Có ba quyển thiên thư, quyển đầu là Võ Tàng Quyển. 

Khi Cửu Thiên nói ra ba chữ Võ Tàng Quyển, bất cứ ai có mặt biết đến Võ Tàng Quyển thì đều cực kỳ kinh ngạc. 

Không phải Võ Tàng Quyển có giá trị hơn Khí Tàng Quyển và Đạo Tàng Quyển. 

Chỉ là Võ Tàng Quyền quả thực nổi tiếng hơn hai quyền thiên thư còn lại. Điều quan trọng nhất là có nhiều người có thể tu luyện Võ Tàng Quyển hơn hai quyển sách kia. 

Suy cho cùng, võ kỹ do võ giả tu luyện. Hơn nữa, Thần Tiêu Võ Thánh còn sử dụng bí kỹ của Võ Tàng Quyển với sức mạnh vô song để chiến đấu chống lại những ma tu trên thế giới. 

Hơn nữa, hầu hết mọi người đều biết đến công pháp Thần Uy trong Võ Tàng Quyển. 

Bây giờ thế hệ trước, chỉ cần hơi quen thuộc với đại chiến trừ ma, người nào không biết công pháp Thần Uy, người nào không biết ba chữ Võ Tàng Quyển chứ? 

Khí Tàng Quyển và Đạo Tàng Quyển, một loại chỉ có thể được tu luyện bởi luyện khí sĩ, loại còn lại đòi hỏi phải có lĩnh ngộ về đạo rất cao. 

Nó khiến những người có tư chất tầm thường, cảnh giới tu vi không nhiều phải chùn bước tránh xa. 

Cho dù đưa cho bọn họ thì bọn họ cũng chưa chắc có thể tu luyện được. 

Duy chỉ có Võ Tàng Quyển này, nghe nói là không cần có yêu cầu trình độ cao như vậy. 

Bất cứ người nào bước vào Tôn cảnh thì đều có thể thử tu luyện một chút. Có thể luyện được hay không cũng khó nói, mấu chốt là dù khó đến mấy cũng vẫn có thể tăng cường thân thể. 

Chỉ vì lý do này mà có không biết bao nhiêu người đang thèm chảy nước dãi với Võ Tàng Quyển của tam thiên thư. 

Đường Huy nghiến răng nghiến lợi, không biết nên phản bác thế nào. 

Nếu như Cửu Thiên muốn những thứ khác, hắn ta còn có thể nói là Cửu Thiên lòng tham không đáy, cứ từ chối trước rồi sau đó lén lút thương lượng. 

Nhưng duy chỉ có Võ Tàng Quyển này, hắn ta lại không thể đưa ra bất cứ lý do gì. 

Bởi vì chính hắn ta cũng biết rõ, Cửu Thiên hiện tại chính là tông chủ của Cửu Tiêu môn. 

Người ta muốn lấy lại công pháp của môn phái mình, cho nên trong tình huống này, bắt người đến để trao đổi. 

Đường Huy thật sự không biết nên nói như thế nào. 

Im lặng hồi lâu, Đường Huy đứng lên nói: "Cửu minh chủ, chuyện này tôi không thể làm chủ" 

Cửu Thiên nhìn Đường Huy nói: "Không, anh làm chủ được. Đường Huy huynh, tôi có thể cho anh thêm một ngày để suy nghĩ. Trước khi chúng tôi rời khỏi nước Nghi, tốt nhất hãy đưa Võ Tàng Quyển cho tôi. Vậy thì mọi chuyện đều ổn. Nếu không, tôi nghĩ anh cũng sẽ bị giam lỏng nếu trở về Bát Phương Tiền Trang đấy." 

Cửu Thiên không chút khách khí uy hiếp Đường Huy. 

Mà lúc này, Đường Huy dường như đã mất hết dũng khí để biện giải ở trước mặt Cửu Thiên. 

Sai một bước thì bước nào cũng sai. 

Lúc này, hắn ta đã hoàn toàn đứng bên cạnh vách đá. Cửu Thiên nói không sai, lần này hắn ta dẫn đội tới Tây Lĩnh. 

Vốn dĩ bàn tính rất tốt, bảo toàn lực lượng, giết chết những người muốn giết. Sau đó, xuất hiện ở Tây Lĩnh, nói cho thiên hạ biết thật ra thì Bát Phương Tiền Trang và nước Hoàn Vũ của chúng ta cũng đang nỗ lực chiến đấu chống lại những ma tu. 

Nhưng, ông trời đúng là không chiều lòng người. 

Bởi vì bọn họ không đối phó được Cửu Thiên, lại bị Cửu Thiên gài bẫy mấy lần, hầu như khắp nơi đều rơi vào thế bị động. 

Về phần muốn giết chết Cửu Thiên lại càng trở thành một trò cười. 

Cho tới bây giờ, hắn ta thậm chí còn phải sử dụng chiêu thức mà mình ít muốn cho Cửu Thiên học nhất để đổi lấy việc bọn họ sẽ không sụp đổ đến cuối cùng. 

