Người nọ Lâm Huyền ư? Đúng vậy! 

             Chẳng qua, Lâm Huyền xuất hiện với một thân phận khác. 

             Tuy rằng Lâm Huyền thích làm chuyện mạo hiểm nhưng hắn không liều lĩnh. 

             Sau khi trải qua tập kích lần trước, chắc chắn Thiên Đô Thành sẽ đề phòng nghiêm ngặt. Nếu như hắn tùy tiện xuất hiện trước mặt rất nhiều cường giả kia, chờ hắn chỉ có một con đường chết. 

             Cũng chính vì vậy, Lâm Huyền mới điều khiển Thân Ngoại Hóa Thân rơi vào Thiên Đô Thành. 

             Rốt cuộc Thân Ngoại Hóa Thân rắn chắc như thế nào, Lâm Huyền cũng không biết. 

             Thế nhưng hắn có thể khẳng định, võ giả Phá Phàm Cảnh tuyệt đối không thể phá hủy nó. 

             Như vậy, Lâm Huyền mới có thể không sợ hãi bắt đầu bố cục. 

             Về phần Thân Ngoại Hóa Thân có dung mạo khác với hắn, đây cũng là một khâu trong kế hoạch của hắn. 

             Nếu như bản thân biểu hiện quá mạnh mẽ, Thiên Tuyết Quốc kia hoàn toàn hết hy vọng, mà phần đại lễ hắn đưa lên này cũng sẽ không có ai nhận lấy. 

             Thả Thân Ngoại Hóa Thân ra, làm giả thành một người khác, khiến Lâm Huyền đứng ở thế yếu. 

             Hắn muốn người Thiên Tuyết Quốc cảm giác được, cường giả Tuyết Vực cũng chỉ như vậy thôi, cường giả thiên tài hành hạ võ giả Phá Phàm đến chết không dám mạo phạm Thiên Đô Thành nữa. 

             Như vậy bọn họ mới dám đuổi theo. 

             Chỉ cần bọn họ đuổi, kế hoạch của Lâm Huyền kế đã thành công hơn một nửa. 

             “Tiếp theo chúng ta đi đâu?” 

             Bạch Linh Nhi mở miệng hỏi. 

             Lâm Huyền mỉm cười. 

             “Đi Tuyết Vực!” 

             Mặc dù Bạch Linh Nhi không có lực lượng chiến đấu, thế nhưng gấp rút lên đường vẫn có thể. 

             Có mục tiêu lớn như vậy ở trên trời, mấy cường giả kia không thể không đuổi theo. 

             Tốc độ của Lâm Huyền cũng không nhanh, ít nhất trước mắt, hắn còn muốn kéo theo hai cường giả Phá Phàm kia. 

             ... 

             Lúc này, hai cường giả Phá Phàm kia đã đuổi theo mấy trăm dặm. 

             Cũng may nguyên khí hai người bọn họ hùng hậu, lúc này mới có thể tiếp tục chống đỡ. 

             “Hắn trắng trợn khiêu khích chúng ta như vậy, có thể có mục đích gì không?” 

             Một cường giả Phá Phàm có chút lo lắng. 

             Mặc dù Lâm Huyền đã cố hết sức tỏ vẻ yếu thế nhưng bọn họ vẫn còn một chút nghi ngờ. 

             Dù sao Lâm Huyền không có lý do gì đến Thiên Đô Thành đại náo một trận, chuyện này rất đáng nghi. 

             Có thể bước vào cảnh giới thứ năm đấy, có ai là người bình thường chứ? 

             Bọn họ có thể phát hiện ra nguy hiểm, càng quý trọng tính mạng của mình hơn so với người khác. 

             Hành động khác thường của Lâm Huyền khiến hai người kia hơi nghi ngờ. 

             “Khó mà nói, cứ nhìn xem đã.” 

             Hai cường giả Phá Phàm thương nghị một lúc lại tiếp tục đuổi theo. 

             Lâm Huyền và Bạch Linh Nhi bay trên không trung, tốc độ của bọn họ cũng không nhanh, ít nhất vẫn luôn đảm bảo hai người kia có thể đuổi theo. 

             Không lâu sau, bọn họ đã đi tới một cánh đồng tuyết. 

             Lúc trước Lâm Huyền đã từng bước tìm ra lối vào Tuyết Vực ở chỗ này, lúc này hắn tới đây làm người dẫn đường. 

             “Hi vọng bọn họ hai người đừng khiến ta thất vọng.” 

             Lâm Huyền cúi đầu, nhìn xuống hai cường giả phía dưới. 

             Hai cường giả này lặn lội đường xa, lúc này cũng lộ ra vẻ mệt mỏi. 

             Bọn họ đã không ngủ không nghỉ, đuổi theo suốt một ngày một đêm, Lâm Huyền cũng cảm thấy đau lòng cho bọn họ. 

             Ngược lại hai người Lâm Huyền và Bạch Linh Nhi lại khá sung túc. 

             Trong Nguyên Giới của Lâm Huyền có cất giữ một lượng lớn Linh dược, đây chính là khẩu phần lương thực của bọn họ. 

             Trong quá trình truy đuổi, bọn họ không chỉ không bị đói, thậm chí còn điều chỉnh trạng thái của mình đến mức độ hoàn mỹ nhất. 

             “Gần đến nơi rồi.” 

             Lâm Huyền quan sát một chút, thấp giọng lẩm bẩm. 

             Hai cường giả Phá Phàm truy kích vạn dặm, không biết bọn họ còn... lực chiến đấu không. 

             Lâm Huyền mỉm cười, mở ra lối vào Tuyết Vực. 

             Hắn không đóng cửa, mà xông vào trước tiên. 

             Trong nháy mắt nhảy vào Tuyết Vực, Bạch Linh Nhi liền hóa thành bé thỏ trắng, tiến vào Thiên Tư Linh Phố. 

             Lâm Huyền cũng tìm chỗ trốn, chờ xem vở kịch lớn này. 

             “Trò hay sắp mở màn!” 

             Lâm Huyền cười ha ha. 

             Lúc này, hai cường giả Phá Phàm ở bên ngoài vẫn đang do dự. 

             “Cái này có phải là cạm bẫy không?” 

             Một người trong đó nhìn lối vào Tuyết Vực, hỏi. 

             Cánh đồng tuyết lạnh lẽo khiến bọn họ cảm thấy có chút không được tự nhiên, tại sao nơi này lại có một không gian? 

             Chẳng qua không có ai cho bọn họ đáp án. 

             Lâm Huyền đã trốn vào trong từ lâu. 

             “Không bằng tiến vào thử xem?” 

             Một người trong đó mở miệng hỏi. 

             “Ta cảm thấy, có thể nơi này chính là đại bản doanh của Tuyết Vực.” 

             Cực bắc cực hàn, điểm này giống với manh mối bọn họ điều tra được. 

             Thế nhưng, nếu nơi đây thật sự là Tuyết Vực, vậy sát thủ kia có mục đích gì đây? 

             Hắn không tiếc chạy vạn dặm cũng muốn dẫn theo hai người bọn họ tới đây, chẳng lẽ không có âm mưu gì à? 

             Bọn họ không thể phớt lờ chuyện này. 

             “Nếu không trở về tìm Kiều lão tướng quân thương lượng một chút?” 

             Một người trong đó đề nghị. 

             Nhưng mà đề nghị này mới vừa ra khỏi miệng đã bị chính hắn bác bỏ. 

             Từ nơi này chạy về Thiên Đô Thành cần ba bốn ngày, nếu như có quân đội đi cùng sẽ còn lâu hơn nữa. 

             Thời gian dài như vậy, khó tránh khỏi sẽ xảy ra biến số gì đó. 

             “Không thể, không thể đợi thêm nữa!” 

             Một người khác mở miệng nói ra. 

             “Nơi này cực kỳ giống với vị trí của Tuyết Vực mà chúng ta điều tra ra được, đây chính là công lớn đấy!” 

             “Dâng tặng phần công lao này cho hắn? Ta không làm được!” 

             “Hẳn Tuyết Vực chỉ có một võ giả Phá Phàm là Băng Tuyết Nữ Vương kia.” 

             “Nếu như hai người chúng ta có thể mang Băng Tuyết Nữ Vương trở về, nhất định bệ hạ sẽ ban thưởng chúng ta!” 

             Nghe hắn nói như vậy, người bên cạnh cũng động tâm. 

             Tiêu diệt Tuyết Vực, dụ hoặc này thật sự quá lớn. 

             Nếu như đối phương đã dẫn bọn họ đến đây, chẳng phải không vào xem rất lỗ à? 

             Lúc này, bọn họ không hề lo lắng mạo hiểm. 

             Cầu phú quý trong nguy hiểm, nếu như nơi đây thật sự là đại bản doanh của Tuyết Vực, có nguy hiểm cũngđáng giá! 

             Nghĩ tới đây, hai người xâm nhập vào bên trong Tuyết Vực. 

             Trong lúc bọn họ đang do dự, Lâm Huyền đã làm rất nhiều chuyện. 

             Hắn che giấu thân thể, trắng trợn phá hủy Tuyết Vực một phen. 

             Mặc dù không tổn thương tính mạng người nhưng lại hủy diệt vô số đồ vật. 

             “Như vậy, hẳn Tuyết Vực sẽ đáp trả!” 

             Khóe miệng Lâm Huyền lộ ra vẻ mỉm cười. 

             Hắn thích phá hư đấy, đúng là loại “người trung đẳng” kia. 

             Dưới áp lực cực lớn như vậy, Băng Tuyết Nữ Vương không thể ngồi yên. 

             Khi Lâm Huyền làm xong tất cả chuyện này, hai cường giả Phá Phàm đã xông vào. 

             Chẳng qua đợi bọn họ không phải Lâm Huyền mà là mấy trăm kim giáp vệ sĩ. 

             Đoàn kỵ sĩ Hoàng Thành! 

             Lúc trước thực lực của Lâm Huyền đã khiến bọn họ cảm thấy khiếp sợ, lúc này liền đến lượt hai cường giả Phá Phàm hoảng hốt. 

             Bọn họ ngơ ngác nhìn những người trước mắt, không biết nên làm như thế nào. 

             “Nơi đây... Thật sự là Tuyết Vực?” 

             Một người trong đó thì thào hỏi. 

             Sau khi xác nhận suy đoán của mình, trong lòng hắn đầy mừng rỡ. 

             Nếu thật sự là Tuyết Vực, hai người bọn họ sẽ lập công! 

             Hắn lập tức xông tới trước tiên, vọt vào trong đoàn kỵ sĩ Hoàng Thành, triển khai công kích. 

eyJpdiI6IlZLXC9za3UrZVdmNHhKRUprVW5HOWd3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Imo0OW5rSDlHWnVHY3lweWdkQTdCY1NHUlRnUHVSY3ZEVGRiMjBnV05FQWMrK0E5dXhoeTVFZmhqSHh4YUJyZzdjUHFMeW40N093MTdWeE84dVc4dVBrN3RTbTFid0xDYjBoM0Zrekx0R0JsK1BINnJDaHc1dVROblcrckhpTkJjUUsxVWNRS0ttbWtwM21qRFBoTURtM1VMQTRzUjhvMGVITU54eW1tTEhIVlFMVzlNSmVtM3dVaVAwMDVaRkc1YXMrVUJzQ2FlSk9KMzludSt2MVN0TnZwTkxJYkxXUDRsdXczWFJZdFVWM2VwQ1B6Mlk0VlZrYXNSWlJpNlRJdmlyek9XMjhIODUyemh0NVpxanBaaHU5SDcwV29VeU5HK3hkc0czdXhrZkhXeTVCeVY5WjJzcE5cL1pjSHFyQTl6aEYxSkpuWUFadTB1MGtHMStoeXdIYmI3S2JSM1Z6VWRPTjJyTnpvRUFpWW1DTnBnV3NFTHBpU3QyXC9jNnV5R0h5IiwibWFjIjoiNTZhMjZmYzk0ZTEzYzlkZTZlY2IwMGUxMGFiMjBmNTA2M2RhOWU1ZmVkM2ZmNjJkNjU0NzFiODM5YmU0YzQ3MSJ9
eyJpdiI6IitQN3RLQWxSc05FTFVJeGNRN3RJR0E9PSIsInZhbHVlIjoiSTBReVVYemE3eE10RlZEWWJ3TFk4V1FjTVBZQm93YndiVmpNZmszTXppRWJNUmNuV0JtUzRDMDRtVDN5cnYyTlNJcmlJY3BtZFhiY1VXcGRYZGNucjJ6ZEFXYmhZUDdFTzRtSjI5UlwveDhCYWJDNHF1NzhEVEZXNWZFdzlyRUNkUUY3SlEwZkFaV252SjZSMGJjZEN4dzBCRFlLK2pOMHRVMEpselpCTFRDbjlsM0RyYzlSK3RodlQ4Vzhmd2pLcE4rZVh4SmwrYjViRTJkY2J6TTY2VmVFd2FJTHRranljZkdHdXlWRzBsWWw4T0J0Ym1mZDFWZnpzcmJTZkVySThqSjdZaVZid0JTRldSY21ZdVwvVkMrUT09IiwibWFjIjoiYTliYTQ4OGVmOWE1NDc0NmM2NWU3OWFmOGJkMmMxYTIwNGI5MzcxNDRhNTJiN2Q1N2NlNTVhMTIxNTRiYzEyNyJ9

             
 

Advertisement
x