“Ngươi còn dám tới! ?”
Lúc mọi người nhìn thấy người đắm chìm bên trong ngọn lửa kia, tất cả đều tức giận.
Kiều lão gia tử cũng lạnh lùng nhìn người trước mắt này.
Có thể đánh chết cường giả Phá Phàm, chắc chắn thực lực của đối phương vô cùng kinh khủng.
Kiều lão gia tử không phải người chỉ biết nhìn bề ngoài, hắn biết rõ, cảnh giới không nói lên được vấn đề gì.
Quy Nhất Cảnh có thể nói thực lực của người này yếu ư? Hoàn toàn không đúng, việc này đang nói rõ nếu như không thể nhanh chóng đánh chết hắn, như vậy ngày sau Thiên Tuyết Quốc sẽ nhiều hơn một cường địch không thể giải quyết.
Hắn lập tức dùng tay ra hiệu sau lưng, tỏ ý hai cường giả Phá Phàm kia chuẩn bị chiến đấu.
Mặc kệ người này có thiên phú cỡ nào, khi hắn đối đầu với Thiên Tuyết Quốc đã tạo thành cục diện không thể vãn hồi.
“Vì sao ta không thể tới?”
Người nọ đứng giữa mọi người, lạnh lùng hỏi.
“Không phải các ngươi muốn giết ta à? Hiện tại ta đứng trước mặt các ngươi này, có thể giết hay không phải xem thủ đoạn của các ngươi rồi.”
Kiêu ngạo!
Người này thật sự quá kiêu ngạo!
Những lời này của hắn hoàn toàn không để ba tên cường giả Phá Phàm kia vào mắt.
Kiều lão gia tử cầm trường mâu, tiến lên một bước quát lớn.
“Chỉ là bọn đạo chích, đừng hòng hăm dọa!”
Dứt lời, hắn cầm trường mâu lao đến.
Vừa ra tay đã có thể thấy được thực lực chân chính của Kiều lão gia tử.
Lâm Huyền đoán, nếu như cường giả Phá Phàm bị hắn đánh chết lúc trước là Phá Phàm tầng một thì rất có thể Kiều lão gia tử chính là cường giả Phá Phàm tầng ba.
Đây chỉ là suy đoán của hắn, thậm chí có thể sẽ cao hơn.
“Thực lực thật mạnh!”
Lâm Huyền mở miệng nói.
Đây chỉ là một thanh trường mâu bình thường, thế nhưng sau khi quán chú nguyên khí lại giống như thần binh.
Lâm Huyền không đón đỡ, lúc Kiều lão gia tử ra tay, hắn đã né tránh.
Nhưng mà thanh trường mâu kia lại giống như nhắm vào hắn, trong nháy mắt hắn quay người, trường mâu cũng thay đổi phương hướng.
“Phốc!”
Trường mâu đâm vào trên vai của hắn, phát ra một tiếng vang nhỏ.
“Hả?”
Sắc mặt Kiều lão gia tử lộ ra một tia nặng nề.
Rõ ràng trường mâu đã trúng mục tiêu, nhưng hắn lại không có bất kỳ vui sướng nào.
Một kích này, thất bại!
Kiều lão gia tử nhìn người trước mặt, khắp khuôn mặt đầy vẻ nghiêm trọng.
Xem ra lời đồn đại không hoàn toàn giả dối.
Tuy tu vi của người này chỉ là Quy Nhất đỉnh phong nhưng thực lực của hắn lại vượt xa Quy Nhất Cảnh.
Chẳng qua Kiều lão gia tử có chút nghĩ không thông, vì sao một người có thể mạnh như vậy?
Trường mâu trong tay hắn lại đâm về phía Lâm Huyền.
Một kích này mang lại áp lực rất lớn cho Lâm Huyền.
Giống với công kích lần thứ nhất, công kích lần này cũng khiến hắn có cảm giác không thể tránh được.
Điểm khác biệt chính là lần này lực lượng trên trường mâu lại lớn hơn rất nhiều.
“Hừ!”
Lâm Huyền hừ lạnh, dứt khoát không né nữa.
Hắn tập trung lực lượng trên bàn tay, nắm lấy thanh trường mâu kia.
“Keng!”
Trường mâu va chạm với bàn tay, vậy mà lại phát ra âm thanh vang dội.
Sắc mặt Kiều lão gia tử thay đổi, hắn hoàn toàn không ngờ lại xảy ra tình huống như vậy.
Nếu như đối phương là một người cùng cảnh giới với hắn, xảy ra tình huống này cũng hợp tình hợp lý.
Mà bây giờ, hắn đang đối mặt với một võ giả Quy Nhất Cảnh.
Dưới sự chênh lệch lớn như thế mà đối phương vẫn có thể làm ra hành động này đã hoàn toàn vượt khỏi cực hạn của Quy Nhất Cảnh.
Kiều lão gia tử thu hồi trường mâu, nhìn người trước mắt bằng vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ.
Hắn thầm nghĩ trong lòng.
“Đây thật sự là võ giả Quy Nhất Cảnh ư?”
Tất cả biểu hiện của Lâm Huyền đều khiến người khác hoài nghi.
Thế nhưng khi Kiều lão gia tử đi dò xét lại rõ ràng cảm nhận được, tu vi của Lâm Huyền thật sự là Quy Nhất đỉnh phong.
Phát hiện khiến cho lão gia tử vô cùng buồn phiền.
Tu luyện cả đời mới đột phá đến cảnh giới thứ năm, chẳng lẽ vẫn thua kém một tên tiểu tử mới cảnh giới thứ tư?
Nếu thật sự là như vậy, thực lực che giấu của Tuyết Vực kia cũng quá kinh khủng.
Một võ giả Quy Nhất đã có thực lực như thế, vậy những người khác thì sao đây?
Hơn nữa, thực lực của người này khủng bố như thế, không phải nhờ vào bí pháp hoặc dược vật nào đó nhỉ?
Nếu thật là như thế, có phải thực lực cường giả Phá Phàm của Tuyết Vưc cũng vượt xa cảnh giới bản thân?
Tin tức không chính xác khiến cho Kiều lão gia tử không khỏi suy nghĩ lung tung.
Hắn chợt cảm thấy, hắn không hề hiểu rõ đối thủ cũ của bản thân một chút nào.
Sự nhận thức của hắn với Tuyết Vực đã bị phá vỡ tất cả vào giờ khắc này.
Ngay cả lúc chiến đấu, Kiều lão gia tử cũng hơi không đuổi kịp.
Người trước mắt này khiến hắn mơ hồ sinh ra một ít sợ hãi với Tuyết Vực.
Lâm Huyền thu sự thay đổi trên khuôn mặt của hắn vào đáy mắt, không khỏi bật cười một tiếng.
“Ngươi chính là người mạnh nhất Thiên Tuyết Quốc đấy à? Ta thấy cũng chỉ có như vậy thôi.”
Lâm Huyền vừa cười vừa nói.
“Chờ Nữ Vương của chúng ta tự mình ra trận, các ngươi sẽ rõ ràng cái gì gọi là sợ hãi.”
Hắn giống như một cây cái đinh, hung ác đâm vào trong lòng của tất cả mọi người ở đây.
Mặc dù lời này của hắn đầy uy hiếp nhưng rất thực tế.
Nếu như thực lực của Băng Tuyết Nữ Vương cũng khủng bố như thế, Tuyết Vực đúng là cường địch không thể tưởng tượng nổi.
Đến lúc đó, thậm chí không cần người khác ra tay, bản thân Băng Tuyết Nữ Vương đã có năng lực nghiền ép toàn bộ Thiên Tuyết Quốc rồi.
Sắc mặt Kiều lão gia tử vẻ mặt tràn đầy giận dữ, lại vọt lên.
Trường mâu quét ngang, đánh vào người Lâm Huyền.
“Keng!”
Một kích này cũng phát ra tiếng kêu thuộc về kim loại.
Sắc mặt Kiều lão gia tử thay đổi, ánh mắt có chút nghi ngờ.
“Không đúng, hắn không phải là tên thích khách kia!”
Kiều lão gia tử tức giận nói.
Hắn ném trường mâu trong tay, duỗi tay về phía mặt Lâm Huyền.
Từ khi xuất hiện đến nay, cả người Lâm Huyền đều bao phủ bên trong ngọn lửa.
Lúc này, nguyên khí của hắn sắp hao hết, ngọn lửa kia cũng lúc ẩn lúc hiện.
Một chưởng này của Kiều lão gia tử hoàn toàn đánh tan hỏa diễm xung quanh hắn.
“Thật sự không phải!”
Bên cạnh, hai cường giả Phá Phàm cũng nhìn thấy khuôn mặt của người này.
Mặc dù bọn họ không ghi nhớ dung mạo của Lâm Huyền nhưng vẫn có thể khẳng định, người trước mắt này tuyệt đối không phải là sát thủ đêm đó!
Dung mạo của hai người khác biệt một trời một vực, dáng người càng không giống.
Chẳng qua bởi vì lúc trước Lâm Huyền vẫn luôn núp trong ngọn lửa, bọn họ mới không phát hiện.
Lúc này hỏa diễm dập tắt, rút cuộc bộ mặt thật của người này cũng lộ ra.
“Giả thần giả quỷ!”
Kiều lão gia tử nổi giận gầm lên một tiếng, đập một chưởng qua.
Động tác của hắn cũng không chậm, một chưởng này ẩn chứa sức mạnh vô cùng khủng bố.
Khi một chưởng này đánh đến, bước chân Lâm Huyền lảo đảo, không khỏi lui về phía sau mấy bước.
Lâm Huyền lui về phía sau vài bước rồi cười phá lên.
“Không chơi với các ngươi nữa!”
Dứt lời, hắn xòe hai cánh bay lên trời, bay về phía Bạch Linh Nhi trên không trung.
Sau khi đáp xuống người Bạch Linh Nhi, bọn họ bay thẳng ra khỏi Thiên Đô Thành.
“Đuổi theo!”
Kiều lão gia tử hạ lệnh, hai cường giả Phá Phàm lập tức đuổi theo.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất