Một ngày trôi qua. 

             Ngày hôm sau, rất nhiều võ giả đã sớm tập trung ở cửa Hoàng thành. 

             Một bộ phận người trong bọn họ tới tham dự chiến đấu lôi đài, nhưng mà có nhiều người hơn đến đây xem. 

             Trận chiến của cường giả Quy Nhất, đây cũng không phải là lúc nào cũng có thể nhìn thấy. 

             Đây là một việc quan trọng, tất nhiên sẽ thu hút rất nhiều người đến xem. 

             Lâm Huyền đã ở bên trong đám người, hắn cảm nhận sơ qua một chút, trong những người xung quanh đúng là có không ít cường giả. 

             Trong đó, người mạnh nhất thậm chí có tu vi Quy Nhất tầng sáu bảy. 

             “Xem ra, trận chiến lôi đài này cũng không đơn giản mà.” 

             Lâm Huyền lẩm bẩm. 

             Muốn trổ hết tài năng trong nhiều cường giả như thế, vậy thật sự là một chuyện cực kỳ khó khăn. 

             Cho dù với thực lực của Lâm Huyền cũng mơ hồ có chút lo lắng. 

             “Lần đấu võ này, dùng chế độ rút thăm.” 

             “Con số bên trong thùng rút thăm hai hai thành đôi, rút trúng con số giống nhau sẽ tiến hành đấu võ!” 

             Ngược lại, quy tắc này rất đơn giản, chỉ có chút không công bằng. 

             Chẳng hạn như một người giả Quy Nhất tầng năm rất có thể sẽ thua cường giả tầng sáu thậm chí tầng bảy mạnh hơn mình. 

             Nhưng mà những người Quy Nhất tầng một này cũng có thể bởi vì đối thủ của mình quá yếu, mà chiến thắng trận đấu này trước. 

             Lâm Huyền nhìn võ giả xung quanh, đã tìm được mấy khí tức mạnh nhất trong đó. 

             Rút thăm tiến hành rất nhanh, chẳng mấy chốc đã kết thúc. 

             Lâm Huyền rút thăm được số ba! 

             “Mời hai vị võ giả có bài số một lên lôi đài.” 

             Chủ sự đó mở miệng nói. 

             Ngay lập tức, có hai người đi ra từ trong đám người. 

             Người bên trái tên là Trương Vân, vóc dáng nhỏ hơn. 

             Đại hắn bân phải tên là Lâm Thành Chí, là một đại hán cực kỳ tuấn tú. 

             Lâm Huyền đánh giá hai người trước mắt, nếu chỉ xem bề ngoài, Trương Vân thật sự bất lợi. 

             Ít nhất, về mặt quyết đấu sức mạnh, hắn cũng không chiếm ưu thế. 

             Nhưng mà, Lâm Huyền biết, vóc dáng cũng không đại biểu cho tất cả. 

             “Trương Vân, Trương Vân!” 

             Từng tiếng hò hét ầm ĩ truyền ra từ trong đám người, rõ ràng, thanh danh của Trương Vân này rất vang dội. 

             Trên lôi đài, Lâm Thành Chí nhếch miệng cười với Trương Vân rồi làm ra động tác cắt cổ. 

             Động tác này có thể nói là cực kỳ có tính khiêu khích, khiến sự tự cao của hắn bùng nổ không sót lại chút gì. 

             “Trương Vân, cuối cùng chúng ta cũng có cơ hội giao thủ.” 

             Trương Vân cười khẽ, bước lên vài bước nói. 

             “Ta cũng rất mong chờ ngày này!” 

             Xem ra, hai người quen biết đã lâu. 

             Lúc này, hai người bọn họ chào hỏi, nhìn qua giống như hai người bạn chí cốt nhiều năm không gặp. 

             Trương Vân nhảy lên, xung phong khởi xướng tấn công. 

             Lâm Thành Chí vẫn không né tránh, nhấc tay đón lấy, nguyên khí mênh mông kích động. 

             Tuy rằng chỉ là tấn công mang tính thăm dò, hai người đều xuất ra toàn bộ thực lực của mình. 

             Trương Vân lợi dụng hết sức vóc dáng của mình, đòn tấn công của hắn biến hóa khó lường, khi thì cứng rắn mạnh mẽ, khi thì mềm mại yếu ớt. 

             Nếu đổi thành võ giả khác, dưới sự công kích khua chuông gõ mõ này của hắn, tất nhiên sẽ lộ ra sơ hở. 

             Nhưng mà, Lâm Thành Chí cũng ứng đối thoải mái. 

             Tuy rằng Lâm Thành Chí hành động đơn giản lộ vẻ vụng về, nhưng mà muốn đối phó với công kích của Trương Vân cũng dư dả. 

             “Xem ra, ngươi vẫn có điều che giấu.” 

             Trương Vân cười một tiếng, mở miệng nói. 

             Lúc hai người giao thủ, Lâm Huyền cảm nhận rất rõ ràng, Lâm Thành Chí đang kiềm chế sức mạnh của mình. 

             Rõ ràng hắn có thực lực mạnh hơn, lại không bằng lòng thể hiện ra trước mặt mọi người. 

             Hành động này khiến Lâm Huyền có chút ngờ vực. 

             Chẳng lẽ Lâm Thành Chí còn đang kiêng dè gì hay sao? 

             Hai người trên lôi đài, không phải vì tranh đoạt thắng lợi cuối cùng sao? 

             Nếu hắn tiếp tục che giấu, như vậy rất có khả năng người thua trận sẽ là hắn! 

             “Ta xem ngươi có thể che giấu đến lúc nào.” 

             Khí thế của Trương Vân thay đổi, chiêu thức phóng khoáng rộng mở. 

             Thừa dịp Lâm Thành Chí chưa chuẩn bị, đột nhiên hắn đánh ra một quyền, đánh về phía ngực Lâm Thành Chí. 

             Một quyền này, Lâm Thành Chí muốn tránh cũng không thể tránh, chỉ có thể kiên cường chống đỡ. 

             Một quyền này của Trương Vân là muốn ép hắn bày ra thực lực thật sự. 

             Nếu Lâm Thành Chí hạ quyết tâm muốn che giấu thực lực của mình, vậy thì một quyền này có thể kết thúc trận đấu. 

             Thực lực mà hắn bày ra trước mắt tuyệt đối không thể chống lại Trương Vân. 

             Lúc này, ngay cả Lâm Huyền ở dưới đài nhìn xem cũng ngây ngẩn cả người. 

             Hắn không ngờ, trong thân thể gầy yếu đó của Trương Vân lại che giấu sức mạnh kinh khủng như vậy. 

             Nhưng mà, nắm đấm hạ xuống, Trương Vân cũng thất vọng rồi. 

             Nắm đấm của hắn không có cảm giác ra sức gì, giống như đánh vào trong không khí vậy. 

             Tuy rằng Lâm Thành Chí chỉ lùi về phía sau một bước, lại khiến công kích của Trương Vân thất bại. 

             Sức lực một đòn này của Trương Vân không đạt được hiệu quả gì. 

             Lâm Huyền nhíu mày, trong lòng cực kỳ nghi hoặc. 

             “Thân pháp thật kỳ quái.” 

             Lâm Thành Chí đúng là dựa vào thân pháp kỳ lạ đó, khiến công kích của Trương Vân thất bại. 

             Nhưng muốn nói đến thân pháp, Thần Đạo Bộ Pháp của Lâm Huyền là thân pháp đỉnh cao nhất. 

             Có điều so sánh với nhau, thân pháp này của Lâm Thành Chí lại có vẻ càng quỷ quái hơn. 

             Công kích của Trương Vân rất nhanh, nhưng mà Lâm Thành Chí tránh né còn nhanh hơn. 

             Khí tức của Lâm Thành Chí tan biến giống như hư không, điều này khiến Trương Vân rất hoang mang. 

             Nhưng mà, hắn không nhìn ra, không có nghĩa là người khác không nhìn ra. 

             Khóe miệng Lâm Huyền lô ra ý cười hứng thú, hắn thấy rõ động tác của Lâm Thành Chí. 

             Lúc này, Lâm Thành Chí đứng ở sau lưng Trương Vân, nhưng mà hắn không phát hiện ra. 

             Hắn xem xét khắp nơi, Lâm Thành Chí ở ngay sau hắn di chuyển không ngừng. 

             Biên độ di chuyển của Lâm Thành Chí cũng không lớn, cũng khéo léo tránh thoát sự tìm kiếm của hắn. 

             Lâm Huyền cười khẽ, lúc trước hắn ở Tiêu Dao Lâu, cũng từng dùng đến phương thức chiến đấu giống như vậy. 

             Hắn có Thần Đạo Bộ Pháp, dựa vào cực tốc của mình, lại che giấu khí tức của bản thân, có thể rất dễ dàng đạt tới loại hiệu quả này. 

             Nhưng mà, Lâm Thành Chí thì khác. 

             Vóc dáng của Lâm Thành Chí vốn rất lớn, thứ mà hắn sử dụng là một loại phương thức khác. 

             “Vân quy tắc.” 

             Lâm Huyền mở miệng nói. 

             Thứ mà Lâm Thành Chí sử dụng, đúng là Vân quy tắc. 

             Hắn không ngờ, trong Tuyết Vực lại còn có người nắm giữ quy tắc khác. 

             Lúc này, tất cả những người xem xung quanh đều sợ ngây người. 

             Thực lực của hai người đó giống như không ở cùng một trình độ vậy. 

             Thực lực của hai người bọn họ đều là Quy Nhất tầng hai, nhưng mà muốn nói về nắm giữ quy tắc, rõ ràng là Lâm Thành Chí sẽ chiếm thế thượng phong. 

             Từng đợt hò hét truyền đến từ xung quanh. 

             Sắc mặt Trương Vân vừa xanh vừa trắng, cho dù hắn có trì trệ như thế nào cũng phải phát hiện bất thường. 

             “Đừng tìm nữa, ta ở đây.” 

             Bên cạnh Trương Vân đã sắp nổi giận, lại đột nhiên nghe thấy giọng nói của Lâm Thành Chí vang lên ở sau lưng. 

             Hắn theo bản năng xoay người lại nghênh chiến, nhưng mà, nghênh đón hắn lại là nắm đấm của Lâm Thành Chí. 

             Thực lực của Lâm Thành Chí khủng bố cỡ nào? Nhìn vóc dáng hắn là biết. 

             Đây chắc chắn là võ giả nổi tiếng về sức mạnh! 

             Vừa mới quay người lại, nắm đấm của Lâm Thành Chí đã đánh tới. 

             “A!” 

             Trương Vân kêu lên đau đớn, lảo đảo lùi về vài bước. 

             Trong kẽ tay của hắn chảy ra từng tia máu tươi. 

             Lâm Huyền không khỏi bật cười, không ngờ trận đấu võ của hai người này lại thú vị như vậy. 

             Một người trông có vẻ rất ngốc, lại nắm giữ Vân quy tắc. 

eyJpdiI6IlBwN1dFdlhYbit6dUFlWVFOeVwvTm1BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IloxeW9xVzFhVmV2bFVZVVBib3Q1VzZvNmNvV3F6MnFNbU1UUXA5Q05ubmkzQWNUTW1LOFI0R3BQbGJ0RDhQZk1jb2xNMGx2MXd2QUVMdlFcL0JaeFVOQWZ0UHllTjVDRVJmTGI1M244Z09MYjNadkpsbzNMRzBEcFJ0OEhmTzNFZnY2U1RzV1dVNjZkVE1QZXd4ajcyMkx6V3FNXC9IaVdFVnpMMTBkdFAyMkVEXC9Nd1N3dUZObmZsSUE1Rk5oc3c0TFFIa1pDTW5SNVU2OWZ0aUVZXC8weFpXejdUVXNmallmQTdDZkNxdzdqXC9OQ3FVd2hyT1cwNzRvUG5DUEhRSXZ0K3Z2Y0RmVlwvZmIzNllyb25OeHAzXC8zVW1qY25kQVdZZHRcLzYxeUlnM3FPK3VMZm10blJrR2VUV0o2RzFGUHg1VVVMcVI4WHVvSE5rUDNSeDVQWFVmTmR3PT0iLCJtYWMiOiI3ZjUxOTg3Yzg3Y2NlM2FjNWIyMDI3NGRiMWE2YjkyMDQ0OWY0NGE5MzZjZTI4YmNjZDU0Y2JiODg0Y2I2MjliIn0=
eyJpdiI6IlpkQUREcnJpb1hkaXpkQTI1amxcL1lRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkxlUjNZVmJ1clZkTys2eE9mVXJtUTFGS3ZXeGFWM0htRkhCNGlNRkZiSXhCZUlPQkIzNXVYcGp5bDBZU2dyS2ZrNVwvTTJKYzE2U1BHYytLd2VsVSttRm1CTnJLT1hreXpMbVFPY0tqZE9BMzRGT2o0SnFUN3MxQVFWbG5UUmIrb1hDQW96anJpekxjRjhlK3FDNTA4TTgwK0NkeVZsXC8zUkhKalZXZHJaSHIxUCtHc01KY2hOVFlLYU9lY0xMQW1yS0diZzdZTDRoSStrSDNOR2xvK3kyQT09IiwibWFjIjoiNzlhYTE0NGFiYzAyNzFmZDZlYjVhMzllNmIxNDA0NGYxMmU5YmI4NDBmODg1MDc1ZjQ2YmNhMDhkNmVlYzA0YSJ9

             Lâm Thành Chí không nhìn hắn nữa, xoay người đi xuống lôi đài.

Advertisement
x