Cửu Thiên nói không sai. Nếu như tất cả những trò cười do mình gây ra ở Tây Lĩnh đều bị Bát Phương Tiền Thánh biết được. 

Chỉ sợ thiếu gia như hắn ta sẽ không còn là người thừa kế đầu tiên của Bát Phương Tiền Trang nữa. 

Giam lỏng cũng còn tốt, Đường Huy chỉ sợ việc thất bại lần này sẽ bị Bát Phương Tiền Thánh và Hoàn Vũ Thiên Thánh đổ toàn bộ trách nhiệm lền người hắn ta. 

Bởi vì chỉ có bản thân hắn ta mới biết được tình hình thực sự. 

Bát Phương Tiền Trang và nước Hoàn Vũ bây giờ cũng không còn cùng một quan điểm. 

Thân phận của Ngạo Long Thánh Giả rất nhạy cảm, cho dù ông ta đi cùng Thanh Phong Kiếm Thánh nhưng Ngạo Long Thánh Giả không phải người của Bát Phương Tiền Trang, mà là người của nước Hoàn Vũ. 

Nếu như bởi vì sai lầm của hắn ta mà dẫn đến cái chết một cách nhục nhã của Ngạo Long Thánh Giả dưới tay Cửu Thiên. 

Vậy hắn ta thực sự không thể thoái thác tội lỗi của mình, Hoàn Vũ Thiên Thánh nhất định sẽ tức giận. 

Đến lúc đó... 

Đường Huy không dám nghĩ tiếp, hắn ta liếc nhìn Ngạo Long Thánh Giả. 

Người sau chỉ nhìn chằm chằm vào hắn ta! Ý tứ rất rõ ràng, nên cho thì cứ cho thôi! 

Đường Huy cũng chậm rãi đứng dậy, không thèm liếc nhìn một cái, dẫn người rời đi. 

Cửu Thiên nhẹ nhàng phất tay, ý bảo đám người Hàn Liên sư huynh dẫn Ngạo Long Thánh Giả xuống. Đồng thời đưa mắt nhìn đám người Đường Huy rời đi. 

Cho đến khi Cửu Thiên và Đường Huy thương lượng xong, đám người Liễu Chỉ vẫn chưa hiểu rõ đang xảy ra chuyện gì. 

Sau khi Cửu Thiên lại ngồi xuống lần nữa, đám người Liễu Chỉ và Phùng lão mới tiến lên trước, hỏi: "Cửu minh chủ, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?" 

Cửu Thiên cười nói: "Không có việc gì. Những người này không quá thành thật, bọn họ cần phải kinh sợ một lần!" 

Liễu Chỉ nói: "Cửu Thiên, anh sẽ không sự muốn giết kia Ngạo Long Thánh Giả kia chứ? Cường giả cực hạn như ông ta trong thiên hạ hiện tại không còn nhiều. Nếu giết chết ông ta thì sẽ chỉ khiến Ma Tu vui mừng hơn thôi. 

Cửu Thiên mỉm cười không nói, căn bản không biểu lộ thái độ. 

Phùng lão cùng Lư đại sư dường như có hàng ngàn câu muốn nói, nhưng khi nhìn thấy nụ cười tràn đầy tự tin của Cửu Thiên. 

Bọn họ đành nuốt hết toàn bộ lời muốn nói trở lại trong bụng. 

Hai người nhìn nhau, đều lựa chọn tin tưởng Cửu Thiên. 

Hậu sinh khả úy, bây giờ bọn họ rõ ràng cảm giác được mình kém hơn Cửu Thiên về tu vi lẫn trí tuệ. Trong trường hợp này, tốt hơn hết là bọn họ không nên nói thêm điều gì. 

Tin tưởng Cửu Thiên sẽ không làm ra chuyện gì ngu ngốc. 

Cửu Thiên ngẩng đầu nhìn về phía mọi người nói: "Được rồi, kịch hay cũng đã xem xong. mọi người cũng đi làm việc đi. Lư đại sư, Phùng lão. Các người ở lại đây một chút, tôi có vài câu muốn nói với hai người." 

Mọi người đứng dậy khom người hành lễ với Cửu Thiên, sau đó rời đi. 

Huyễn Tầm rất thông minh, trực tiếp đi theo đám người đại sư huynh, lúc này hiển nhiên phải đi hỏi bọn người đại sư huynh mới có thể hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. 

Linh Bối cuối cùng khẽ mỉm cười nói: "Cửu Thiên, đừng quên chuyện mà anh đã hứa với tôi" 

Cửu Thiên nói: "Cô cũng đừng quên chuyện mà mình đã hứa với tôi." 

Hai người nhìn nhau mỉm cười, không nói thêm gì nữa. 

Ở bên ngoài, Đường Huy vừa rời khỏi không xa thì đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi. 

Khí hỏa công tâm, tâm cảnh hiện tại của Đường Huy cũng đang run rẩy dữ dội. 

Thanh Phong Kiếm Thánh ở phía sau vội vàng đỡ hắn ta. 

Hạ thấp giọng, Thanh Phong Kiếm Thánh nói: "Công tử, bình tĩnh. Hiện tại cậu phải bình tĩnh, mọi người đều đang nhìn về phía cậu, đừng làm mất mặt Bát Phương Tiền Trang. Thành công hay thất bại tạm thời đều không tính là gì cả. Tôi cũng không tin rốt cuộc Cửu Thiên có thể kiêu ngạo đến đâu" 

Đường Huy nghiến răng nghiến lợi nói: "Cửu Thiên ức hiếp tôi quá đáng. Lần này tôi không thể giết hắn ta, lần sau tôi nhất định sẽ chính tay đâm hắn ta để báo thù rửa hận. Thanh Phong Kiếm Thánh nặng nề gật đầu nói: "Làm sao bây giờ, chúng ta phải đưa Võ Tàng Quyển cho cậu ta sao?" 

eyJpdiI6IkdmSG5RXC9QR1hsZ3Rwa1ZnSno0WFZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Imh6MTFcL21lTmx0cTdKc3k2NWNDUk9zREZWaWxVN1hkc3BIMTFWVG5vXC9pREdCNm9SMG9qXC9WN1FXaVFYVTA1aTBTRENrbjFTbTB2QkhjMTkyQmFYaThOcldma1ZQa3hrR0hQN0s1Q0N4VlFsV2hwRjM0TXNXeHlhRDQweTU4U1dLOUFVTVBUS2FCRCt4Tk1qMEJFa0Z1TkFxUW1oQjc2UlBqaDNoTldqMmVUd2lld2NNbGs1SlpzSHM5U2ZiajJyWHZndFdBd3A3elVsb0lQSXhNMTdEY3h0QTVcL2FYY1R6MVN6WFFSQTBBT3cyVjBxQ1VNQUZiTFdQQ09NME03S0FnOVkxaGlGb1J0eERuNEE3cGNKTnJ1R0hYMlNDdFc0WmdTaElpWXdielduZU5EZFpxZEsza2YxbW5LNzl0WE8ySXlSXC9SSklcLzVCOHR2KzJJdk1KZERXSWhLR1huc1Z0MjJBYVlrbkNwWUVkWXJKQU1zNEpYT1RKczB5M1JBQTV4YnMyWDZNcVdNaThpN0dRYnVPaG4rYjZKeW9DeHNqbHhGT0xkSHJcL3k0U3RKY1V2WFVUekZIRVFzb3F6NVwvb2FHeGpxZVoxOFhrSEFLZm1TRFFVTk5QQmVlU1V0ZE91SlN4dnJ2V0llaTR5VDBLWU5IMkV4c0IzMHFaMjhNNFwvSmtSc0xhcDRyczI0RFNyeHQ1M2F4NjZYa2JmbldIamQxSFl3M3piYXNlN3lPT01XMzBMWnVHTTVpeGZHR25zOXpOb0RpOXloSTFEMHE1SmJXTXhIYmNKbUhHd3dLMTZNSVwvdTZKRGIxb2tLQ0RabkFET3V2czR2eUg1UlNQQ0xhZTVVMXVyR1hvQjhkeE9aZzdPT1ZmOVVaRzNUeG5ldGVnaXZ1aktjdTB1dkRpREJlYzZUZWNXODhzeWZwVGJHcmpaaHVJXC8yejI0SHU2WXk2cndmOUg2WG9NNXFRelgwUWN6WGViUEc5ekYzWWpQc0RqckFvc0xYOXgwYUNyRVUyTkhCMEp0MDV0bXkxY25sREg2YzdoUDhtZz09IiwibWFjIjoiM2ExYWFlMjFkYWZkNzgyZjNmNmU1YWYwYWEyNjIxNjViYjEwYWE1MDk4Zjk3MGFiM2FjZjhiMWYzZWM4OWI0MiJ9
eyJpdiI6IlRNVTVNUGRXTVBiUzNWUGVRYWthaUE9PSIsInZhbHVlIjoiZ01UUWl2QmFiXC9WZE9Vd2M5aE1leXZWdHUyY2x1eGordjg2YU51alFFNFBLMDJmTmdpT0J4cWpUaHFGT2R3d3B3Nnp4MGVwTXVDMlptWDFJRzVubDd4d0o0aWQ4OE9pRGlLamJzR0I1WFA3cHZjMlh5dnhJR3BUa3c0TE5sZzJZXC9qZnk1M2NxdVJxZDB5MEFHa2lsaDg5K3FjRlwvYU45ZnFpZkhTVElEck9jN094OG5GZVpEUDNBWjYyS2RPS1Zvd2tua2wrSWNmUkk3NmlGdVVweWVwOEZyVm4wczR0YkZzYWdGUlBCczgxam5HdmNiOTRXeWtycTdudXU5SzF0QyIsIm1hYyI6IjQwMzc3MjFhMDI2ZmMzMDljOGJkNjk5M2E0YzlhZGFjZmYzYzQ2NTc4ZWVmYjg4ZjcxZmNlODM0ZjM0MjBkNDIifQ==

Đường Huy nắm lấy tay Thanh Phong Kiếm Thánh, nói: "Nhất định phải hết sức cẩn thận, chúng ta cũng không thể để thua lần nữa!"

Ads
';
Advertisement
x