Tình huống quái gì đây? 

             Với tính cách của Lâm Huyền thế mà cũng có lúc hắn tức giận đến mức mở miệng mắng chửi. 

             Tốc độ của hắn đã nhanh nhưng không ngờ hắn vẫn không thể bắt được hồn thú đấy. 

             “Rốt cuộc hồn sư các ngươi bắt giữ hồn thú như thế nào? 

             Lâm Huyền có chút tức giận. 

             Không phải Lâm Huyền khoe khoang chứ trong số các võ giả, tốc độ của hắn đã được xem như chạm đến ranh giới cuối cùng rồi. 

             Thế nhưng với tốc độ đạt đến ranh giới cuối cùng thế này mà hồn thú đó vẫn tránh thoát. 

             “Gia, nó ẩn trốn rồi.” 

             Ngay lập tức, Trác Nhĩ Khắc mở miệng nói. 

             “Hắn đang nấp xung quanh ngươi thôi, không cần dùng hồn lực, hãy dùng nguyên khí của ngươi dò xét.” 

             Nghe hắn nói như vậy, trong lòng Lâm Huyền cũng dễ chịu hơn một chút. 

             Hồn thú vô cùng nhạy cảm đối với hồn lực, nếu Lâm Huyền dùng hồn lực để tìm kiếm, thì cũng khó tránh khỏi việc bị nó phát hiện. 

             Tỏa nguyên khí ra ngoài, ngay lập tức Lâm Huyền cảm nhận được một luồng khí tức lúc có lúc không. 

             Khí tức đó cực kình mỏng manh, rõ ràng nó đang cố hết sức kiểm soát bản thân. 

             “Muốn chạy?” 

             Lâm Huyền cười khẽ. 

             Hồn thú này đang ẩn trốn và đang có ý đồ chạy thoát khỏi Lâm Huyền. 

             Tuy nhiên, sao Lâm Huyền có thể để nó có cơ hội trốn thoát? 

             Nó đã cắn nuốt hạt giống của cây Thiên Hồn, nếu như vào lúc này mà nó trốn thoát ra ngoài thì Lâm Huyền thật sự sẽ chịu tổn thất lớn. 

             Thổ quy tắc! 

             Lâm Huyền vừa niệm, ngay tức thì xung quanh hắn xuất hiện một bức tường đất. 

             Bức tường đất này vượt qua lớp tuyết một cách thẳng thừng rồi biến thành một nhà lao, nhốt hồn thú đó vào bên trong. 

             “Ta bày ra thiên la địa võng, sao ngươi có thể trốn thoát dễ dàng như vậy được chứ? 

             Khóe miệng Lâm Huyền lộ ra một nụ cười. 

             Trên đầu ngón tay của hắn xuất hiện một ngọn lửa, dưới sức nóng của ngọn lửa, tất cả tuyết trắng trong nhà lao đều tan ra, lộ ra nền đất màu vàng nâu. 

             Trên mặt đất, một con thú nhỏ trắng như tuyết đang run lẩy bẩy. 

             Đây là hồn thú! 

             “Có vẻ không mạnh lắm.” 

             Đôi chân mày của Lâm Huyền nhíu lại. 

             Con thú nhỏ đang run cầm cập trước mặt có chút khác với với hồn thú mà hắn cảm nhận được khi nãy. 

             Nếu không phải chính hắn tận mắt chứng kiến con thú nhỏ này bị nhốt vào trong nhà lao, thì có khi hắn còn tưởng rằng con thú này là giả. 

             “Không đúng!” 

             Sắc mặt Lâm Huyền có sự thay đổi nhẹ. 

             Hồn thú này đang che giấu thực lực! 

             Ngay lập tức, hắn ngưng tụ hồn lực của mình lại và chuẩn bị thế phòng thủ. 

             Sau khi hắn hoàn toàn sẵn sàng, một loại uy lực đè ép đáng sợ ập đến. 

             Khí thế đáng sợ như thế khiến cho Lâm Huyền cảm nhận được sự sợ hãi. 

             “Hồn lực mạnh mẽ thật.” 

             Lâm Huyền ngạc nhiên kêu lên. 

             Mặc dù hắn đã có sự chuẩn bị, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được cơn đau nhức. 

             Hồn thú này không sử dụng hồn kỹ mà chỉ sử dụng hồn lực áp chế nghiền nát. 

             Nhưng cho dù như vậy thôi cũng đã khiến cho Lâm Huyền cảm nhận được áp lực rất lớn. 

             “Thảo nào thứ này có thể tập kích quân đội Tuyết Ưng.” 

             Lâm Huyền thì thầm. 

             Tốc độ khác thường không ai sánh bằng, khả năng ấn núp kỹ càng, còn có hồn lực công kính đáng sợ này nữa. 

             Không cần nói đến quân đội Tuyết Ưng, thậm chí có đổi ngược thành Lâm Huyền của trước đây, e rằng dưới sự tấn công bất ngờ của hồn thú cũng không có sức lực nào để chống cự. 

             Hồn thú tấn công liên tục không ngừng nghỉ, sóng công kích thứ nhất còn chưa kết thúc thì sóng công kích thứ hai đã tấn công rồi. 

             Thủ đoạn đáng sợ như thế khiến cho Lâm Huyền ngạc nhiên sợ hãi. 

             Trong lúc gấp gáp, hắn không có lực đánh trả, chỉ có thể tạm thời lấy hồn lực của mình dựng lên một tuyến phòng ngự.  

             Thế nhưng điều này cũng chỉ khiến hồn thú không thể gây thương tích cho hắn mà thôi. 

             “Gầm gừ!” 

             Hồn thú há to mồm. 

             Từ trong mồm nó, tiếng gầm phát ra không phù hợp với cơ thể của nó chút nào. 

             “Lực quy tắc?” 

             Lâm Huyền nhíu mày. 

             Hồn thú này gầm lên một cách giận dữ, thế nhưng nó có thể huy động Lực quy tắc. 

             Lâm Huyền có thể cảm nhận được rất rõ ràng, Lực quy tắc xung quanh biến đổi vô cùng hỗn độn. 

             Thậm chí Thổ quy tắc của Lâm Huyền cũng bị giới hạn rất nghiêm trọng. 

             Bây giờ, Lâm Huyền cũng hiểu được câu nói của Trác Nhĩ Khắc được phần nào. 

             Quả thật nói hồn thú là kẻ thù tự nhiên của hồn sư cũng không phải nói quá một chút nào. 

             Thân thể của hồn sư cực kỳ mỏng manh yếu ớt, hồn lực và quy tắc thiên địa là những thủ đoạn ít ỏi mà bọn họ có được để đối phó với kẻ thù. 

             Nhưng vào lúc quy tắc thiên địa rối loạn, hồn sư chẳng khác nào tay trói gà không chặt. 

             Mặc dù võ giả lớn mạnh, sau khi gặp phải đợt tấn công bất ngờ còn kỳ lạ cũng khó mà giữ mạng. 

             “Đáng tiếc, người ngươi gặp không phải hồn sư.” 

             Lâm Huyền lạnh lùng nói. 

             Thần Đạo quy tắc phải vượt xa hơn quy tắc thiên địa, dưới sự tác động của Lâm Huyền, Lực quy tắc xung quanh cũng từ từ bình thường trở lại. 

             Sau một khoảng thời gian, cuối cùng Lâm Huyền cũng giành lại được thế chủ động. 

             Hắn tập hợp hồn lực của mình lại rồi triển khai tấn công ngược lại hồn thú. 

             Linh hồn của Lâm Huyền trải qua muôn vàn thử thách, còn có mấy lần đột phá giới hạn của bản thân. 

             Dưới sự phản công của hắn, dần dần hồn thú cũng chống đỡ không nổi. 

             Có lẽ nó bị Lâm Huyền chọc tức, nên hồn thú này bắt đầu điên khùng vồ đến. 

             Trên người nó toát ra khí thế vô cùng mạnh mẽ rồi áp sát Lâm Huyền. 

             Lâm Huyền nở một nụ cười lạnh lùng, vồ đến? 

             Sau khi cục diện được hắn nắm trong tay, hồn thú này đã mất đi cơ hội vồ đến. 

             Hắn lật lòng bàn tay, Chân Long Kiếm xuất hiện ngay trong tay hắn. 

             Hồn lực được thêm vào, Chân Long Kiếm tỏa ra ánh sáng kỳ dị. 

             Trảm Hồn Kiếm! 

             Lâm Huyền nâng Chân Long Kiếm lên và càn quét. 

             “Xoẹt!” 

             Tiếng xé lụa vang lên, ánh mắt của hồn thú toát lên vẻ đau đớn. 

             Một cú tấn công này của Lâm Huyền đã cho nó một vết thương rất lớn. 

             Nó hoàn toàn không nghĩ tới người trước mắt có dáng vẻ bình thường như vậy lại có thủ đoạn tấn công như thế. 

             “Gầm gừ!” 

             Nó lại tức giận gầm rú, cơ thể của nó hóa thành tia sáng và bổ nhào vào người Lâm Huyền. 

             Nó thấy hồn lực không thể gây hại cho Lâm Huyền nên nó thay đổi cách khác, thử dùng cơ thể mạnh mẽ của mình triển khai tấn công. 

             Chẳng qua đây có thể là chuyện ngu ngốc nhất mà nó từng làm. 

             Khi đối mặt với Lâm Huyền, nó thật sự có thể dựa vào cơ thể mà giành chiến thắng? 

             Đáp án đã rõ ràng! 

             Vào lúc nó lao về phía Lâm Huyền, trên cơ thể của Lâm Huyền phát ra một khí thế mạnh mẽ. 

             Thực lực của một cường giả Phá Phàm, làm sao một hồn thú có thể hiểu được? 

             Khoảnh khắc nó bay lên trời thì đâm sầm vào khí thế của Lâm Huyền. 

             Vô Cấu Nguyên Khí tinh khiết đã thẳng thừng đem nó về lại nhà lao. 

             Lâm Huyền ở trên cao, hắn lạnh lùng nhìn hồn thú trước mắt. 

             Không thể không nói rằng đây là một sinh vật hoàn mỹ. 

             Hồn lực, trí lực, vũ lực, ba trong một. 

             Đối mặt với một quái vật như vậy, cũng khó trách tại sao đội quân Tuyết Ưng thiệt hại nặng nề như thế. 

             “Xoèn xoẹt.” 

             Hồn thú đó nằm rạp trên nền đất, nghiêm túc, đương nhiên còn có một phần cầu xin. 

             Lâm Huyền thấy cảnh này cũng nở một nụ cười mỉm. 

             “Đang cầu xin sao?” 

             Ngay lập tức, sắc mặt của hắn trở nên lạnh lùng. 

             “Ta buông tha cho ngươi, rồi ai sẽ buông tha cho những tướng sĩ vô tội của quân đội Tuyết Ưng đã chết một cách bi thảm?” 

             Hơn nữa chỉ trong vài ngày, hồn thú này đã nuốt chửng mấy trăm linh hồn của tướng sĩ đội quân Tuyết Ưng. 

             Dường như hồn thú hiểu được ẩn ý trong lời nói của Lâm Huyền, nó tức giận nhe răng và gầm lên rồi tấn công Lâm Huyền. 

             “Gia, cẩn thận!” 

             Ngay lập tức, Trác Nhĩ Khắc mở miệng nhắc nhở. 

eyJpdiI6InRPK2JyQ1Rxck8zYTMrUjMxN0Q1SGc9PSIsInZhbHVlIjoidGhHMkRLbFRcLzhOZCt1WlV2enBPKzJSZ05lZVExRHZIRElObFVoR3lRbTNMWndIcVVzOEJMWkprMWRWdUlxQzU5eFBKZ0hSU1RISVg5ODlpREFSZHkxY3diSnJnSHZTRlhDZCs3UEVNZ01yY3MwYTZjYVwvWDdUTFE1SW1qeVgzT25oeFdDbHFhenFDSXcwRjU2dEpSRnNOdnBRVEVUbktuZ1NJR2xxcXI5OXBJeG5XYUhwakxIUEl0Mm4wNjFTenJ6R3V3YVY0emZEUTZQa0ZMMk1tdGRnPT0iLCJtYWMiOiI3NmFkYzhhMDQzZDkxNzc5M2I3MWFkNWI2MGI0MzgzYTAwOGZjNmU2ZWM2OTJkZWE0NWExMjI5NjI0MmVkZDg5In0=
eyJpdiI6Inc1S1YxSkRBXC9jeXdPSnRlaklsNVp3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik5xcFAzM0YwSTB6bTd2VjJscEpvTllSRU1FMDN4cm9DVjI4dUVjYUhBajdONWRtSnZzMVZ1NG53WVRDYkd6c2ZrNzZqMVU2cUw2ZjVSWDB3OEdRVFwvTjhWTm13cHZheFJJZFltNXdaUUFLdjBPNzBUM0tieXpGYTQ0V2VLTjhcLzBvZkp4RkpJRnpGVkp6cUNsN0lBRUFPekdTbzFTbGJyZmNyU2swZjhDS0xjWWt3eG5MRGJua3dick5nckEydmJIU3pROHV3NXhOMXZ3Yit5UVQ3czlGRnRKa1ZGaHdnTTVRMmFOTUJ1OUhUbTZKd3A0TmxRQkh0amR1NkUxSCthYmdPXC9oSEo4bTlzZFpic1Y1eHNvRU9Kb205c2NSQndHQU1VYmNqSmw4KzlkZnVTRDYxU2NEcW85dmJZVlRNaU5yQ2JRWjc4NEJzZmJGc1ZlaE5oN3hLVnMwVEFHWWl0ZFNnbXc0bHhSb0xMSDUxakF3MTJZNnM5TzFwVUVBVUNhdyIsIm1hYyI6IjI1OTE2NDU5YWQ0YmQwMmU1ZGQ4ZGM3Nzk5N2JhZTc4M2NmMTRmNWQ5ZGQyMjUwNjZlYTIyZGE1YzVlYmVmMGYifQ==

             
 

Advertisement
x