh ấy rú lên. 

Quả nhiên, Cửu Thiên vừa mới nói khỏi miệng 

Liền nghe thấy một tiếng hét vô cùng thảm thiết từ bên trong khoang thuyền truyền ra. 

“Rượu của ta đâu, thịt khô của ta đâu? Trời đất ơi, Sở Trực sư huynh, huynh lại trộm đồ ăn của ta!” 

Ngay sau đó, một loạt tiếng binh binh bốp bốp vang lên. 

Cửu Thiên và Huyễn Tầm vội vàng bắt đầu ăn. 

Vừa ăn, Huyễn Tâm vừa nói: “Cửu Thiên, còn Linh Bối, anh thật sự muốn giúp cô ta sao?” 

Cửu Thiên gật đầu nói: “Đã hứa thì phải làm. Hơn nữa, anh vẫn muốn đi đến chiến trường Lãng Quên. Một là anh đã hứa với một người rằng sẽ chôn xác hắn ở đó. Hai là, anh luôn cảm thấy ở đó có giấu bí mật gì đó. Anh phải đi xem thử!” 

Huyễn Tầm cau mày nói: “Anh luôn bận rộn như vậy. Cửu Thiên, anh có bao giờ nghĩ tới vấn đề của chính mình chưa?” 

Cửu Thiên khó hiểu nói: “Vấn đề của anh, em đang nói đến vấn đề gì? Anh cảm thấy mình không có vấn đề?" 

Huyễn Tầm khẽ vỗ đầu Cửu Thiên nói: “Đầu heo đần, em còn tưởng anh thật sự là người thông minh nhất thế giới. Hừ, lẽ ra lúc nên thông minh thì không thông minh” Cửu Thiên khó hiểu nhìn Huyễn Tầm nói: “Không hiểu, nói thử xem. Anh có vấn đề gì?” 

Huyễn Tâm có vẻ hơi xoắn xuýt. 

Im lặng hồi lâu, cuối cùng cô ta cũng thấp giọng nói: “Chính là... vấn đề hôn nhân! Tại sao anh không cưới em đã... 

Huyễn Tầm còn chưa nói xong, Cửu Thiên đột nhiên đứng lên, hô lớn: “Mọi người cảnh giác!” 

Ngay lập tức, các cường giả của Liên minh Nam Quốc đang canh giữ con thuyền đều trở nên cảnh giác. 

Trong khoang thuyền, những tia sáng xuất hiện. 

Đám người Hàn Liên và đám người Phùng lão cũng lao hết ra ngoài. 

Cửu Thiên sắc mặt trầm trọng, chỉ vào phương xa, nói: “Bên kia có ma tu xuất hiện, Phùng lão, phái một đội trinh sát đi theo, tìm hiểu tình hình trước đã. 

Phùng lão ngẩng đầu nhìn về phía xa, trong tầm mắt của ông ấy chẳng thấy gì cả! 

Nhưng bây giờ Cửu Thiên nói có, vậy nhất định là có. 

Phùng lão hét lên không chút do dự. 

Ngay sau đó, một nhóm võ giả nhanh chóng lái thuyền bay đi. 

Thuyền của Cửu Thiên và những người khác dừng lại ở đây. 

Cửu Thiên bấm ngón tay, bắt đầu tính thời gian, đồng thời nói với Phùng lão phía sau: “Bọn người Liễu Chỉ hiện tại hẳn là đã hoàn toàn mở yểm trợ ra. Bây giờ chúng ta cách nước Nghi bao xa? Có khả năng bị lộ không?” 

Phùng lão cũng bắt đầu tính toán cẩn thận. 

Một lúc sau, Phùng lão nói: “Có lẽ chưa đến mười phần trăm bị lộ. Cửu Minh chủ, đây là bản đồ. Đại khái chúng ta đang ở gần vị trí này” 

Phùng lão lập tức lấy bản đồ ra và trải ra trước mặt mọi người. 

Cửu Thiên nhìn bản đồ, dường như đột nhiên lại nghĩ tới cái gì, không hề quay đầu lại hỏi: “Huyễn Tâm, cô vừa mới nói cái gì?” 

Huyễn Tầm khẽ nói: “Không có gì, lần sau nói tiếp. Cửu Thiên, chúng ta đã tới ba tuyến phòng ngự của ma tu!” 

Cửu Thiên chỉ vào bản đồ nói: “Đúng vậy, chúng ta cách ba tuyến phòng ngự rất gần. Xa hơn nữa, hẳn là nước Lâm, một quốc gia rất quan trọng đối với ba phòng tuyến của ma tu. Quốc gia này vốn ở trong Tây Lĩnh, cũng là một quốc gia rất nổi tiếng của luyện khí sư, thiên địa chi lực dồi dào, thai nghén nên các loại thiên tài địa bảo. Tuy nhiên, dân số tương đối thưa thớt, và có vẻ như là một đất nước Loại Nhân tộc. Tôi chắc chắn rằng đất nước này có thể là một trong những nước tiếp viện quan trọng cho ba tuyến phòng thủ của ma tu. 

Cửu Thiên dùng ngón tay gõ nhẹ đất nước này hai lần. 

Hàn Liên sư huynh nghiêng người nói: “Nước tiếp viện. Há chẳng phải là kho lương và kho tiền của ma tu sao? Quốc gia này tốt, nhất định có rất nhiều thứ tốt. Cửu Thiên sư đệ, có phải chúng ta bắt đầu đánh từ đây không!” 

Cửu Thiên cười nói: “Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, tiến vào từ nơi này là phương án an toàn nhất. A Vân, trong khoảng thời gian này, cô đã làm ra bao nhiêu phù văn có thể điều khiển con rối?” 

Mọi người ngay lập tức nhìn A Vân. 

Không biết từ khi nào mà A Vân đã trở thành một thành viên vô cùng quan trọng của họ. 

A Vân bình tĩnh lấy ra mười phù văn từ trong tay áo, cười nói: “Tôi không dám trì hoãn một ngày nào. Hiện tại đã có mười phù văn rồi. Nhưng tôi không chắc liệu ma tu có thay thế những con rối dễ bị điều khiển hay không. Nên là dùng được thì dùng!” 

Cửu Thiên lập tức lấy một cái, Phùng lão và Lư đại sư cũng không khách sáo, mỗi người lấy một cái. 

eyJpdiI6IkMrTFM5SDk3dGtnN3lycHpxNytHMkE9PSIsInZhbHVlIjoia25cL3B4NXBkb1NcL01MRGt3Yzd6Y1pjZHdQbHQyemtBZ1oramRPT2NndlVqZTluZzdCaVpzWENkbU1tXC9jMXN6WGd3Ymx0UjRTZDdqY3NXM3lzS3JQdlMwR1RvTlpCZktZdnAxais1VithaUttN0RXWFdiZHF4dlVXd09DekVGWCtCaUFKV2s1alkxZ05PaHc5RVhNWmxqeVBlbnBPNkpRMmFLeFRrcnM5ait3QlVhYWRWNHMxTVAzTTBLZE90aFJ1eVFtNloxUlpVdHRcL2VOdDZteWJzaUUwNWoxYXZpalNJc0oyVGdXQ1oyZWtnTk9tMmdHUmRlNmxiclgwMk5yUEx5aFhTQ3VLUGUxSm1NejFVRExVcjJpWXJtOTlcL0syWm9OWlJuejVlNGdvTkY4YnU3MWpzV2Vvc1V0MGpwZVBuVCIsIm1hYyI6IjAyNzE0YTM2Zjg3MjIyMzZhZmIwNDJjZjJlYjY5NmEzZGMyOTM4MjNkYWExZmM5MWE3NGNkMGUxZjQ1YjgzYjAifQ==
eyJpdiI6ImY3QkRVc3Q0NWVwQ211bE50cEhVQmc9PSIsInZhbHVlIjoiWkVSRjhMaU9wMlpBUkRhTXZKY1hyWERwSEJyV2JRcHNhbjRObm1SQ25uTmN4dnV2Y3lBclVwdVU3RWlHQXZQRW9ocEJLa1wvUEROTUQ0TTIrR3ZhTEhMVkQzRDZxeCt6U2dZSkgxQjYwaFIzR2NqeHRpaTRMQ05WNVVEbWZEZ3JUWEtnc2RLR1ZEeXFnOVhUQkxXb1k1Y2pXMXF5STJ2UTA1STJsYjJGZUJqcEpnXC9UcDNlZGxrWk5mM2FwUU1MRzI1d0pia2VGNWUwWE9qaEVqSkN6eGdsSzlUXC9Rc3BZMjhudGI5WVQ4TkRRYU9YUU5jQlo1OGtidlB6QnArbHNEemNGS3NJUlJBa1JVMnhYMTZzdGxUc2UwV0tLNWlsaVVKbEpCQ0sxelRFbExBbFplSW16NVwvWjJCZHg0T2V0VjdsRlFiQkVnc0ZqNW96aGpyU01PYTJmdFNcL1NnVUZwWWxneWN2czBzWXB2c1UrSEgzY2paOFFIZ1V3c29sZXIrRzciLCJtYWMiOiJjYjJmMmQ2Y2U3MTIwMGQ3MWZmNzBhZmI3NzAxMWFhOTE3OWEwMzExYWJjZDY2MjI3YTYyYWFjMmJlNTk0ZDhmIn0=

Khóe môi Cửu Thiên hiện lên nụ cười, hắn vỗ vỗ bản đồ nói: “Chờ tin tức. Chỉ cần chúng ta xác định đây không phải là cái bẫy của ma tu, như vậy trước tiên chúng ta đánh vào quốc gia này. Đánh thẳng đến trung tâm của ma tu, hành trình bắt đầu từ đây”

Ads
';
Advertisement
x