Ánh mắt đó chỉ thoáng qua, Lâm Huyền còn nghi ngờ không biết mình có nhìn nhầm không.
Một lúc lâu sau, hắn bước lên vỗ vai Mã Tiêu Dao rồi nói.
"Yên tâm đi, ngươi sẽ trở thành người thượng đẳng."
Mã Tiêu Dao sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn.
Ngay sau đó hắn không để ý đến mà bật cười.
Lâm Huyền không nghĩ tới Tuyết Vực lại thú vị như vậy.
Chẳng trách những võ giả kia lại liều mạng muốn trở thành hộ vệ Hoàng thành, thì ra bên trong còn có một tầng quan hệ như vậy.
Chỉ là Lâm Huyền còn hơi nghi ngờ, nếu quy tắc của Tuyết vực đã bất công như thế, tại sao bọn họ lại không chạy khỏi Tuyết vực?
Ví dụ như Mã Tiêu Dao, với thực lực của hắn, cho dù đến Thiên Tuyết quốc cũng có thể coi là một cường giả, vì sao lại phải ở Tuyết vực chịu nhục?
Nhưng Lâm Huyền không mở miệng hỏi những vấn đề này, trước khi hắn chưa xác định rõ được thái độ của Mã Tiêu Dao, hắn tuyệt đối sẽ không cất tiếng hỏi.
Sau khi Mã Tiêu Dao rời đi, Lâm Huyền lấy Bạo Hồn Đan ra.
"Xem ra thứ này tạm thời vẫn chưa thể dùng được."
Vốn dĩ hắn định khi vào Hoàng thành sẽ nuốt luôn Bạo Hồn Đan, đột phá đến Quy Nhất đỉnh phong.
Như vậy hắn sẽ có đủ sức để đi cứu Bạch Linh Nhi.
Nhưng sau khi chứng kiến thực lực của nhóm kỵ sĩ Hoàng thành, chuyện này chỉ có thể tạm thời gác lại.
E là ngay cả khi hắn đột phá đến Quy Nhất đỉnh phong cũng khó có thể địch lại nhóm kỵ sĩ Hoàng thành.
Cả chục người liên thủ kết hợp khí thế lại với nhau, uy lực mà bọn họ có thể bộc phát ra thậm chí còn vượt qua Quy Nhất đỉnh phong.
Huống hồ là trong Tuyết vực còn có rất nhiều cường giả đỉnh phong ẩn náu.
Chỉ riêng người mà Lâm Huyền đã nhìn thấy, ít nhất cũng phải có một.
"Bạo Hồn Đan phải để lại sử dụng vào thời khắc mấu chốt."
Lâm Huyền cất đi, yên lặng chờ đợi.
Trong thời gian hai ngày này hắn vẫn luôn sắp xếp lại những thứ mình đã học.
Đặc biệt là Diệt Hồn Chưởng, Lâm Huyền không ngừng tu luyện trong Thần Sơn.
Trận chiến sắp diễn ra sau đó, e là hắn sẽ phải dùng hết biện pháp để giết địch.
Suy nghĩ hồi lâu, Lâm Huyền cuối cùng cũng không thử Hấp Hồn Đại Pháp.
Hồn kĩ này quả thực có điểm kỳ dị, không đến lúc bất đắc dĩ hắn sẽ không dễ dàng sử dụng.
Hai ngày trôi qua rất nhanh, hai ngày sau có người đến chỗ của Lâm Huyền mời hắn tham gia vòng tuyển chọn thứ ba.
Lâm Huyền đứng dậy đi ra ngoài, bên ngoài đã có không ít người chờ sẵn. "Trong vòng tuyển chọn thứ ba, nhiệm vụ của các ngươi là bắt đủ số lượng yêu thú."
Người chủ quản đứng trước đám đông cất tiếng nói.
"Ba trăm dặm sâu trong sau núi của Hoàng thành, có một số lượng lớn yêu thú cường đại xuất ẩn."
"Năm mươi người bắt được nhiều yêu thú nhất sẽ bước vào vòng thử thách tiếp theo."
Dứt lời, hắn dẫn đầu đi trước, đưa đám người đến sau núi Hoàng thành. "Kiểm tra lần này có chút khác."
Trên mặt của Mã Tiêu Dao hiếm khi lại không có ý cười mà thay vào đó lại cau mày.
"Sao vậy?"
Lâm Huyền hiếu kỳ hỏi.
Mã Tiêu Dao im lặng một lúc mới cất tiếng nói.
"Ngọn núi phía sau Hoàng thành có một số lượng lớn yêu thú sống ở đó."
"Nhưng nếu muốn đi sâu ba trăm dặm phía sau ngọn núi Hoàng thành, việc này không thể làm được."
"Cho dù là yêu thú ở vùng rìa sau núi cũng có thực lực Quy Nhất cảnh giới."
"Đi sâu vào phần trung tâm, nghe nói thậm chí còn có yêu thú cảnh giới thứ năm."
"Bảo chúng ta đi bắt yêu thú chẳng khác gì bảo chúng ta đi tìm chết."
Nói xong trong mắt hắn hiện lên tia hận thù.
Lâm Huyền khẽ nhếch môi cười. Mọi thứ ngày càng trở nên thú vị hơn, có vẻ như vòng kiểm tra này không đơn giản như hắn nghĩ.
Nhóm người đã đến sau núi, nhưng trên mặt họ lại không có nhiều vẻ sợ hãi.
Như Mã Tiêu Dao đã nói, tiến thêm một bước nữa, họ sẽ trở thành người thượng đẳng.
Khi đó sẽ không còn liều mạng tu luyện để sinh tồn nữa.
"Các ngươi tổng cộng có thời gian ba ngày. Sau ba ngày, ai bắt được nhiều yêu thú nhất, có thực lực mạnh nhất thì có thể vào vòng sau." Chủ quản nói.
Hắn vừa dứt lời đám người lập tức tiến về phía sau núi.
Lâm Huyền và Mã Tiêu Dao cũng đi theo sau, chỗ bên ngoài sau núi đột nhiên trở nên trống rỗng.
"Để bọn họ tiến vào sau núi thực sự thích hợp sao?"
Trên mặt chủ quản lộ rõ vẻ lo lắng.
"Ở đó không có đại trận bảo vệ. Đến lúc đó, bọn họ sẽ lành ít dữ nhiều." Một kỵ sĩ mặc áo giáp đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng nói.
"Đây là mệnh lệnh của Nữ Vương "
Nghe vậy, trên mặt chủ quản lộ vẻ sợ hãi.
Hắn nhìn về hướng nhóm người đã rời đi, khẽ thở dài.
"Hai trăm người, không biết có bao nhiêu người có thể sống sót trở về."
...
Sau khi tiến vào sau núi đám người tách ra.
Đây là cơ hội tốt nhất để cá chép hoá rồng, giữa bọn họ không có bất cứ sợ tín nhiệm nào.
Hầu hết đều chọn chiến đấu đơn lẻ, tuy có những người kéo bè kết phái nhưng vẫn đề phòng lẫn nhau.
Tuy nhiên Mã Tiêu Dao là một ngoại lệ. Hắn theo sát bên cạnh Lâm Huyền, không hề hành động một mình.
"Sao vậy, ngươi không sợ ta cướp yêu thú của ngươi hả?"
Lâm Huyền trêu chọc hỏi.
"Chỗ này chỉ có từng ấy yêu thú. Nếu ta ra tay, ngươi đến cọng lông cũng không nhặt được."
Lời hắn nói là sự thật, Mã Tiêu Dao tuy có thân thể siêu mạnh, nhưng thực lực không có gì nổi bật.
Nếu muốn tranh đoạt chiến lợi phẩm với Lâm Huyền, hắn còn kém xa. Mã Tiêu Dao mỉm cười.
"Lão đại, ta có thể giúp ngươi dẫn dụ đám yêu thú. Đợi đến khi ngươi thu hoạch đủ, chỉ cần chia cho ta chút ít là được."
Lâm Huyền bật cười thành tiếng, tên này thật đúng là biết tính toán. Nhưng hắn đã nói như vậy, Lâm Huyền tất nhiên sẽ không đuổi hắn đi. Nếu những gì Mã Tiêu Dao nói là thật thì chuyến này chắc chắn sẽ không có quá nhiều người may mắn sống sót.
Mục tiêu của Lâm Huyền không cao, chỉ cần đảm bảo có thể tiến vào vòng thử thách tiếp theo là được.
Về phần còn thừa bao nhiêu yêu thú, đương nhiên sẽ thuộc về Mã Tiêu Dao.
Có điều, bắt yêu thú hoàn toàn khác với việc chém giết yêu thú.
Giết yêu thú rất dễ, với thực lực của một võ giả Quy Nhất tiện tay đã có thể giết được một con.
Cho dù đi sâu vào sau núi cũng không phải vấn đề lớn.
Thế nhưng muốn bắt được yêu thú thì lại khó rồi.
Hầu hết yêu thú đều có tính khí cương liệt, chúng thà chết chứ không muốn bị con người bắt.
Hơn nữa, Nữ Vương không cho bất cứ thứ gì để chứa yêu thú, tức là trừ phi có Tư Linh Phố như Lâm Huyền, cho dù có bắt được yêu thú cũng chỉ có thể mang theo bên người.
Muốn bắt một số lượng lớn yêu thú trong vòng ba ngày, đây là một nhiệm vụ bất khả thi.
Lâm Huyền không vội ra tay, mà bắt đầu tìm kiếm ở đây trước.
"Có thể rời khỏi Tuyết vực từ đây không?" Lâm Huyền đột nhiên hỏi.
"Nhưng đó chỉ là truyền thuyết, trước giờ chưa từng có ai từng thử qua."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất