Trong hoàng cung của nước Nghi. 

Cửu Thiên dẫn theo đám người Hàn Liên sư huynh đã sớm ngồi vào chỗ của mình. Liễu Chỉ, Phùng lão, Lư đại sư và những nhân vật khác đều có mặt. 

Những người này đều được Cửu Thiên gọi tới đây, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. 

Người biết một chút sự tình chính là Thiên Mị Hồ. 

Thiên Mị Hồ cau mày, tựa như cũng không rõ lắm, rốt cuộc nguyên nhân hậu quả như thế nào. 

Cho dù dùng bản lĩnh của mình nhìn rõ thiên cơ thì cũng chỉ có thể nhìn được một số chuyện xảy ra trong tương lai thôi. 

Đây là điều mà Thiên Mị Hồ không thích nhìn thấy nhất. Có quá nhiều biến số, chứng tỏ mọi việc rất phức tạp. Các loại tình huống đều có thể xảy ra. Thiên Mị Hồ dứt khoát tập trung sức lực của mình và ngừng suy nghĩ về những chuyện lộn xộn này, cứ ngồi chờ xem rốt cuộc Cửu Thiên muốn làm gì. 

Tiếng bước chân vang lên, mọi người lập tức im lặng. 

Ngay sau đó, thân ảnh của Đường Huy, Thanh Phong Kiếm Thánh và những người khác đều hiện ra trong tầm mắt. 

Đường Huy vẫn nở nụ cười trên môi, chỉ là nụ cười ngày hôm nay thoạt nhìn rất gượng gạo. 

Cũng không còn sự ung dung, tự do tự tại như lúc ban đầu nữa! 

Nhìn thấy mọi người đều ở đây, nụ cười trên mặt Đường Huy càng trở nên cứng ngắc, thản nhiên nói: "Chư vị đều ở đây. Cửu Thiên huynh, có chuyện gì thế? Chúng ta không thể nói chuyện riêng à? Tại sao phải gọi tất cả mọi người đến, chẳng phải sẽ làm lãng phí thời gian của mọi người sao?" 

Cửu Thiên cười nói: "Không chậm trễ, có một số chuyện tốt nhất nên giải thích rõ ràng. Đường Huy huynh, lại đây ngồi đi." 

Đường Huy chậm rãi ngồi xuống bên phải Cửu Thiên. Lúc này, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào trên người Đường Huy. 

Nghe hai người nói chuyện thì cũng có thể nhận ra. 

Chuyện hôm nay rất có thể liên quan đến Đường Huy. 

Đúng như dự đoán, ngay sau đó Cửu Thiên vỗ tay một cái. 

Sau đó, đám người Hàn Liên sư huynh tươi cười dẫn Ngạo Long Thánh Giả vốn đang bị phong ấn sức mạnh toàn thân đi ra. 

Vẻ mặt của Ngạo Long Thánh Giả đáng thương lúc này trông vô cùng khuất nhục. 

Trên người không có vết thương, khuôn mặt cũng không có vẻ như bị trúng độc, chỉ là hoàn toàn cởi trần! 

Đám người Hàn Liên sư huynh xuống tay thực sự quá tàn nhẫn. 

Cửu Thiên từng nói qua, bọn họ có thể lấy bất cứ thứ gì trên người Ngạo Long Thánh Giả. 

Nhưng Cửu Thiên cũng không ngờ đám người Hàn Liên sư huynh lại thực sự lột sạch đồ của một cường giả cực hạn. 

Cũng may còn giữ lại cái quần, nếu không, chỉ sợ Ngạo Long Thánh Giả cho dù có liều mạng tự bạo thì cũng phải kéo Hàn Liên xuống nước. 

Vừa thấy Ngạo Long Thánh Giả xuất hiện với bộ dạng như vậy, đám người Liễu Chỉ, Phùng lão cũng cực kỳ kinh sợ. 

Liễu Chỉ muốn nói điều gì đó nhưng đã bị Phùng lão và những người khác bên cạnh ngăn lại. 

Lư đại sư khẽ gật đầu nói: "Liễu Chỉ tướng quân, không cần nhiều lời. Cửu minh chủ tự có lý do của chính mình. 

Liễu Chỉ lập tức nuốt lại lời muốn nói vào trong bụng. 

Cô ta thực sự có chút sợ Cửu Thiên lúc này sẽ làm ra điều gì đó hỗn loạn. 

Nhưng một cảnh tượng khiến bọn họ cảm thấy bất ngờ đã xảy ra. Chỉ thấy Đường Huy, Thanh Phong Kiếm Thánh cùng với các cường giả của Bát Phương Tiền Trang và nước Hoàn Vũ lại không hề tỏ ra vẻ ngạc nhiên. 

Dường như bọn họ đã sớm biết sẽ xảy ra cảnh tượng này từ lâu vậy! 

Đường Huy gõ ngón tay lên bàn, im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng: "Cửu minh chủ, nếu có điều kiện gì thì cứ nói đi. Ngạo Long Thánh Giả cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi, đừng gây khó dễ với ông ta. Hiện tại ma tu đang nắm quyền. Một cường giả cực hạn chẳng khác nào một đại quân, không thể để tổn thất được!" 

Cửu Thiên cười nói: "Đường Huy huynh, tôi còn tưởng rằng anh sẽ cố gắng biện giải một phiên, nhưng không ngờ anh lại thừa nhận nhanh như vậy" 

Đường Huy cười khổ nói: "Cửu minh chủ làm việc chỉ sợ có rất nhiều thủ đoạn đằng sau. Nếu tôi không mau thừa nhận một chút, chỉ sợ Cửu minh chủ sẽ làm tôi bẽ mặt trước mặt mọi người. Hơn nữa cũng sẽ làm cho toàn bộ Bát Phương Tiền Trang hổ thẹn theo. Tôi chỉ có thể nói rằng quyết định kia là một sai lầm" 

Nói xong, Đường Huy liếc nhìn Linh Bối bên cạnh Cửu Thiên, trong mắt tràn đầy sát khí lạnh lùng. 

Theo suy nghĩ của Đường Huy, lần này hắn ta thất bại thảm hại như vậy chắc chắn là do mình đã nhìn lầm người. 

Thần sứ Linh Bối này quả thực bất chấp lý lẽ, lại phản bội bọn họ một cách trần trụi như vậy. 

Cửu Thiên nhìn bộ dáng của Đường Huy thì cũng biết hắn ta đang suy nghĩ gì. 

Cửu Thiên mỉm cười rất vui vẻ, Linh Bối ở bên cạnh vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần, căn bản không giao tiếp bằng ánh mắt với bất cứ người nào. 

Hiện tại Linh Bối đã cùng Cửu Thiên đạt được nhất trí. 

Về phần thái độ của những người khác, cô ta hoàn toàn không cần để ý. Nhắm mắt lại cũng chỉ vì mình bị Cửu Thiên tính kế, cho nên bây giờ cô ta vẫn còn đang giận mà thôi. 

Không phải cô ta sợ đám người Đường Huy. 

Cửu Thiên nhẹ nhàng vỗ tay, nói với Đường Huy nói: "Sảng khoái nhanh nhẹn. Đường Huy huynh, nếu anh đã thành thật như vậy thì tôi cũng sẽ không vòng vo nữa. Vị Ngạo 

Long Thánh Giả này đã đắc tội với tôi. Nếu anh muốn chuộc người thì phải trả giá bằng một cái gì đó." 

Đường Huy dang rộng hai tay ra nói: "Thế nhân đều biết Bát Phương Tiền Trang của tôi giàu có. Nhưng Cửu Thiên huynh, Bát Phương Tiền Trang của tôi cũng không phải cái gì cũng có. Như vậy đi, trên người tôi có gì, anh cứ tùy tiện nói, tôi sẽ đưa cho anh hết. Dù sao thì con người cũng quan trọng hơn đồ vật" 

Cửu Thiên cười nói: "Đây là đương nhiên, nếu không thì tôi cũng không cần mời anh đến đây để thương lượng" 

Vừa nói, Cửu Thiên vừa đưa tay về phía Linh Bối và nói: "Lấy ra đi!" 

Lúc này, Linh Bối mới mở hai mắt ra, hỏi: "Lấy cái gì ra?!" 

Cửu Thiên cười nói: "Danh sách" 

Linh Bối đột nhiên phản ứng lại, trong lòng lập tức tán thưởng. 

Thật là giỏi tính toán, không để lọt một giọt nước nào. 

Linh Bối lấy giấy bút ra, lập tức viết ra một danh sách, tất cả những thứ liệt kê trên tờ giấy đều là những thứ tốt mà cô ta dùng để ngưng tụ thân thể. 

Những thứ này vốn dĩ là muốn Cửu Thiên giúp cô ta tìm, đây cũng chính là lời hứa hẹn của Cửu Thiên. 

Nhưng bây giờ, Cửu Thiên căn bản không hề tốn chút sức lực nào, cứ giao bản danh sách này cho Đường Huy, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn. 

Đường Huy nhận lấy tờ danh sách, trong lòng càng tức giận hơn. 

Chết tiệt, ngay cả danh sách cũng do Linh Bối liệt kê ra. Nếu bảo hai người này không ở cùng phe thì quỷ cũng không tin. 

Nhìn những món đồ cần trong danh sách, Đường Huy thoáng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù quý giá nhưng cũng không phải những đồ vật thương gân động cốt gì. 

Đường Huy gật đầu nói: "Trong vòng mười ngày tôi sẽ lấy đầy đủ cho anh, bây giờ anh hãy mau giao trả người lại cho tôi đi!" 

Cửu Thiên lắc đầu nói: "Không không, danh sách này chỉ là một phần thôi. Còn có một thứ nữa, anh cũng phải giao cho tôi!" 

Đường Huy cau mày nói: "Còn cái gì nữa? Những thứ này đã đủ quý giá lắm rồi. Cửu minh chủ!" 

Cửu Thiên nói: "Những thứ này đều chỉ là đồ vật kèm theo thôi. Thứ mà tôi thật sự muốn chính là một quyển sách. Anh hiểu tôi đang nói gì mà! Lúc trước, anh đã dùng thứ đó để dụ dỗ tôi." 

Sắc mặt của Đường Huy lập tức trở nên vô cùng khó coi, nghiến răng nói: "Cửu Thiên huynh. Đây cũng không phải là thứ mà tôi có thể tự mình làm chủ" 

eyJpdiI6Iis2dVpKZ2l5KzkwRXhVd25qcmZ1MGc9PSIsInZhbHVlIjoiQlQwVkFEQ2dpRkpmZm1aMWlRcmxnQXkwZXZ4ZHFhcTVkRGRocWQwNEtuR1pPbStObTJEVmlWRERYeGc5Znh5UjhuUjgxU0FOMVJmaUZCOGl2TnRWazJVQ1wvbHZDNWI2VmFwZG55RVNzU2RUS3FINWVraHVcL1MzcVFLRzZkeEZlWjNxS2YwTjlGejk0K1pcL2RiV2VVeGZlMU5oUUgyQmoxT29KcVRzaGI0aFZicGtxV1lJakVyNHNqV1N1NUdUbmJBXC9XZk1WdU9NYVhuN1lmekgxUEg4YlRCV084YXA4elFwdzl3RUhiXC9VWE40ckN6MXRhdVwvcWJuOHpQdWQwUkF2dUhoOU9yRE1mdUp4MXRRZnB6Y1h6WkRxUWFDZ0xubWtrcVNYQlwveXBHcDZqNzk1SmdUeW9kdlhVTXhYV0hjZHZsIiwibWFjIjoiMmU3YTdiOGFkMWZlZmYzMTZjMjZiZTg1ZGE1ZmVlNGYwNDI2YWVjMjc0MmEzMGM5NTQ2NmRmZTY5YTY5N2EwOCJ9
eyJpdiI6IkppRWtYUWRQOGtzaGdYNk1xdjBSMXc9PSIsInZhbHVlIjoiQXJ3RWxsd05VSktPQkRHbWNxdUJYa3JDN3piRUxCWjdYS3djZ1I3MDAwQVRaT0lLcnFRcmVVQXBEdkc2WGtCdkJTUkh4XC9DdTI5RTY2SmNMVFkyajNzYlRCWlc2QjA4K24wTE5PbkxHR1J1Vm4zMG5lVlZpTWgxaGFiaDRYUE1rRE84RmhWa1A1UU45Sks2WkpFcjJqeWIxU3ZKM0xScDJ3Yjd4d2pCUlR2QUFcL202TE1yeUo5b3V6SG5VcjBGdVZOVWordWFMcHFFb2w2S09iVjNLUW5RPT0iLCJtYWMiOiI2NDg4NGIwZTExNzE5MDFmZjYyNWQ3ODZiZjEzZTZjN2YzNGNkZDhkMjljYzU5N2RmZGEzZmNmMzAyMjY3NDg2In0=

Cửu Thiên đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt trịch thượng, nhìn Đường Huy nói: "Không sai, đúng vậy. Nghe cho kỹ đây. Trong vòng mười ngày, tôi muốn nhìn thấy Võ Tàng Quyển trở lại trong tay tôi!"

Ads
';
Advertisement
x