Khán đài xung quanh lặng im như chết vậy!
Chỉ cần là người có mắt đều có thể nhìn thấy, sau khi Hải Yến nhận lấy sự công kích của một con sóng lớn, thì nàng đã không còn sức để chiến đấu nữa rồi.
Nàng mở miệng là muốn nhận thua xin giữ mạng mình.
Nhưng mà không một ai ngờ rằng, chính vào lúc Hải Yến không còn có năng lực chiến đấu nữa thì Vương Hồ vẫn không chịu tha cho nàng.
Cú công kích đó của hắn rõ ràng là muốn giết người.
“Thật là to gan!”
Bỗng dưng có âm thanh phẫn nộ truyền đến từ bên dưới khán đài, minh chủ nhanh chóng xông lên đài đấu.
Lão là minh chủ của liên minh trăm bộ, càng là một người cha!
Nhìn thấy con gái mình bị ức hiếp như thế, có lẽ lão không chịu nổi nữa!
Ý muốn giết người tràn ngập khắp người minh chủ, rõ ràng lão muốn giết người/
“Ẩy, người nhỏ đánh không lại nên muốn đổi thành người già đúng không?”
Vương Hồ châm chọc nhìn lão.
“Sao vậy, muốn giết ta hay gì? Đây là đài đấu võ đó nha, ta đến chiến đấu theo quy củ của Tiêu Diêu Lâu lầu đó.”
Nghe hắn nói thế, đầu minh chủ liền nổi cả gân xanh lên.
Một luồng khí tức khủng bố bỗng nhiên xuất hiện, Vương Hồ bị luồng khí tức đó thổi bai đi.
Gương mặt hắn đỏ bừng, như thể đã bị nội thương vậy.
Minh chủ nhanh chóng đi lên phía trước kiểm tra, khi lão chắc rằng Hải Yến không có nguy hiểm về tính mạng thì khí tức trên người lão mới nhạt nhòa đi bớt.
“Ta tuyên bố, người chiến thắng trận đấu lần này chính là Vương Hồ!”
Liễu thúy thúy kịp thời đưa ra phán quyết cuối cùng.
Minh chủ ôm Hải Yến lên, lập tức xông thẳng xuống đài đấu.
Dưới đài đấu, đã có không ít các đại phu đang chờ sẵn rồi.
Vương Hồ bật cười hi hi rồi từ từ đi mất.
Lâm Huyền nhìn thấy cảnh này thì khẽ cau mày.
Không lẽ Vương Hồ có hẫu thuẫn nào hay sao? Đối mặt với minh chủ mà lại không có hcuts nhún nhường nào vậy?
Minh chủ tuyệt đối là cường giả thuộc Quy Nhất cảnh giới, thậm chí còn hơn cả Quy Nhất cảnh nữa.
Rốt cuộc là Vương Hồ có chỗ dựa thế nào, sao hắn lại có thể không hề sợ hãi thế kia?
Trận chiến kết thúc, khán giả cung từ từ tản ra.
Tuy Vương Hồ thắng được trận đấu, nhưng đã thua tại lòng người rồi.
Đối mặt với một người không còn sức lực chiến đấu như thế, mà hắn lại còn có thể ra tay tàn độc như vậy.
Tính cách này đúng là khiến người ta khinh thường.
…….
Sau khi kết thúc trận đấu, lúc Lâm Huyền chuẩn bị rời đi, thì Vương Khang lại tìm đến.
“Lâm đan sư, mời đi đến phủ minh chủ một chuyến.”
Vương khang cũng không nói thêm gì nữa.
Lâm Huyền gật đầu đi theo.
Lúc này minh chủ lại muốn gặp mình, chắc chắn là bởi chuyện của Vương Hồ rồi.
Hai người đi đến phủ minh chủ, trong phủ đã trở nên vô cùng bận rộn.
Thiên kim của minh chủ bị thương rất nặng, tất cả mọi người cũng không dám có sơ xuất gì.
“Tình hình của Hải Yến giờ sao rồi?”
Lâm Huyền mở lời hỏi.
Vương khang lắc lắc đầu.
“Vết thương của nàng rất nặng, bây giờ bọn ta cũng không dám đưa ra kết luận gì.”
“Đòn công kích của Vương Hồ khiến cho nội tạng của nàng bị thương rất nặng.”
“Bây giờ thì bọn ta cũng chỉ có thể giữ lại cái mạng cho nàng, còn về tu luyện trên người nàng…”
Vương khang không nói hết, nhưng ý trong lời nói đã rất rõ ràng rồi.
Cường giả Quy Nhất cơ thể cứng cáp như kim cang.
Nếu như chỉ là nội thương bình thường, vậy thì cho dù không sử dụng thuốc than gì, cũng có thể hồi phục được.
Việc bị thương xương cốt một trăm ngày mới hồi phục xong được người đời truyền miệng, đối với người thuộc Quy Nhất cảnh mà nói chính là một câu chuyện cười.
Nhưng mà Quy Nhất cảnh cũng đâu phải là vô địch.
Nội tạng chính là điểm yếu của bọn họ!
Nếu như không phải là cuộc chiến sinh tử thì nội tạng của người thuộc Quy Nhất cảnh cũng sẽ không bị thương.
Nhưng mà một khi nội tạng bị thương, thì vô cùng khó chữa trị được.
Không quan trọng là đan dược hay y thuật, đều rất khó có công hiệu trị liệu.
Lâm Huyền cau mày, tuy hắn sớm đã biết Vương Hồ là kẻ mạnh tay, nhưng không ngờ hắn lại mạnh tay đến thế.
Đòn công kích đó của hắn là muốn phế bỏ Hải Yến mà.
Đối với một người luyện võ mà nói, chuyện này còn đau khổ hơn so với việc giết chết nàng ấy nữa.
Vương khang dẫn Lâm Huyền đến một phòng dùng trà, đây chính là phòng dùng trà lúc đầu khi hắn và minh chủ gặp nhau.
Lúc này minh chủ đang ngồi tại đó, gương mặt lão xanh xao.
“Lâm Huyền, ta muốn bàn một cuộc giao dịch với ngươi.”
Minh chủ thấp giọng lên tiếng nói.
Lúc này, trông lão hệt như một con thú dữ bị thương vậy, cả người lão tràn ngập khí tức nguy hiểm.
“Nếu như là về chuyện đối phó với Vương Hồ, thì minh chủ cũng không cần phải nói nữa.”
Lâm Huyền thở dài.
“Với thực lực hiện tại của ta, nếu như đi khiêu chiến với hắn, thì kết cục còn thảm hơn lệnh thiên kim nữa!”
Lời hắn nói chính là sự thật!
Lâm Huyền rất mạnh, có thể nói là vô địch!
Nhưng mà còn phải xem xem hắn đánh với ai nữa.
Vương Hồ giờ đã là cường giả tầng ba của Quy Nhất rồi, nếu như Lâm Huyền vẫn đi khiêu chiến, vậy chẳng khác gì đi tìm đường chết.
Hóa nguyên cảnh giới, cũng không có ai là đối thủ của hắn.
Cho dù có đối địch với mấy tên thuộc Quy Nhất tầng một, hắn cũng có thể thắng một trận được.
Nhưng khi đối mặt với Vương Hồ, hắn thật sự không có phần thắng.
“Ta không yêu cầu ngươi ra tay bây giờ, chỉ cần một lời hứa của ngươi.”
Một tên nô bộc của Càn Long tông, chỉ trong khoảng thời gian bốn năm ngắn ngủi mà đã đạt đến trình độ này rồi.”
“Chỉ cần ngươi có thể giết chết Vương Hồ, ta có thể cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi muốn!”
Gương mặt của minh chủ tràn ngập ý muốn giết người.
Lâm Huyền cau mày.
Giết người cần giết, trong lòng hắn không hề có chút áp lực nào.
Đặc biệt là cái tên Vương Hồ đó, giờ đây hắn gần như có thể khẳng định rằng Vương Hồ chính là một kẻ luyện võ độc ác rồi.
Chỉ có điều không biết hắn dùng thủ đoạn gì, che giấu khí tức của bản thân, không khác gì loại võ công tà ác trên người của Lâm Huyền cả.
“Tại sao lại muốn ta giết?”
Lâm Huyền mở miệng hỏi.
“Với thân phận của ngươi, chỉ cần ngươi mở miệng, e rằng có không ít người tình nguyện tốn công tốn sức nhỉ.”
Minh chủ thở dài, gương mặt lão có chút bất lực.
“Cũng chính vì thân phận của ta đó.”
“Nếu như ta là một người cha bình thường, vậy thì ta có thể lập tức đâm Vương Hồ một ngàn nhát dao rồi!”
Lúc lão nói chuyện, gương mặt lão vô cùng tức giận.
“Nhưng mà ta lại là minh chủ của linh minh trăm nước.”
“Trên cương vị là một chính trị gia, việc ta làm phải phù hợp với thân phận của ta mới được.”
Lời nói của lão khiến Lâm Huyền thấy thắc mắc.
Lâm Huyền luôn cảm thấy thứ mà minh chủ quan tâm đến không chỉ có mỗi những chuyện này.
“Ngươi cứ lên tiếng đi, chỉ cần là chuyện ta làm được, ta sẽ đồng ý với ngươi!”
Nếu lão đã nói đến chuyện thân phận rồi, vậy thì Lâm Huyền cũng không tiện từ chối nữa.
“Ta muốn một viên đan dược, đan dược để đột phá Quy Nhất cảnh giới ấy.”
Lâm Huyền trực tiếp mở lời nói.
Sau đó, hắn trầm ngâm một chút.
“Ngoài ra ta còn muốn biết cái gì là tăng cường hồn lực.”
“Tăng cường hồn lực?”
Minh chủ có chút nghi ngờ.
Chân truyền của hồn sư sớm đã đứt đoạn rồi, đến cả thần tiên, việc nhớ đến chuyện tăng cường hồn lực cũng không có lấy mấy người, huống hồ gì đến một người luyện võ bình thường cơ chứ?
Hồn lực mạnh mẽ, đúng là có thể làm tăng cường một chút xíu sức mạnh, nhưng sự tăng cường này không hề rõ ràng.
“Không thành vấn đề!”
Yêu cầu của Lâm Huyền cũng không có gì quá đáng, lão thậm chí không thèm suy nghĩa liền gật đầu đồng ý.
Lão lập tức phát người đi lấy linh đan.
“Linh đan không thành vấn đề, huống hồ gì ngươi còn là một luyện đan sư.”
“Chỉ cần ngươi chịu mở miệng, linh dược gì ta cũng tìm được cả, rồi để ngươi tự luyện cũng không có vấn đề gì.”
“Chì có điều, cách để tăng cường hồn lực này, thì e rằng có chút nguy hiểm đó.
Minh chủ nói thế.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất