Lâm Huyền gật đầu, đứng dậy đi tới chỗ sâu phía sau núi.
Hắn tới đây không chỉ để bắt yêu thú, mà còn để tìm lối ra.
Đợi tới khi hắn cứu được Bạch Linh Nhi ra, hắn nhất định sẽ hoàn toàn xé mặt với Tuyết vực.
Đến lúc đó, rất có thể họ sẽ gặp phải nguy hiểm. Một kế hoạch đào thoát chi tiết cũng rất quan trọng.
Còn về việc bắt yêu thú, đối với Lâm Huyền đó là chuyện dễ như trở bàn tay.
Sau khi học được long ngữ, yêu thú dưới Quy Nhất cảnh không có bất cứ uy hiếp gì với Lâm Huyền.
Kể cả là yêu thú Quy Nhất cảnh Lâm Huyền cũng có thể dễ dàng chế ngự được.
"Ngươi nghĩ chúng ta cần bắt loại yêu thú gì để thăng cấp?" Trên đường đi Lâm Huyền hỏi.
Mã Tiêu Dao cười ngu ngốc trả lời.
"Đương nhiên là yêu thú Hoá Nguyên cảnh."
"Trong Tuyết vực có rất ít ngự thú sư. Cho dù thực lực có cường đại, muốn bắt được yêu thú mạnh hơn cũng khó vô cùng."
"Với thực lực của hai người chúng ta, tốt nhất là bắt được một con yêu thú Hoá Nguyên đỉnh phong. Như vậy có thể bảo đảm chúng ta thăng cấp."
Nghe lời hắn nói Lâm Huyền không khỏi bật cười thành tiếng.
Hoá Nguyên cảnh sao?
Còn đúng thật là không đặt mục tiêu cao.
Hắn phóng hồn lực của mình, bắt đầu tìm kiếm yêu thú ở xung quanh.
Như lời chủ quản đã nói, sau khi tiến sâu vào ba trăm mét sau núi, nơi đây có rất nhiều dấu vết sinh hoạt của yêu thú.
Trong số đó, Lâm Huyền thậm chí cảm nhận được có không ít yêu thú Quy Nhất đỉnh phong.
Hầu hết những người tới tham gia thử luyện đều có thực lực Quy Nhất đỉnh phong, cho nên ở đây tất nhiên sẽ không quá nguy hiểm.
Nhưng cũng rất khó để bắt được yêu thú.
Nhưng đối với Lâm Huyền việc này không hề khó.
Ngược lại hắn càng hy vọng rằng mình có thể nhanh chóng bắt gặp một con yêu thú cảnh giới Quy Nhất, như vậy hắn sẽ có thể bước vào vòng tuyển chọn tiếp theo một cách suôn sẻ.
"Lão đại, ở đây rất nguy hiểm."
Mã Tiêu Dao lẩm bẩm suốt cả quãng đường.
Mặc dù hắn thích chiến đấu với những kẻ mạnh, nhưng hắn tuyệt đối không muốn đối mặt với một đám yêu thú.
Suy cho cùng thì con người cũng chỉ là con người, dù có ra tay tàn nhẫn đến mấy cũng sẽ có lúc nương tay.
Nhưng yêu thú thì khác, một khi chúng xâm phạm địa bàn của chúng sẽ phải hứng chịu công kích điên cuồng.
Cả một đường Mã Tiêu Dao đều thấp thỏm.
Ngược lại, Lâm Huyền trông không hề căng thẳng chút nào.
"Lão đại, ngươi không sợ sao?"
Mã Tiêu Dao hỏi.
Sợ?
Lâm Huyền khẽ cười, có gì phải sợ?
Cũng chỉ là yêu thú mà thôi, cũng chẳng phải chưa từng nhìn thấy.
Mã Tiêu Dao tự thấy không thú vị cười hì hì, cũng không tiếp tục hỏi nữa.
Lúc này, Lâm Huyền đột nhiên dừng lại.
"Làm sao vậy lão đại, sao không đi tiếp? Có phải có nguy hiểm gì..."
Hắn còn chưa kịp nói xong Lâm Huyền đã cười nói.
"Đã đến lúc thể hiện giá trị của ngươi rồi."
Giá trị?
Mã Tiêu Dao sửng sốt, hắn không hiểu lời của Lâm Huyền có ý gì.
Tuy nhiên, hắn chưa kịp hỏi thì Lâm Huyền đã đá vào mông hắn.
"Á!"
Mã Tiêu Dao kêu thảm một tiếng, tiếng thét vang vọng khắp ngọn núi.
"Lão đại, ngươi thật độc ác!"
Cái đá của Lâm Huyền đã đá trúng vết thương của hắn.
Chính vì vậy hắn mới kêu đến thảm thiết như thế.
Tiếng kêu của hắn đã thành công thu hút những con yêu thú ẩn nấp trong bóng tối.
Đây là một con Bạch Hổ, đôi mắt lóe lên hung quang.
"Yêu thú Quy Nhất!"
Mã Tiêu Dao hít vào một hơi khí lạnh, sợ đến không dám nhúc nhích.
Dù cơ thể hắn có mạnh đến đâu cũng không thể chịu được sự dày vò của yêu thú Quy Nhất.
Nếu thật sự đánh nhau, trừ phi Lâm Huyền ra tay, nếu không hắn sẽ gặp nguy hiểm.
Bạch Hổ hung hăng nhìn hắn, như thể sẽ lao lên bất cứ lúc nào.
"Lão đại, tới giúp ta với..."
Mã Tiêu Dao thu lại vẻ mặt vui đùa, vẻ mặt đau khổ nhìn Lâm Huyền.
Lâm Huyền không chút hoảng sợ, đây chỉ là một con Bạch Hổ tầng ba Quy Nhất mà thôi.
Tuy rằng thực lực rất mạnh, nhưng sẽ không uy hiếp được hắn.
Hắn chậm rãi bước tới, trong miệng phát ra từng tiếng trầm thấp.
Sau khi nghe thấy âm thanh này, động tác của Bạch Hổ hiển nhiên đã trở nên chậm chạp hơn rất nhiều.
Nó nghi ngờ nhìn Lâm Huyền, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
Bạch Hổ rất khó hiểu, đây rõ ràng chỉ là một con người bình thường, nhưng lại khiến nó có cảm giác như gặp phải Long tộc.
"Gào!"
Bạch Hổ mở miệng phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp.
Tuy nhiên, cùng lúc đó, Lâm Huyền cũng phát ra một tiếng gầm trầm thấp khác.
"Gầm!"
Âm thanh cao vút khiến Bạch Hổ rùng mình.
Đó là sự áp chế đến từ linh hồn, một con yêu thú ở Quy Nhất cảnh bình thường làm sao có thể so được.
Long ngữ, âm thanh cổ xưa ấy đã khiến Bạch Hổ hoàn toàn mất đi sức phản kháng.
Mã Tiêu Dao vô cùng khó hiểu.
Rõ ràng là yêu thú tầng ba Quy Nhất, nhưng ở trước mặt Lâm Huyền lại giống như một con mèo con đang sợ hãi, khiến hắn rất khó hiểu.
Lâm Huyền chậm rãi bước tới chạm vào đầu Bạch Hổ giống như là an ủi. "Chuyện này là sao vậy?"
Trên mặt Mã Tiêu Dao tràn đầy vẻ không thể tin được.
Hắn đều đã chuẩn bị chiến đấu rồi, ai biết được tình hình lại đột nhiên thay đổi như vậy.
"Không phải ngươi muốn bắt yêu thú sao? Đã bắt được rồi."
Lâm Huyền ngồi trên lưng Bạch Hổ nói.
Hắn vừa nói xong câu này, vẻ mặt Mã Tiêu Dao càng trở nên kỳ lạ hơn. Như này là bắt được?
Đùa gì vậy? Mặc dù Mã Tiêu Dao không phải ngự thú sư nhưng hắn đã từng chứng kiến cảnh ngự thú sư bắt yêu thú.
Cho dù là những ngự thú sư cường đại nhất cũng phải bắt yêu thú xong mới có thể thuần hóa.
Nhưng đến lượt Lâm Huyền, Bạch Hổ dường như đã bị hắn thuần hóa. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Mã Tiêu Dao thậm chí còn nghĩ rằng Lâm Huyền đã thuần hóa yêu thú này từ trước rồi mang ta để hù dọa hắn.
"Như vậy được chứ?" Hắn nghi ngờ bước tới.
Nhưng khi hắn đến gần, Bạch Hổ đột nhiên gầm lên khiến hắn lập tức run sợ.
Bình thường yêu thú bị ngự thú sư thuần hóa sẽ mất đi bản tính hoang dã.
Tuy nhiên, Long ngữ có phần khác biệt. Bạch Hổ này chỉ bị Long uy trên thân thể Lâm Huyền áp chế, điều này không có nghĩa là nó thân thiện với con người.
Không phải nói quá khi nói rằng nếu không có Lâm Huyền khống chế, Mã Tiêu Dao hẳn đã bị ăn thịt rồi.
"Thật là...biến thái!"
Mã Tiêu Dao bất lực nói.
Sau đó hai người tiếp tục tìm kiếm trên núi.
Mặc dù Lâm Huyền đã thuần hóa được một con yêu thú, nhưng Mã Tiêu Dao vẫn chưa thu hoạch được gì.
Mã Tiêu Dao không có quá nhiều yêu cầu đối với yêu thú.
Theo như lời của hắn, nếu như Lâm Huyền cho hắn một con yêu thú Quy Nhất cảnh, trong lòng hắn vẫn sẽ thấp thỏm không yên.
"Thì ra hắn cũng ở đây."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất