“Thập Tam! Thập Tam!”
Lâm Vĩnh Sương vẫn đang hét đến đứt hơi khản tiếng.
Nhưng Thập Tam đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Cửu Thiên nhẹ nhàng vỗ về Lâm Vĩnh Sương nói: “Vĩnh Sương, để anh ta nghỉ ngơi đi, anh ta còn chưa hoàn toàn bình phục!”
Lâm Vĩnh Sương nhìn Cửu Thiên với đôi mắt đẫm lệ, nói: "Sư phụ, anh ấy sẽ ổn thôi phải không?”
Cửu Thiên nói: “Ừ, ở trước mặt tôi chỉ cần còn thở được thì sẽ không có chuyện gì. Yên tâm đi tôi sẽ giúp anh ta khỏe lại, lần tới anh ta tỉnh lại có thể là có thể nói chuyện với
Cô!"
Lâm Vĩnh Sương yếu đuối gật đầu.
Cửu Thiên quay đầu nhìn về phía sau, lập tức phát hiện đám người Hàn Liên sư huynh đều đã tới.
Hắn khẽ lắc đầu, ra hiệu đám người Hàn Liên sư huynh không nên nói thêm gì nữa. Đám người từ từ lui bước ra ngoài.
Lập tức, Hàn Liên sư huynh chen tới nói: “Cửu Thiên sư đệ, rốt cuộc Thập Tam bị sao vậy?”
Cửu Thiên khẽ lắc đầu, biểu thị chính hắn cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Suy nghĩ hồi lâu, Cửu Thiên đột nhiên nói: “Hoàng Phủ Tường, Lư đại sư, Thiên Mị Hồ, Nam Cung Lệ, A Vân, mọi người qua đây một lát! Những người khác đều đi làm việc của mình đi, phải luôn chú ý xem xung quanh có ma tu xuất hiện không. Nếu thấy ma tu lập tức báo cho tôi.”
Đám người khẽ đáp vâng rồi lần lượt lui xuống!
Hàn Liên sư huynh vẫn định nói gì đó, lại bị đại sư huynh ngăn lại.
Đại sư huynh bình tĩnh nói: “Đi thôi. Hàn Liên sư đệ, cứ giao cho Cửu Thiên sư đệ là được!”
Sở Chính sư huynh cũng túm lấy Hàn Liên sư huynh nói: “Nhìn mà còn không hiểu à? Người được gọi đều là luyện khí sĩ hoặc hiểu biết về thần hồn. Đi thôi, đi thôi, cũng có giúp
gì được đâu!”
Hàn Liên sư huynh lúc này với vỡ lẻ, liền tự giác rời đi.
Bọn họ cũng nghe được câu gào kia của Thập Tam, nhưng thực sự không đoán ra được ý nghĩa của nó.
Bây giờ chỉ có thể xem Cửu Thiên có thể đoán được bao nhiêu.
Sau khi đóng cửa lại, Cửu Thiên ngồi xuống ghế. Mọi người ngồi xung quanh Cửu Thiên.
Đây là mật thất trong khoang thuyền, được gia cố bằng trận pháp, thường dùng để tránh truy sát hoặc thảo luận những vấn đề quan trọng.
Cửu Thiên rất ít tới nơi này, nhưng hôm nay hắn lại dẫn mọi người vào đây. Điều này cho thấy rõ ràng rằng những gì hắn sắp nói tiếp theo e là rất quan trọng.
“Các vị ngồi đi!”
Cửu Thiên cau chặt mày, trong đầu vẫn đang suy nghĩ các loại khả năng.
Khoảnh khắc nghe thấy Thập Tam hét lên ma thần, hắn đã cảm thấy một cảm giác khủng hoảng đang bao trùm lấy mình.
Hắn không biết rốt cuộc là chuyện gì, nhưng cảm giác cực kỳ nguy hiểm như thể hắn đang ở chốn hoàng tuyền này cứ bủa vây không dứt. Nó như thể dây thừng trói lấy hắn, khiến Cửu Thiên vô cùng khó chịu.
Mọi người vừa ngồi xuống, Cửu Thiên liền nói: "Chúng ta đều là những người có chút hiểu biết về thần hồn, cũng là những người hiểu khá rõ về Ma tu, chúng ta cùng nói cho các ngươi biết, hai chữ Ma Thần mà Thập Tam nói tới có ý nghĩa gì?”
Mọi người lập tức cau mày.
Chỉ có hai từ mà thôi, làm sao đoán được đây.
Thiên Mị Hồ liền không thèm đoán nữa, tròng mắt cô ấy sáng lên, cô ta lại bắt đầu quan sát thiên cơ.
Lư đại sư là người đầu tiên lên tiếng: “Chắc chỉ là nói mớ thôi. Không phải Thập Tam bị thương dưới tay của ma tu sao? Có lẽ bây giờ cậu ta vẫn đang mơ mình đang chiến đấu với ma tu. Cho nên mới thốt ra hai từ ma thần! Hẳn đây không đại biểu được điều gì.
Cửu Thiên khẽ lắc đầu, cách giải thích này không giải thích được cảm giác nguy cơ trong lòng hắn.
Ngày thường, cảm giác của hắn rất chính xác. Cửu Thiên cảm thấy mình chưa từng học qua công pháp quan sát thiên cơ.
Nếu không, chưa biết chừng hắn có thể trở thành một thiên cơ thần toán như Tiền bà bà.
Quay đầu lại, Cửu Thiên lại nhìn về phía Thiên Mị Hồ, nói: “Cô thấy sao?”
Ánh sáng trong mắt Thiên Mị Hồ thu lại, cô ta nói: “Có quá nhiều biến số, không tính ra được gì. Hai chữ này vừa không phải là điểm phân nhánh, mà cũng không phải điểm mấu chốt, thật sự không thể suy ra được điều gì từ đây”
Cửu Thiên lắc đầu nói: “Gieo lại một quẻ nữa xem, quan sát thật tỉ mỉ”
Thiên Mị Hồ nghe vậy gật đầu, lấy từng món đồ lắt nhắt của mình ra, bắt đầu gieo quẻ.
Cửu Thiên lại nhìn Nam Cung Lệ, nói: “Nam Cung huynh, huynh cảm thấy thế nào?”
Nam Cung Lệ nhún vai nói: “Tôi không hiểu, tôi thấy Lư đại sư nói đúng, chỉ là nói mớ thôi, không thể nào là thật được!”
Nam Cung Lệ vừa nói xong, Hoàng Phủ Tường liền nói: “Tôi có một suy nghĩ, không biết có nên nói hay không!”
Cửu Thiên hơi quạu nói: “Hoàng Phủ huynh, có chuyện gì thì cứ nói đi. Nên với không nên cái gì, tôi ghét nhất nói chuyện kiểu này”
Hoàng Phủ Tường hạ giọng nói: “Cửu Thiên huynh, có thể nào là do đan dược mà anh cho Thập Tam ăn không chỉ khôi phục thần hồn Thập Tam, mà còn khôi phục luôn thần hồn Ngọc ma thánh đã nổ tung trong cơ thể Thập Tam hay không! Anh xem, đó là cùng một thần hồn, cũng được ngưng tụ bởi sức mạnh của đan dược. Đan dược không thể phân biệt được thần hồn nào là thần hồn nào. Hoặc là hai thần hồn đang cùng nhau hồi phục, hoặc tất cả đều không hồi phục tốt, nói không chừng..
Nói đến đây, Hoàng Phủ Tường ngưng lại.
Mọi người đều chăm chú lắng nghe, Cửu Thiên tiếp tục nói: “Nói không chừng gì, anh cứ nói đi!”
Hoàng Phủ Tường vẻ mặt lo lắng nói: "Có lẽ, hai thần hồn sẽ hợp nhất thành một”
A Vân nghe vậy nói: “Không thể nào. Loại chuyện này không thể nào xảy ra. Mỗi thần hồn là một sự tồn tại độc lập tuyệt đối, độc nhất vô nhị, giống như một phù văn vậy, nó có thể bị hư hỏng, có thể bị sửa đổi. Nhưng việc cưỡng ép hai thần hồn khác biệt vào với nhau là quá khó. Cho dù là thần linh cũng không làm được. Huống chi chỉ là một viên đan dược nho nhỏ càng không được”
Cửu Thiên gõ ngón tay lên mặt bàn, nói: “Nói cách khác là hai thần hồn đang cùng nhau hồi phục. Nhưng vì sao Thập Tam lại nói ra hai chữ ma thần?”
Đột nhiên, Cửu Thiên nghĩ tới cái gì, trong miệng bật ra hai chữ: “Phong Thiên!”
Nghe thấy lời Cửu Thiên lẩm bẩm, mọi người lập tức kinh ngạc.
Lư đại sư trực tiếp đứng lên nói: “Cửu minh chủ, ý của cậu là nói Phong Thiên tông chủ của Đạo Tâm Ma Tông đã trở thành ma thần?”
Cửu Thiên nói: “Đây chỉ là suy đoán thôi. Tôi nhớ khi ma tu khống chế thuộc hạ đều là khống chế thần hồn. Điều này đúng chứ!”
Mọi người nghe vậy đều gật đầu, mơ hồ đoán được điều gì đó, nhưng không ai dám nói ra.
Cửu Thiên tiếp tục nói: “Nếu nói như vậy, có thể nào Phong Thiên cuối cùng đã hoàn toàn dung hợp với Thiên Ma Thể, bây giờ bắt đầu tự xưng là ma thần? Cho nên, thần hồn mới khôi phục của Ngọc ma thánh đều chịu chấn động. Vì lẽ đó, Thập Tam mới thốt ra hai từ ma thần!”
Mọi người hít một hơi thật sâu.
Cửu Thiên suy đoán cực kỳ táo bạo.
Lư Đại sư lắc đầu nói: “Quá khiên cưỡng, thực sự quá khiên cưỡng. Nếu Phong Thiên thực sự hoàn thành việc dung hợp với Thiên Ma Thể, thì thế giới vừa có chút sức mạnh phản công sẽ lại bị tàn phá!”
Cửu Thiên nói: “Đây chỉ là suy đoán, hi vọng suy đoán của tôi sai.
Cửu Thiên chậm rãi nhắm mắt lại.
Cửu Thiên không biết.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất