Phát nổ? 

             Vẻ mặt của Lâm Huyền vô cùng ngạc nhiên. 

             Hắn đến đây săn hồn thú bởi vì hồn lực dồi dào trong cơ thể của hồn thú kia. 

             Nếu để nó tự bảo vệ bản thân, vậy bản thân hắn chẳng phải như một cái giỏ tre để lấy nước một cách vô ích? 

             “Làm sao bây giờ? 

             Lâm Huyền vội vàng hỏi. 

             “Giết nó, mau!” 

             Trác Nhĩ Khắc la to lên. 

             Lâm Huyền nghe vậy thì gật đầu. 

             Lâm Huyền xoay Chân Long Kiếm trong tay, vẽ ra một đường cong hoàn mỹ. 

             Thần Đạo Kiếm Pháp! 

             Lâm Huyền chém một nhát về phía hồn thú trong nhà lao. 

             “Phịch!” 

             Chân Long Kiếm hạ xuống, nhưng không tạo thương tích gì trên người hồn thú. bộ lông trắng như tuyết của nó giống như một bộ áo giáp đã chặn đợt tấn công của Lâm Huyền. 

             “Xong rồi!” 

             Giọng nói của Trác Nhĩ Khắc có chút ũ rũ. 

             “Xem ra lần này sự cố gắng của chúng ta vô ích rồi.” 

             “Một khi hồn thú tự phát nổ, hồn đan trong cơ thể nó sẽ bị nghiền nát. Đến lúc đó, chúng ta chẳng còn gì để lấy.” 

             Vẻ mặt của Lâm Huyền có phần lạnh lùng. 

             Uổng phí? 

             Bản thân mình vắt óc tìm kế, sao có thể uổng phí chứ? 

             Phá Diệt quy tắc! 

             Lâm Huyền để nó bám vào thân Chân Long Kiếm và trảm một nhát xuống. 

             Tia sáng lạ thường giống như có thể chém đứt tất cả mọi thế trên thế gian này. 

             “Răng rắc!” 

             Chân Long Kiếm xé bộ lông của hồn thú, nhưng vẫn chưa giết nó. 

             Phá Diệt quy tắc luôn khiến mọi thứ dễ dàng, thế nhưng ở trên người hồn thú thì lại không hiệu quả. 

             Không phải do cơ thể của nó mạnh mẽ mà là do nó gây rối loạn Phá Diệt quy tắc xung quanh. 

             “Không kịp nữa rồi.” 

             Lâm Huyền hạ giọng mà nói. 

             Hắn đã cảm nhận được sự dao động dữ dội của hồn lực, mặc dù lúc này hắn có thể giết chết hồn thú, nhưng cũng không có cách nào lấy được nội đan của hồn thú. 

             Tới thời điểm này, mới thật sự là vô ích. 

             “Có vẻ trời đã định rồi.” 

             Trác Nhĩ Khắc cũng nhẹ nhàng than thở. 

             Thế Nhưng, câu nói của Trác Nhĩ Khắc vừa dứt, Lâm Huyền lại thay đổi. 

             “Hửm? Trời định? Ta đây càng muốn thử xem ông trời có thể quyết định vận mệnh của ta hay không?” 

             Lời vừa dứt, sự dao động khủng bố của hồn lực từ trên người của hắn cũng tăng lên. 

             “Gia, ngươi đây…” 

             Trong lòng của Trác Nhĩ Khắc sợ hãi. 

             Sự dao động kinh khủng của hồn lực đó khiến cho hắn cảm nhận được sự sợ hãi. 

             Lâm Huyền đang thiêu đốt hồn lực của mình, cảnh tượng đáng sợ này đã làm cho Trác Nhĩ Khắc run rẩy. 

             “Hấp Hồn Đại Pháp?” 

             Giọng nói của Trác Nhĩ Khắc trở nên run rẩy. 

             Đúng vậy, đó là Hấp Hồn Đại Pháp! 

             Từ khi đạt được Hấp Hồn Đại Pháp tới nay, Lâm Huyền rất ít khi sử dụng. 

             Theo hắn thấy, hồn kỹ này quá tàn ác. 

             Cưỡng chế cướp đoạt hồn lực của người khác gây tổn thương trời đất. 

             Nhưng vào lúc này, khi đối mặt với việc hồn thú tự phát nổ, Lâm Huyền không còn lựa chọn nào khác. 

             Hồn lực đáng sợ của hắn biến thành một cơn lốc điên cuồng nuốt chửng hồn lực đang tỏa ra xung quanh. 

             “Gia, ngươi sẽ chết đó!” 

             Trong lòng Trác Nhĩ Khắc hoang mang rối loạn. 

             Lâm Huyền chết rồi, hắn sẽ bị nhốt ở Thần Sơn này mãi mãi, như vậy không khác gì đã chết? 

             Hắn luôn hỗ trợ Lâm Huyền trở nên mạnh mẽ hơn, chỉ để kéo dài tuổi thọ của Lâm Huyền càng dài càng tốt. 

             Từ đó về sau hắn mới có thể an bình mà sống. 

             Nhưng nào có ai biết rằng vì sức mạnh, Lâm Huyền có thể sử dụng bất cứ thủ đoạn nào! 

             Dù Lâm Huyền đã nuốt biết bao nhiêu Bạo Hồn Đan, nhưng bây giờ Lâm Huyền vẫn dùng Hấp Hồn Đại Pháp để nuốt chửng hồn lực của hồn thú, tất cả đều khiến cho hắn cảm thấy Lâm Huyền là một kẻ điên. 

             Lâm Huyền không trả lời hắn, hay đúng hơn là Lâm Huyền không nghe thấy lời hắn nói. 

             Tất cả tinh thần và sức lực của hắn đều tập trung kiểm soát Hấp Hồn Đại Pháp. 

             Lâm Huyền phải chắc chắn bản thân phải tập trung hết sức, nếu không sẽ có nguy cơ bị Hấp Hồn Đại Pháp khống chế ngược lại. 

             “Chỉ cần khống chế được mức độ mạnh yếu là được rồi!” 

             Lâm Huyền thầm nghĩ trong lòng. 

             Lúc này đây, trong lòng của Trác Nhĩ Khắc cũng sốt ruột không kém. 

             “Đây là đang tìm đường chết!” 

             Trác Nhĩ Khắc sợ hãi đến mức thốt lên. 

             Hồn thú cũng chẳng khác gì những linh dược kia, đây là một linh hồn cực kỳ mạnh mẽ. 

             Cho dù linh dược dữ tợn cỡ nào cũng sẽ có quá trình bùng nổ từ từ. Chỉ cần khống chế tốt thì nguy hiểm sẽ được giảm bớt. 

             Nhưng hồn thú này thì không giống như vậy, hồn lực của hồn thú này còn mạnh mẽ hơn Lâm Huyền! 

             Sử dụng Hấp Hồn Đại Pháp với hồn thú này, linh hồn của Lâm Huyền có thể bị hồn lực điên loạn kia xé nát. 

             “Đúng là kẻ điên!” 

             Trác Nhĩ Khắc không ngừng mắng chửi Lâm Huyền ở trong lòng, theo hắn thấy, Lâm Huyền đang muốn tìm đường chết. 

             Thế nhưng, hắn có tức giận thế nào thì Lâm Huyền cũng bắt đầu rồi. 

             Vào lúc mới bắt đầu chiếm đoạt, Lâm Huyền không cảm nhận được cái gì đáng sợ. 

             Tuy hồn lực đã tan đi lại điên cuồng, nhưng cũng không phải không thể khống chế. 

             Với sự đè nén điên cuồng của Hấp Hồn Đại Pháp, hắn dần dần nuốt sạch sẽ hồn lực tản đi xung quanh. 

             Thế nhưng đây chỉ là sự khởi đầu thôi! 

             Khó khăn lớn nhất là nuốt chửng hồn lực của hồn thú. 

             Hồn thú này muốn cho nổ nội đan, hồn lực trong cơ thể nó đã sục sôi. 

             Vào lúc này đây, không có khả năng chiếm đoạt một cách từ từ. 

             Chỉ có tranh thủ chút thì giờ với hồn lực trong cơ thể của hồn thú, lúc đó mới có thể chắc chắn lấy hết tất cả hồn lực của nó. 

             Thực tế, Lâm Huyền cũng đang nghĩ tới điều này. 

             “Ngay lúc này!” 

             Trước khi hồn thú phát nổ một khắc, Lâm Huyền tiếp tục dồn sức đánh. 

             Vào lúc này, hắn giống hồn thú hơn là nó. 

             Nhưng chỉ trong nháy mắt, xác của hồn thú ngã xuống nền đất. 

             Hình như hồn lực được chứa đựng bên trong nội đan của hồn thú bị Lâm Huyền lấy ra trong tích tắc. 

             Hồn lực sục sôi khiến cho Lâm Huyền vô cùng đau đớn. 

             Cơn đau này sinh ra từ linh hồn, Lâm Huyền ôm chặt đầu và hét lên vô cùng thảm thiết rồi ngã xuống đất. 

             Giống như việc một người đang ăn cơm, đáng lẽ một bữa cơm chỉ có thể ăn hai cái bánh bao, nhưng để phát phì thì có thể ăn mười cái bánh bao một lúc. 

             Việc Lâm Huyền nuốt chửng nội đan của hồn thú không đơn giản như ăn mười cái bánh bao. 

             Với nguồn hồn lực khủng bố như thế, linh hồn của Lâm Huyền vẫn chưa vỡ nát đã là chuyện tốt rồi. 

             Nhưng cho dù như vậy, hắn vẫn phải chịu cơn đau vô cùng thảm thiết. 

             “Mau nhả ra!” 

             Trác Nhĩ Khác vội vàng giục hắn. 

             Thế nhưng Lâm Huyền đang giãy giụa trong đau đớn thì sao hắn có thể nghe được tiếng la của Trác Nhĩ Khắc? 

             Linh hồn của Lâm Huyền liên tục mở rộng và kéo dài. 

             Sức ép đáng sợ đó khiến cho Lâm Huyền sinh ra cảm giác đau đớn. 

             Thậm chí, có vài khoảnh khắc hắn không cảm nhận được sự tồn tại của linh hồn. 

             Đó là một nỗi đau tột cùng, một nỗi đau mà trước đây hắn chưa từng cảm nhận được. 

             “Răng rắc!” 

             Cuối cùng, linh hồn của Lâm Huyền không chịu nổi áp lực kinh khủng đó, một vết nứt xuất hiện. 

             “Thôi xong!” 

             Trái tim của Trác Nhĩ Khắc như đóng băng ngay lập tức. 

             Cách Lâm Huyền tu luyện rất điên cuồng nên chuyện linh hồn bị thương cũng là chuyện thường tình. 

             Tuy nhiên, lần này có sự khác biệt rất lớn. 

             Một khi linh hồn của hắn vỡ vụn, vậy thì nó không bao giờ có khả năng phục hồi! 

eyJpdiI6IjJkeUpYOTVUa0FVVWw4TmxaSkpZZ0E9PSIsInZhbHVlIjoia01zUmw1ME1EeXdJU3l0NVJJb3ZrT0ZpelRGUEJoR21kenZnODRxaXVaR2p2XC9SRlFIUVg5WEN0Um1kU1plbzZOdVJTQ1ZQRDNiVmlyWk9XQkt2OGhnSnlMaEpDSmhrM09sQWtUMFViT0xMbThrWUhBMFwvWGdpZTJJdUdJdDY3bVdmYzRQWW5Mc1N6MW1YQUdHeXNYUjRMeFlcL1JVaklyWFBoWGNpMHV0Sis5cGZxYW9mZ3ZLOGo3cWxydHQ0VVAwaURlVlA4cFJMQmpoM2I2ZWFsVnU4WW5UbUN4UFhTNWg1MXE4QWlnN0Z5WFZRMG1qRit5bHZhbW9QREJ3aHdsUUFLZFJneDBrWlhxQUxXZm9janNcL1FRPT0iLCJtYWMiOiI2MDE1MjRiMzBjYjM5OWVlYzA5NGNhMmQ3MzlhMTJmMWFjYmY4NTBlYzFkYmM1YzJkNDQ2ZTdhNjMwNTc3ZTk4In0=
eyJpdiI6ImZzeExQS05MRW5CMk16T1NWUGtvVlE9PSIsInZhbHVlIjoiSmt0UFFXXC9HZk5vTno3YnRUa0ZYNmdmVkI1cXNidEdVQURiYVZXQ2dKM3BiR1VtVlJxblZEamRhKzQySXExb2RyVVNKZ3drdmh0QXhUM1Y2TGN1YkhhdVB0R2NNcEdaWnpIbkNZZUxURWwyeWtQZkJoajByYkVkM25DQUJBc1BIaWdjRWVzSjRkbVdXaVc1STBxV2pnRnpocUQrK3FmbytJTU5wU3B0OUJcL3FLTHBBb2RQV1JjODFlTGhxUzR3TTNyWlRXbFFRNlJPZ0dGSWlYRFZZZFZDVnFrd2hlTVBwVSswRDRcL21aSXFRQ3lFS0dnRjNLczhKVUJ2S1J5NnZcL09zTnlzall2eWRmckFzWFRxcWxmZzQ4c1JLcXJWVVA3VnA2SDY1VVhGNWMxOFdxcnY2ekJkYldIS0ViQ1BzTzFiS0JrbTJvc0dkM3ZOVVZkVFdIc0RodXExbzBpTGNyZ3dGcXdVQ09IQzNDbz0iLCJtYWMiOiJiMmEzMDEwOWYzYjM1ZWNiZTFiYmMzOGM3YzJkMWE2YmMwYmRiMzIwMTU3NjllZGM2Mjk2NzhjMjU5MzMwNGExIn0=

             Vết thương khủng bố như thế khiến Trác Nhĩ Khắc cảm thấy tuyệt vọng.            
 

Advertisement
x