Người xung quanh đều trầm trồ khen ngợi, trận chiến này khiến bọn họ xem đến nhiệt huyết sôi trào. 

             Nhưng mà ở trong mắt Lâm Huyền cũng chỉ như vậy. 

             Thực lực của hai người trên đài đúng là không tệ, nhưng chỉ là không tệ mà thôi. 

             Vân quy tắc của Lâm Thành Chí trong mắt người khác có lẽ cũng được xem là tinh diệu, nhưng mà ở trong mắt Lâm Huyền, lại tràn ngập sơ hở khắp nơi. 

             Tuy rằng cuối cùng hắn đạt được thắng lợi, nguyên nhân căn bản cũng bởi vì Trương Vân quá khinh địch. 

             Thật ra, thực lực của Lâm Thành Chí cũng cao hơn một chút so với Trương Vân mà thôi. 

             Có điều, trận đấu võ này cũng khiến Lâm Huyền có thu hoạch. 

             Ít nhất hắn hiểu được, người trong Tuyết Vực cũng sẽ sử dụng quy tắc khác. 

             Như vậy, đấu võ này không cần lo lắng gì nữa. 

             Lâm Huyền cũng kiên trì xem trận đấu võ thứ hai như trước, cũng không khỏi cảm thấy có chút thất vọng. 

             Bọn họ quá yếu! 

             “Mời hai người giữ bài số ba lên lôi đài.” 

             Nhưng đúng lúc này, chủ sự đó mở miệng hét. 

             Số ba! 

             Lâm Huyền cầm thẻ bài số trong tay, đi lên lôi đài. 

             Đối chiến với hắn là một hán tử cực kỳ khôi ngô, hắn nhếch miệng với Lâm Huyền, lộ ra nụ cười tràn ngập khiêu khích. 

             “Quy Nhất tầng ba.” 

             Lâm Huyền đánh giá sơ bộ, đoán ra tu vi của người này. 

             Về phần quy tắc, trước khi thực sự giao thủ cũng không có cách nào thăm dò được. 

             “Đến đây đi người lùn nhỏ, để ta xem thực lực của ngươi!” 

             Vừa dứt lời, hán tử này đã vọt lên với tốc độ cực kỳ khủng bố. 

             Người dưới đài đều khiếp sợ, tốc độ này thậm chí còn nhanh hơn so với trận đấu của hai người đầu tiên! 

             Nhưng mà, Lâm Huyền cũng không có hành động gì. 

             Ngay lúc hắn sắp vọt tới bên cạnh Lâm Huyền, cuối cùng Lâm Huyền cũng nâng tay lên. 

             “Phốc!” 

             Lâm Huyền chỉ đánh ra một quyền. 

             Ra quyền cực kỳ đơn giản, cũng đánh trúng hán tử với góc độc vô cùng quỷ quái. 

             Hán tử đó tới nhanh, đi lại càng nhanh hơn. 

             Chỉ trong nháy mắt, bóng dáng hắn đã biến mất trên lôi đài. 

             Mọi người dưới đài thậm chí cũng không nhìn thấy rõ cuối cùng đã xảy ra chuyện gì! 

             “Đây...” 

             “Đây vẫn còn là đấu võ sao?” 

             Thật lâu sau, mới có người thấp giọng bàn tán. 

             “Đó là một quái vật chăng?” 

             “Vừa rồi hình như hắn không sử dụng Lực quy tắc?” 

             “Không biết, hình như không có...” 

             Lâm Huyền ra tay khiến cho tất cả mọi người đều chấn kinh. 

             Tu vi đều là Quy Nhất tầng ba, nhưng mà thực lực của Lâm Huyền cũng hoàn toàn nghiền ép. 

             Ngay cả mọi người ở bên cạnh chủ sự cũng ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn Lâm Huyền, không biết suy nghĩ cái gì. 

             Thật lâu sau, hắn mới mở miệng tuyên bố Lâm Huyền chiến thắng. 

             Lần này ước chừng gần ngàn người báo danh dự thi, chỉ một vòng chiến đấu lôi đài cũng không đủ để chọn lựa ra hộ vệ Hoàng thành thực sự ở trong đó. 

             Cuối cùng có tổng cộng năm trăm người thông qua vòng thứ nhất khảo thí lôi đài, chủ sự kia cũng tuyên bố, bọn họ sẽ tiến vào vòng tuyển chọn tiếp theo. 

             Trận chiến của Lâm Huyền chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ mà thôi, còn có không ít người cũng lấy được thắng lợi cuối cùng với tư thái nghiền nát. 

             Sau khi đánh xong lôi đài chiến, Lâm Huyền xoay người chuẩn bị rời đi. 

             Đợt tuyển chọn thứ hai phải chờ tới ba ngày sau, về phần nội dung so đấu cũng không hề công bố ra ngoài. 

             Nhưng vào lúc này, đột nhiên có người túm lấy cổ tay Lâm Huyền. 

             “Này?” 

             Lâm Huyền gần như là theo bản năng, phát khí tức của mình ra ngoài. 

             Khí thế khủng bố này của hắn đủ để hất văng mọi thứ xung quanh ra. 

             Cũng may xung quanh đây cũng không có bao nhiêu người vây xem, cách Lâm Huyền gần nhất, đó là tên xui xẻo đang túm lấy cổ tay hắn kia. 

             Lâm Huyền xoay người lại nhìn, cũng không khỏi ngây ngẩn cả người. 

             Người này không phải ai khác, đúng là hán tử bị hắn đánh bay ra ngoài kia ở trên lôi đài lúc trước. 

             Trái lại tên xui xẻo đúng là vạm vỡ, sau khi bị khí tức của Lâm Huyền đánh bay, lại còn phủi phủi mông chạy tới. 

             “Đại ca, khí lực của ngươi còn rất lớn!” 

             Dứt lời, hắn thật thà sờ sờ đầu mình: “Ta cũng từng gặp không ít cường giả, nhưng mà khí lực lớn như vậy, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.” 

             Lâm Huyền mỉm cười. 

             Tuy rằng hắn không hề động đến Lực quy tắc, nhưng mà cho dù chỉ dựa vào sức mạnh của nguyên khí không tạp chất cũng không phải võ giả bình thường có thể chống lại được. 

             Huống chi, tên xui xẻo này đi lên lại bày ra tư thái khiêu khích, là gì có phòng bị nào. 

             Hắn bị một đòn của Lâm Huyền đánh bay, thật ra cũng có vấn đề của bản thân hắn. 

             “Ngươi còn có chuyện gì sao?” 

             Lâm Huyền cũng không muốn dây dưa với hắn lâu như vậy. 

             Dù sao hắn cũng không phải là người của Tuyết Vực, nếu tiếp xúc quá nhiều với bọn họ, như vậy xác suất rất lớn sẽ lộ ra dấu vết. 

             Đến lúc đó, rất có khả năng sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch hắn cứu Bạch Linh Nhi. 

             “Hì hì, thật ra cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn nói chuyện nhân sinh với đại ca ngài, để ngài đánh ta vài cái trong thời gian rảnh rỗi.” 

             Nghe hắn nói như vậy, trên mặt Lâm Huyền tràn đầy ngờ vực. 

             Trên thế gian còn có người như thế? 

             Sau khi võ giả tu luyện đến cảnh giới nhất định, thân thể thực sự sẽ trở nên rất cứng rắn. 

             Nhưng mà đó cũng là nói tương đối thôi. 

             Một khi gặp phải người mạnh hơn mình vẫn sẽ bị thương. 

             Mặc dù có thể dựa vào khí lực mạnh mẽ của mình gắng gượng chống đỡ, cũng sẽ có tổn thất rất lớn. 

             Giống như tên xui xẻo này, mở miệng đã yêu cầu người rảnh rỗi đánh vài cái, Lâm Huyền thật đúng là lần đầu tiên gặp được. 

             “Ta không muốn đánh người.” 

             Lâm Huyền suy nghĩ một lát, lúc này mới mở miệng lên tiếng. 

             Ai ngờ, tên xui xẻo đó cũng nôn nóng. 

             “Không được, hôm nay ngươi không đánh ta vài cái, ngươi cũng đừng muốn rời khỏi nơi này!” 

             Vừa dứt lời, hắn đã ngăn cản trước mặt Lâm Huyền. 

             Điều này khiến Lâm Huyền dở khóc dở cười, từng gặp phải cướp bóc chặn đường, nhưng mà chặn đường cầu đánh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. 

             Có điều hắn càng cầu đánh, Lâm Huyền lại càng không muốn ra tay. 

             Suy cho cùng, Lâm Huyền cảm thấy, hình như người này còn có mục đích khác. 

             Im lặng một lát, Lâm Huyền xoay người muốn né tránh người này. 

             Nhưng mà người này lại quấn lấy, ngăn trước mặt Lâm Huyền. 

             Lâm Huyền không khỏi nhíu mày, bản thân đã gặp phải lưu manh? 

             Hắn lại vòng sang hướng khác, nhưng mà người đó vẫn bám riết không tha mà ngăn cản trước mặt hắn. 

             “Ngươi có phiền hay không!” 

             Trải qua khiêu khích này của hắn, trong lòng Lâm Huyền thật sự có một ít tức giận. 

             Hắn nhấc một chân lên, đá vào bụng của người này. 

             “A!” 

             Tên xui xẻo kêu lên một tiếng thảm thiết, lại bay ngược ra ngoài. 

             Không ít người xung quanh đều nhìn sang đây, nhưng mà sau khi bọn họ nhìn thấy Lâm Huyền, tất cả đều giả vờ như không nhìn thấy. 

             Lâm Huyền cũng không dừng lại, xoay người rời đi. 

             Hắn muốn cứu Bạch Linh Nhi, khiêm tốn một chút vẫn tương đối tốt. 

             Rời khỏi phố xá nhộn nhịp, Lâm Huyền đang chuẩn bị tìm một chỗ nghỉ ngơi trước. 

             Nhưng mà ở ngay phía sau, giọng nói bỉ ổi đó lại truyền đến từ sau lưng. 

             “Lão đại là lão đại!” 

             Tên xui xẻo tung tăng tung tẩy đuổi theo, mở miệng nói. 

             “Lực đạo của cái chân này vừa vặn, thoải mái!” 

eyJpdiI6IlwvZlwvcWZxc05qRkhtbGx6K1E2OU1OUT09IiwidmFsdWUiOiJHZGRzYzdoSTF3Tkt5bGNkUmFsSXZpVnhUblZ4WjhuR2F0Rmw4Q0dPYmlQWUZLakZoK0djdVFpQ2V2R29KbnJndFMyS3d6bVllcG9LTGQ2T01oTGc1K2RVS3FXTVdCMllwdlVya2c4cG9CV1wvTUZsTEtraGIzTXZtR29Ga0VsWWtPdVNtRVRBTDZhdTlQakdtSzhGN2YyaDZCTjR1bzl6RWFiU1V2MU81dUhGMmJwM3JRbmN2YjBqSkRmdHNGaHdKcXM4N3hidkU1VXdGVm5BbzU1cUdCXC9BbTZyWUZUd2FBSE52QXB1RzMrdDVLYjFzV2YyVzVNd1lUM0lCOW95MVBiU3oxZ2p2MHN0VWNHR0hjb1JIaVE4Z2xJUk9BUFpuZlBiQXltVm1nb0x1RnIzc2xoN0FZbUJEb1U0MlwvaUhiQjhhRVhIOWFGM0FIclBDSlpSUHV0b29NOTVmWEx0WTI2d0F3bVhDRXpTanNRYjRSUFwvSFBuZmhmXC9xbHRXWjZzZEJVNHFPR1VzSUZTK1dveFh5c3hyOWtlUEZZdGlJMXVRVElrYjhsdVFvZHc9IiwibWFjIjoiNjRhNjgyN2QwYWI1YzZhZWEzZDc3NTA5Y2ZmNzlkNjAzMWNkMmI5MzgxYjBkYTA3NzFlMTM0ZjBhNTM1MTM4MSJ9
eyJpdiI6InNVbG1PM1RPQnRKMGRmdFp0ak8yZ2c9PSIsInZhbHVlIjoiU1UwTmFqRHZ6STVuTTVnTWdsNUhKTm8yeFFMRkwyN1BmZHlcL0ZzaTU0alwvdGx6SHhuRnhRRGlheThJd0VZaUlTbzVwNnpPTytBNEZtTHRjTkk3Rk9JUGM1V3FpeGtvQXlRSDZUcGFnRXZ1TFozd0thSXc0RkZFWG9VVzNqRDQ0UzV3Yk5xaDhXWW9XSTlBV2pCVWxhSXZ4SnpWa2crcjJoWWJUbTdISVhVYlphdGFzYnY0KzcydXR4MnFJUStpcFdjdnVoOUErdmJVTFRoT3Fsb1lVeXMxUmRNbDN5Z1FKaFlkYWlZV1l0NVVmQXZRYjNGZEo1YTRJSkZQM05XOGJYRVFVbTBjbDc3cnpvaXZwQkRSdW13ajdoVDNPRlNwbkhFSWIzc1BSYnFyQjdIQU9sRkQyODRVRFhZR0JieW43QWMyNTRZaXVVWWZlaXRnN0owMEpQWG41ZDloMUoyV20wZHNmWGREcXhsVTBcL1pcL0VDXC83Nis5aGo1UGZFbkNXVWlnaEZcL1MxY2t1THE2Rm9ValhUV1ZoQ2p1TmE2dHJsdnp5VXZTR1hXVWhqaz0iLCJtYWMiOiJmMGY1ZWNjMzAyZmI2NzE2ZGU1ZWI4MDBmZTdmNDFiMjRkOGE4MDIxYTNmNjVmMmI4ZWVlYjE0YzI0OGU5NDg4In0=

             Nếu nói lần đầu tiên hắn không bị thương là may mắn, vậy thì lần thứ hai còn có thể vui vẻ xuất hiện trước mặt Lâm Huyền, chuyện này rất có vấn đề!

Advertisement
x