Trong ánh mắt Bạch Linh Nhi tràn đầy lo lắng. 

             Mặc dù lần này Lâm Huyền không chịu tổn thương gì nhưng từng bước đều tràn đầy nguy hiểm. 

             Nếu bất cứ một khâu nào trong đó xảy ra vấn đề thì bây giờ Lâm Huyền đã là một cỗ thi thể rồi. 

             “Hiện tại ta không còn lực lượng để chiến đấu tiếp, nếu như lại gặp cường giả Thiên Tuyết Quốc, ngươi sẽ phải chiến đấu một mình.” 

             Bạch Linh Nhi lo lắng nói. 

             Lần tiếp nhận truyền thừa này, mặc dù nó không hôn mê bất tỉnh giống như lần trước nhưng lực lượng của nó lại chịu hạn chế rất lớn. 

             Truyền thừa Hỏa phượng hoàng, truyền thừa Tuyết phượng hoàng. 

             Hai loại lực lượng truyền thừa này vốn đối lập nhau, lúc này đang xảy ra xung đột trong cơ thể nó. 

             Bây giờ Bạch Linh Nhi có vẻ còn không bằng lúc trước. 

             Lâm Huyền nhíu mày suy nghĩ một lát, lại lắc đầu. 

             “Nhất định Tuyết Vực phải trả giá thật nhiều vì hành động của họ!” 

             Lâm Huyền là người rất mang thù, người Tuyết Vực xúc phạm Bạch Linh Nhi, vậy bọn họ nhất định phải trả một cái giá cực đắt. 

             “Không được!” 

             Vẻ mặt Bạch Linh Nhi tràn đầy lo lắng. 

             Nó ở tại Tuyết Vực một thời gian rất lâu, tự nhiên biết rõ thực lực che giấu của Tuyết Vực đáng sợ đến cỡ nào. 

             Tuy Lâm Huyền mạnh nhưng không thể là đối thủ của toàn bộ Tuyết Vực! 

             Lần này hắn có thể đánh chết một cường giả Phá Phàm tại Thiên Đô Thành cũng bởi vì đối phương quá mức xem thường hắn. 

             Lâm Huyền mỉm cười, khẽ vuốt ve nó. 

             “Yên tâm đi, ta sẽ không làm liều.” 

             “Nếu như ta còn không bảo vệ được bản thân thì sao có thể trả thù bọn họ chứ?” 

             “Lần này, ta chuẩn bị đưa cho Thiên Tuyết Quốc một món lễ lớn.” 

             Nói xong, khóe miệng Lâm Huyền hiện lên một nụ cười tàn ác. 

             Lâm Huyền lại thi triển thuật bói toán, mục tiêu xem bói lần này là Mã Tiêu Dao. 

             Lúc này, rất nhiều thân vệ Thiên Tuyết Quốc đã rời khỏi Thiên Đô Thành. 

             Lâm Huyền đại phát thần uy, cho bọn họ cơ hội thoát đi. 

             Mã Tiêu Dao bất ngờ ở trong đó, chẳng qua bây giờ tâm trạng hắn không ổn định lắm. 

             Lâm Huyền hùng mạnh vượt xa dự đoán của hắn. 

             Hắn hoàn toàn không nghĩ tới Lâm Huyền có thực lực đánh chết Câu Trần, hơn nữa còn dám tham dự vào trận chiến giữa hai Thần Thú. 

             Đáng tiếc bởi vì an toàn mà bọn họ rời đi quá sớm. 

             Nếu không lúc bọn họ nhìn thấy Lâm Huyền chém giết cường giả Phá Phàm, không biết sẽ có cảm xúc như thế nào. 

             “Đáng tiếc vẫn không thể rời đi.” 

             Trong lòng Mã Tiêu Dao hơi đắng chát. 

             Vốn hắn định thừa dịp Lâm Huyền đang chiến đấu, một mình rời khỏi Thiên Đô Thành. 

             Không nghĩ tới mấy tên thân vệ này cũng có chủ ý giống vậy. 

             Sau khi rời khỏi Thiên Đô Thành, bọn họ nhanh chóng gặp nhau. 

             Hiện tại muốn chạy trốn, sợ rằng vô cùng khó khăn. 

             “Không biết tình huống hiện tại trong Thiên Đô Thành như thế nào.” 

             Bên cạnh, một tên thân vệ mở miệng nói. 

             “Cuộc chiến có một không hai giữa hai Thần Thú, sợ rằng đời này không thể nhìn thấy lần thứ hai, không thể tận mắt nhìn thật sự rất đáng tiếc.” 

             Hắn vừa nói xong, lập tức có người phụ họa. 

             Tất cả những người này đều trung thành với Tuyết Vực, Thiên Đô Thành bị Thần Thú hủy diệt khiến bọn họ vô cùng vui mừng. 

             Đáng tiếc, bọn họ lại không thể nhìn thấy. 

             Câu Trần đã chết, cường giả Phá Phàm trong hoàng cung cũng đi ra, nếu bọn họ tiếp tục lưu lại Thiên Đô Thành, nhất định khó tránh khỏi vận mệnh bị diệt toàn quân. 

             “Không cần nhìn nữa, chờ chúng ta quay về Tuyết Vực, đại quân Nữ vương áp cảnh, đã đến lúc Thiên Tuyết Quốc diệt quốc rồi.” 

             “Chẳng qua Lâm Huyền lại giết Câu Trần, không biết Nữ Vương đã phái người nào đuổi theo giết hắn!” 

             Nghe vậy, người chung quanh rối rít nghiến răng nghiến lợi. 

             Hành động của Lâm Huyền hoàn toàn chọc giận Tuyết Vực. 

             “Cần gì chờ Nữ Vương của các ngươi? Các ngươi là thân vệ của nàng, không ra tay, sao có thể san sẻ giúp Nữ Vương?” 

             Nhưng đúng lúc này, một giọng nói như quỷ mị bất ngờ vang lên. 

             “Người nào?” 

             Mấy tên thân vệ lập tức căng thẳng. 

             Bây giờ bọn họ còn đang ở gần Thiên Đô Thành, thanh âm bất ngờ này khiến bọn họ lập tức thấy lo lắng. 

             Nhưng tìm kiếm một hồi lại không có bất kỳ phát hiện nào. 

             Bọn họ không có cảm nhận được bất kỳ khí tức nào xung quanh, giọng nói kia giống như xuất hiện từ hư không. 

             “Trên trời!” 

             Nhưng đúng lúc này, có người hét lên. 

             Mọi người lập tức ngẩng đầu, quả nhiên có một bóng dáng đang lơ lửng trên bầu trời. 

             Người nọ nhìn xuống chúng nhân, chậm rãi rơi xuống đất. 

             “Sao thế, không phải các ngươi muốn giết ta à? Sao hiện tại lại không dám ra tay thế?” 

             Trên người mang theo hai cánh, người này không phải khác, đúng là Lâm Huyền. 

             Hắn rơi xuống trước mặt mọi người, vẻ mặt đầy lạnh lùng. 

             Tất cả thân vệ đều ngây ngẩn cả người, ai cũng không nghĩ tới vậy mà Lâm Huyền lại dám tìm đến. 

             Trong suy nghĩ của bọn họ, mặc dù Lâm Huyền không chết trong Thiên Đô Thành cũng sẽ chạy khỏi Thiên Tuyết Quốc. 

             “Ngươi còn dám xuất hiện?” 

             Một tên thân vệ gào thét, dẫn đầu đánh về phía Lâm Huyền. 

             Thực lực của hắn gần bằng với Câu Trần, là Quy Nhất Cảnh đỉnh phong. 

             Hắn vẫn luôn cho rằng vốn dĩ Lâm Huyền có thể đánh chết Câu Trần hoàn toàn là nhân dịp hắn không phòng bị. 

             Về phần Lâm Huyền chạy trốn khỏi Hoàng thành như thế? Đôi cánh sau lưng hắn chính là công cụ bỏ trốn tốt nhất. 

             Sắc mặt Lâm Huyền không có bất kỳ sự thay đổi nào, chỉ lạnh lùng nhìn hắn. 

             Lúc đối phương đến gần, đột nhiên trên người hắn dấy lên lửa nóng hừng hực. 

             Hỏa quy tắc! 

             Dưới sự điều khiển của Lâm Huyền, người này hầu như không có có chút sức chống cực nào. 

             Thậm chí hắn còn không kịp phát ra tiếng kêu thảm đã bị ngọn lửa hừng hực kia cắn nuốt. 

             Lúc sa vào trong lửa, hắn còn không thể giãy giụa. 

             Chỉ trong nháy mắt, một cường giả Quy Nhất Cảnh đã hóa thành tro tàn. 

             Một màn này khiến tất cả mọi người xung quanh ngây ngẩn cả người. 

             Đây là thủ đoạn gì? 

             Bọn họ từng nhìn thấy Lâm Huyền chiến đấu nhưng chưa từng thấy qua phương thức chiến đấu nào quỷ dị như vậy. 

             Từ đầu đến cuối, bọn họ đều phòng bị cách chiến đấu kỳ lạ của Lâm Huyền, lại không ngờ liệt hỏa này xuất hiện càng khác thường hơn. 

             Chỉ trong nháy mắt đã đánh chết một cường giả Quy Nhất Cảnh? 

             Chỉ sợ ngay cả cường giả Phá Phàm cũng không thể ra tay gọn gàng như thế. 

             Lâm Huyền đứng trước mặt mọi người, khóe miệng lộ ra một tia nụ cười tàn khốc. 

             Hắn không phải người ham giết chóc, thế nhưng người đáng chết, hắn sẽ không bỏ qua bất cứ ai. 

             Khi những người này bắt Bạch Linh Nhi đi đã chọc giận hắn. 

             Bọn hắn nhất định phải chết! 

             “Ngươi...” 

             Những thân vệ khác nhìn Lâm Huyền đầy sợ hãi, bọn họ không biết phải làm gì cho đúng. 

             Đối mặt loại phương thức chiến đấu này, ai dám nói bản thân nắm chắc thắng lợi? 

             “Tách ra chạy!” 

             Đám thân vệ này không còn chiến ý rồi, quay người muốn chạy khỏi nơi này. 

             Suy nghĩ của bọn hắn rất đơn giản, chính là ỷ vào ưu thế về nhân số của mình. 

             Lâm Huyền có mạnh đến mức nào, hắn cũng chỉ có một người mà thôi. 

             Mà sau khi trải qua sự kiện Thiên Đô Thành, đám thân vệ này còn lại chừng hơn mười người. 

             Mười mấy người tách ra chạy trốn, Lâm Huyền muốn đuổi theo thế nào? 

             Không thể không nói, đó là một sách lược rất hoàn mỹ. 

             Nhưng mà vấn đề ở đây là bọn họ thật có thể chạy được ư? 

eyJpdiI6IklaaStoVFhJdXVsVkY0Q1RLNUJ5dlE9PSIsInZhbHVlIjoiY3RVbm1pQTUrQ3JNeGxtUEh4eWxxdDlRZzQ0a2hwNmhQN1ZqNFwvM2Z4QVp2Rng5ZTRRUjBZcW1ZRmN1bDc1clYrN29rdmhQRW5pUEtWT3NVQVJzbkUrWnJiSTZwa0ZXTHk4eVBqUTFLcFh5U0tkREhjZnNvOU9BZyt6ZEh3NG1kckdQMkVDbkhpbWlNaFlpOFg0c3Q3b1wvMkdJXC9ncDU4Y1RmN21nNDRrdUF6ekJYaStxVk9iUk1ZbGFBZU1odkd3TXArMGdXeEQ5N1NIaXF5cDlKelwvZStWdk1SQXhQd0oyekRHekt5WWx5a2dhYmZyNldlSlhMMDVmQ2xBRVFpbjROdzE3amVnMGFYTkxXTTFBY3RCZFh3bmMwZTJRNlNlS1JNeU1NR2krRWljPSIsIm1hYyI6ImJkNDg5ZjI3NGRhY2VkMjhkNDBhMGRhNTVmY2M1YWRlYzcxZWM3Njc4NTIwYzlmNWJmOGIyYTQ1ZTQ5NTgyZmQifQ==
eyJpdiI6Ik43NFJ3UWFGZTROd0tqT2c5bFhkTGc9PSIsInZhbHVlIjoieGZGb1FUWFZSVStGWGNpRVBcL0ExbThQYWhrYjRFcVhxdE5OQm9DSUVJWnF5R0t5cHJiUytxWHhPTkhmMGcwMm5ZMlk4eURpa3dub0hhaEcxaUN2VllJOTNseTk1VUtWR01UY2pKRnNyY0NkYnJha1FuTWc3dUE5R0hTV0Z2XC9VNjFEbWhWSmptdWlPMFp5MDY1T1wvY1VVZ0pjeG0wOERJRENYYXFMWEhIRlwvRGZmTXpLdmlCRzJSRzUycXZpR2E4NWxVS0tleUR2N3RtMVFzdnh4OG03MzU0OG8rVGk3a0V3Q3JLSWU4ZTlvMHB6aDRyOXRNRVMrMUNOQkduXC8wY3JPMzN3bFhjcmRNWTVXMUozV3FIY1lJdm1od0htdVNXUmh0SjdFa2pzeHRqR2tFYkVNNGNhdzhXUGc0WmpMelwvTVBPSnFJYWc3ZG5cL1VlYW1zTnJJdmJ2TmVIQXh0OGh0RTB3SkFodW85VDZXOD0iLCJtYWMiOiI2YzY0YmRmNjA3MDM4MzUwNWMxM2NjNjQ1NzI4OTMxYWQ0MzM1OTFhN2EzOTlmZTdjZWZjMGQ0NTM1MzhkZTllIn0=

             Sau khi đột phá Quy Nhất Cảnh tầng chín, sự khống chế Phong quy tắc của Lâm Huyền đã vượt xa khỏi hiểu biết của người bình thường.            
 

Advertisement
x