“Chạy?” 

             Khóe miệng Lâm Huyền nở nụ cười lạnh. 

             “Ngược lại ta muốn nhìn xem các ngươi chạy thế nào.” 

             Nghe được giọng nói này, khuôn mặt một tên thân vệ tràn đầy sợ hãi. 

             Hắn biết rõ mình đã bị Lâm Huyền theo dõi. 

             Trước mặt Lâm Huyền, tốc độ của bọn họ vốn không thể gọi là tốc độ. 

             Chỉ trong một cái nháy mắt, Lâm Huyền đã xuất hiện trước mặt bọn họ. 

             “Ta liều mạng với ngươi!” 

             Dứt lời, hắn cầm trường kiếm, nhào về phía Lâm Huyền. 

             Dưới tình huống biết rõ bản thân không thể chạy trốn, hắn không lãng phí lực lượng của mình mà tụ tập tất cả nguyên khí cược vào kiếm. 

             Một kiếm này vô cùng mạnh mẽ sắc bén, đổi lại những người khác đều muốn né tránh. 

             Đáng tiếc hắn phải đối mặt với Lâm Huyền. 

             Hơn nữa còn là Lâm Huyền đang vội vã! 

             Thần Đạo kiếm pháp! 

             Chân Long Kiếm ra khỏi vỏ, vẽ ra một bóng mờ trên không trung. 

             Chém xong một kiếm, Lâm Huyền lại quay người vọt về phía những người khác. 

             Lâm Huyền không phải là Thần, hắn không thể thuấn di. 

             Muốn chặn giết hết tất cả những thân vệ Tuyết Vực ở chỗ này, hắn chỉ có thể dựa vào sự cường đại của mình để nghiền ép thực lực. 

             Mười tên thân vệ tách ra chạy trốn, động tác của Lâm Huyền phải nhanh lên một chút. 

             Hắn giống như sứ giả Câu Hồn, không ngừng thu gặt sinh mệnh. 

             Chân Long Kiếm vung lên, hạ xuống. 

             Mỗi lần ra tay đều mang đi một sinh mệnh. 

             Mười bước giết một người! 

             Lâm Huyền thật sự làm được, chỉ trong thời gian mấy hơi thở ngắn ngủi, mười tên thân vệ chỉ còn lại một người cuối cùng. 

             “Đừng mà...” 

             Người nọ quỳ trên mặt đất, sắc mặt đầy sợ hãi. 

             Cách đây không lâu, trong lòng hắn còn tưởng tượng muốn tranh đấu với Lâm Huyền một phen. 

             Nhưng khi từng tên đồng bạn của mình ngã xuống, lúc Lâm Huyền tiến về phía bản thân, hắn sợ. 

             Đây không phải là người! 

             Đó là ác ma! 

             Lúc này trong hắn không ngừng tự trách. 

             Tại sao lại là kẻ thù với người như vậy chứ? 

             Suy nghĩ một hồi, mặc dù lúc trước Lâm Huyền không biểu hiện ra thực lực cường đại nhưng lại thông qua phương diện khác cho thấy sự bất phàm của mình. 

             Mấy trận thí luyện liên tiếp, hắn hầu như đều thông qua bằng thủ đoạn nghiền ép. 

             Người như vậy, đắc tội hắn có chỗ nào tốt? 

             Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm trong tay, lạnh lùng nhìn hắn. 

             “Muốn trách thì cứ trách Nữ Vương các ngươi.” 

             Tiếng nói vừa dứt, hắn lại vung Chân Long Kiếm lên. 

             “Phụt!” 

             Kèm theo một tiếng vang nhỏ, đối phương té xuống. 

             “Lão đại, ngươi cũng quá... Ác liệt rồi.” 

             Mã Tiêu Dao bước tới, run rẩy nói. 

             Trước đây không lâu hắn còn đang suy nghĩ bản thân nên làm thế nào để chạy trốn ra ngoài, không chờ hắn có hành động, Lâm Huyền đã tới rồi. 

             Còn giống như thần binh trời giáng, đánh chết tất cả thân vệ! 

             Loại thủ đoạn này khiến cho Mã Tiêu Dao hơi khiếp sợ. 

             Lâm Huyền mỉm cười. 

             “Không phải ngươi muốn rời khỏi Tuyết Vực à?” 

             “Hiện tại chính là cơ hội tốt nhất, chẳng qua ta không đề nghị ngươi lưu lại Thiên Tuyết quốc.” 

             “Thiên Đô Thành đại loạn, chắc chắn có người nhớ kỹ tướng mạo của ngươi, tiếp tục lưu lại Thiên Tuyết quốc, ngươi rất có thể sẽ gặp phải nguy hiểm.” 

             Mã Tiêu Dao liên tục gật đầu, hiện tại đối với hắn mà nói, lời của Lâm Huyền chính là chân lý. 

             “Vậy còn ngươi thì sao, lão đại?” 

             Lâm Huyền nhìn về phía Thiên Đô Thành. 

             “Ta còn có một số việc muốn làm.” 

             Nhìn biểu cảm của hắn, Mã Tiêu Dao không khỏi rùng mình một cái. 

             Lâm Huyền lưu lại Thiên Đô Thành còn có chuyện gì? Hắn không dám tiếp tục suy nghĩ. 

             Điều này thật sự quá điên cuồng, hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi hắn có thể tiếp nhận. 

             Hai người nói chuyện với nhau một phen, Mã Tiêu Dao quay người rời đi. 

             Về phần hắn muốn đi đâu, Lâm Huyền không hỏi thăm quá nhiều. 

             Chỉ cần rời đi Thiên Tuyết Quốc, tránh khỏi phạm vi thế lực của Tuyết Vực, với thực lực của Mã Tiêu Dao, muốn tự vệ đã đủ rồi. 

             Lâm Huyền đứng tại chỗ, thật lâu không rời đi. 

             Hắn nhìn thi thể xung quanh, khoanh chân ngồi xuống đất. 

             Lâm Huyền nhắm hai mắt lại, lẳng lặng cảm nhận tất cả xung quanh. 

             “Đã tìm được!” 

             Nhưng vào lúc này, Lâm Huyền chợt lẩm bẩm. 

             Hắn cảm nhận được một cỗ dao động linh hồn hơi yếu, đó chính là tàn hồn của đám thân vệ này. 

             Đối với người khác mà nói, tàn hồn không có tác dụng gì. 

             Nhưng đối với Lâm Huyền, đây là kế hoạch bắt đầu của hắn. 

             Hắn lục soát những mẩu linh hồn này, kéo hết tất cả ký ức liên quan đến Tuyết Vực ra. 

             Chút ký ức lộn xộn này rất quan trọng với Lâm Huyền. 

             Lúc này, Tuyết Vực đối với Lâm Huyền như nằm trong lòng bàn tay. 

             Vị trí cụ thể của Tuyết Vực, cách mở ra Tuyết Vực, thậm chí còn có cả thủ vệ Hoàng Thành Tuyết Vực thay đổi cương vị như thế nào. 

             Lâm Huyền thu hết mấy thứ này vào trong đầu 

             “Băng Tuyết Nữ Vương, chuẩn bị nghênh đón lửa giận của ta đi!” 

             Lâm Huyền lẩm bẩm. 

             Vận chuyển Vô Cấu Nguyên Khí, trên người của hắn chậm rãi ngưng tụ một tầng băng sương. 

             Băng quy tắc! 

             Lúc trước, để lẫn vào trong Tuyết Vực, Lâm Huyền nắm giữ Băng quy tắc. 

             Chẳng qua so sánh với những quy tắc khác của hắn, Băng quy tắc thật sự yếu hơn một chút. 

             Bởi vậy nên Lâm Huyền không thật sự nghiên cứu. 

             Lúc này, để hoàn thiện kế hoạch của mình, Lâm Huyền bỏ hết tất cả tinh lực vào trong. 

             Có Vố Cấu Nguyên Khí trợ giúp, Lâm Huyền muốn hoàn toàn khống chế một loại quy tắc thật sự rất đơn giản. 

             Băng sương trên người hắn càng ngày càng dầy, về sau, hắn còn biến bản thân thành một khối băng. 

             Chẳng qua hàn băng lại không hề khiến Lâm Huyền cảm thấy lạnh lẽo. 

             Hãm sâu vào trong hàn băng, hắn chỉ cảm giác một tia mát mẻ. 

             Băng quy tắc, hoàn toàn khống chế! 

             Lâm Huyền mở hai mắt ra, băng trên người hắn g cũng tan vỡ theo. 

             “Lâm Huyền, dường như ngươi có chút khác với lúc trước.” 

             Nhưng đúng lúc này, Bạch Linh Nhi chợt mở miệng. 

             “Ồ?” 

             Lâm Huyền hơi nghi khó hiểu 

             “Khác chỗ nào?” 

             Bạch Linh Nhi nằm sấp, nghiêng đầu nghĩ nửa ngày, lại không nói ra được nguyên nhân. 

             Lâm Huyền tự xem kỹ bản thân, phát hiện quả thật là có một số điểm khác. 

             Sau khi nắm giữ Băng quy tắc, khí chất của hắn ư đã có sự thay đổi rất lớn. 

             Trở nên càng lạnh lùng hơn. 

             Lâm Huyền ngồi xổm xuống, nhìn Bạch Linh Nhi. 

             “Kế hoạch của ta còn cần ngươi hoàn thiện.” 

             Ánh mắt Bạch Linh Nhi lộ ra vẻ khó khăn, suy nghĩ thật lâu mới mở miệng. 

             “Thế nhưng hiện tại ta đã không có sức mạnh, các loại lực lượng trong cơ thể đang xung đột với nhau, thậm chí còn không bằng một tên Hóa Nguyên Cảnh.” 

             “Ta như vậy còn có thể giúp ngươi ư?” 

             Bất kể là Yêu thú hay Nhân tộc đều có chung một đặc điểm. 

             Chính là không thể đồng thời khống chế hai loại lực lượng đối lập nhau! 

             Lâm Huyền là trường hợp đặc biệt, có Vô Cấu Nguyên Khí tồn tại, hắn gần như có thể khống chế bất cứ quy tắc gì. 

             Mặc dù Bạch Linh Nhi là Thủy Tổ Phượng Hoàng nhưng cũng bị hai loại quy tắc ước chế. 

             Lâm Huyền suy nghĩ một lát, mở miệng hỏi. 

             “Bây giờ ngươi còn có thể biến thành dáng vẻ Phượng Hoàng không?” 

             Bạch Linh Nhi khẽ giật mình, không biết tại sao Lâm Huyền lại hỏi như vậy. 

eyJpdiI6IlExcG1nczdMajJYVEpmcHpXQ1Mycnc9PSIsInZhbHVlIjoiVTF1KzE5T1wvQndHOFdudGdwZnVvY3kxaG12ZXdoWCt3ck11ODJEUVhpcU9lekF3MzNDWFwva0xvaUNzNEtzdG5GWmwyMitoODExVnVxa3hZcWdPVkhHRkFWd2VtUTIwaWZxWXJ4d2pYY3pCOUR2Zk5ueUFERDRuUUNNQ1NJWmpaSVlPa3RKZGxGU3FudzhYbjloN2k2OXlQYjVUUTZld0pQaXA0XC9aY2NrMm9aNnJBek1QODA3dSswUDBLQnE5NUpxS01KNk8ySkRpdlNcL01tWnpGZ3ZMUlE9PSIsIm1hYyI6ImQ2MzZlNWExNTg0ODY4OTUwN2ZiMTE2ZmY5ZTAzOTVkNzQ0YjcyZDcxNmM1OWFiYWUyMmE0M2UwNzkyNThlNjcifQ==
eyJpdiI6IjBCd0dOSjg2YzJRdDI2Q3krZnczT2c9PSIsInZhbHVlIjoiZjRSMDN0REdBVHdCcW9XZjB4bk5XS25QeTFmSnQyZWlyVDVQYUxsVUNxRFRWQ2tad0JvUEFJcWxNUnRCcFEybDFYdEpKYitHK1hQRWFKRFFVRG5Xd2pKSDlzWGIyZHdVbkZyZW5RQ2VaSHUxZjI0bU1lclNZYTJMWWY4dzNsNFUrd1lobWdTU0NtSUoxcEpxcDU0TUw5eVFIc2IzQ25KalhpZUZnZGlNRmpMXC9KMEh6TFVwVUtIblVnb0xhR3NmMGlRUDlyWlFxNCs1Tmp3Wk9iMnF1azFCcUw0UllwWHlBRkxHZ0hWaG82SmpsNjhxaGhZSU12VU9aM0pUWm9qbDlObUExd1pVc1BSZ3VaalJibWRlNlJHb0ZTa1VXMFBYN2gwY04zMXhSXC9vQUIwTEE2d0NsK2ZrSkl1UFhhT2o5SXp1NzNvb3l1NWxRNkhSV3VDa0RhRXk4ZDZFYnVCR1wvUGozM3QyQ1ZIeHhcLzlrXC9SMk9SakpZZFwvdlVhZjc0Y21PS21LZ1RQTXVjQys3SThFcWpUbmdSUT09IiwibWFjIjoiNjRhMzBlYmRlNTNhYzdmYTdlZjZjZjQ0MTA0Y2RlNjcwZWJiY2RlOTJiMTJlNDI5YWVmNDQzZDIwMTA0OWEzMyJ9

             Sự cường đại của Thần Thú không chỉ vì thực lực của bọn nó mà còn do dáng vẻ của bọn nó!

Advertisement
x