Chỉ bằng một cú đấm!
Chỉ với một cú đấm, Vương Hồ đã đánh bại hoàn toàn quy tắc của nước của Hải Yến rồi.
Lúc này hai người họ lại quay trở lại vạch xuất phát như ban đầu.
Lợi thế về địa hình do Hải Yến tỉ mỉ tạo ra đã bị Vương Hồ đánh sập trong tích tắc.
“Hải Yến gặp nguy hiểm rồi.”
Dưới đài đấu, Lâm Huyền khẽ cau mày.
Nếu như không có lợi thế về mặt địa hình,Hải Yến sẽ không còn lợi thế gì cả.
Đối mặt với Vương Hồ, phần thắng của nàng nhỏ bé đến đáng thương.
Hải Yến cũng biết rõ điều đó, lúc này sắc mặt của nàng trở nên vô cùng khó coi.
Quy tắc của lực của Vương Hồ như thể đã trấn áp hết mọi quy tắc khác rồi.
“Hi hi cái thứ này không hề có tác dụng gì với ta cả!”
Vừa nói xong, Vương Hồ liền nhanh chóng lao đến.
Cơ thể hắn biến thành một luồng ánh sáng, đột nhiên biến mất trước mặt mọi người.
Lúc này, không chỉ có những người đang ngồi xem ở khán đài.
Mà đến cả đám người Lâm Huyền cũng không còn nhìn thấy bóng hình của Vương Hồ đâu nữa!
Hải Yến lại càng bất ngờ hơn, nàng không hề ngờ rằng sức mạnh của Vương Hồ lại đáng sợ đến thế.
Tuy nàng biết trước rằng Vương Hồ rồi sẽ giữ mạng mình lại, nhưng khi hắn thể hiện sức mạnh thực sự ra, thì cũng khiến Hải Yến có chút không chịu nổi.
Quy Nhất tầng ba và Quy Nhất tầng hai, lẽ nào lại có sự cách biệt lớn đến như thế hay sao?
“Phụt!”
Vương Hồ đến gần, hắn đấm một đấm vào bụng dưới của nàng.
Một người mạnh như Hải Yến còn không kịp né tránh nữa.
Lúc này đây, khán đài vô cùng im lặng.
Không phải bọn họ nhìn không hiểu, mà tình thế trên đài đấu đảo ngược nhanh quá.
Vài giây trước, Hải Yến vẫn còn nắm được thế thượng phong, có thể dựa vào quy tắc của nước của mình để đối phó với Vương Hồ lần một lần hai.
Vậy mà vừa chớp mắt một cái, Hải Yến đã phải nhận lấy kết cục như thế.
Gương mặt của Hải Yến trở nên đỏ bừng.
Đây là bởi vì đau đó!
Quy tắc của lực của Vương Hồ, còn có thể tạo ra một cái lỗ lớn trên đài đấu.
Bây giờ đánh vào cơ thể xác thịt của nàng, hiển nhiên sẽ tại ra một vết thương chí mạng vô cùng lớn rồi.
“Ngươi muốn giành lấy tư cách đi vào thần thụ mật cảnh hả?”
Vương Hồ ghé sát tai nàng.
“Bây giờ e rằng ngươi không còn cơ hội nữa rồi!”
Vừa nói xong, Vương Hồ ra sức nhấc tay lên.
Hải Yến đã có phòng bị, nàng lập tức đưa tay ra chặn lại.
Cho dù như thế, nhưng sức mạnh to lớn đáng sợ đó cũng đánh nàng bay ngược trở lại.
Đài đấu lớn như thế, nếu như nàng giẫm phải phạm vi bên ngoài đài đấu thì xem như nàng đã thua rồi.
Lúc này, những người ủng hộ cho nàng, lại rất muốn nàng nhanh chóng bị thua đi.
Cách biệt giữa nàng và Vương Hồ, đã không còn có thể dùng kĩ xảo để bù đắp vào nữa rồi.
Chứng kiến thấy Hải Yến sắp bị đá ra ngoài, đổ nhiên nàng lại chuyển mình trong không trung, rồi từ từ đáp xà xuống đất.
“Ẩy, ngươi vẫn không chịu nhận thua hay sao?”
Vương Hồ nở nụ cười châm chọc.
“Nếu như ta mà là ngươi, thì bây giờ ta sẽ chọn bị giảm hạng ấy.”
“Như vậy thì ít ra ngươi sẽ không phải bị thương thêm nữa!”
Vừa nói xong, hắn lại xông đến.
Hải Yến bị hắn đánh đến máu huyết ngừng lưu thông, rất lâu vẫn chưa định thần lại được.
Lúc này, khi phải đối mặt với sự tấn công mãnh liệt của Vương Hồ, nàng cũng không còn sức tung chiêu nữa.
“Phụt!”
Vương Hồ không hề có ý thương hoa tiếc ngọc gì cả, cú đấm này lại đánh thẳng vào mặt của nàng.
Gương mặt xinh đẹp đó lập tức trở nên đỏ au.
Khóe miệng Hải Yến lấm tấm mất tia máu màu đen, chắc hẳn đã bị nội thương không nhẹ rồi.
Đột nhiên, cánh tay còn lại nắm lấy của Vương Hồ nắm chặt lấy tóc của nàng, không để cho nàng có cơ hội bay ra nữa.
“Hải Yến à, từ bỏ đi!”
Không ít những võ giả dưới đài thay nhau lên tiếng.
Thật sự bọn họ không thể xem tiếp được nữa rồi!
Đây không còn là cuộc chiến nữa, đây chính là sự chèn ép đơn phương! Là một cuộc ẩu đả!
Toàn thân của Hải Yến đều là thương tích, nhưng từ đầu chí cuối nàng không hề mở miệng nói.
Nàng vẫn đang kiên cường, cho dù trận đấu này đã không còn chút hy vọng nào nữa rồi.
Lâm Huyền thở dài, hắn cũng không nỡ xem tiếp nữa.
“Vương hiền đúng là mạnh tay thật.”
Tên điên đứng bên cạnh cũng không kìm được mà lên tiếng nói.
hắn cũng là người mạnh tay, có thể nhìn thấy điều này từ những chiêu phong ma lục thức của hắn.
Nhưng mà từ trước đến giờ tên điên chưa hề ra tay với những người không có sức phản kháng.
Đây chính là nguyên tắc của hắn, cũng chính là nguyên tắc của những võ giả!
Thế mà… Vương Hồ lại sống không có nguyên tắc như thế.
Hải Yến tiều tụy trên đài đấu, cảnh này, khiến cho trận đấu này mất đi tính tích cực, hoan nghênh.
Những người mua vé để đến đây, thứ mà họ muốn được xem chính là trận chiến hai bên cân sức, chứ không phải sự ẩu đả đến từ một bên như thế.
“Mau bỏ cuộc đi!”
“Ngươi không nhìn thấy hay sao? Mấy người đó đang lo lắng cho ngươi lắm kia kìa!”
Vương Hồ cười như không cười mà nói.
Nói xong hắn đưa mắt nhìn xuống khán đài.
Minh chủ giờ đang thương lượng với liễu thúy thúy, dĩ nhiên là muốn cho ngừng trận đấu này.
“Ta tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc đâu.”
Cánh tay của Hải Yến khẽ run lên đôi chút.
Cả đài đấu bỗng dưng biến thành một hồ nước.
Vương Hồ đứng không vững, tay hắn khẽ run, bị nàng nhân cơ hội thoát ra.
“Sóng mau đến đây!”
Hải Yến ngồi xổm trên mặt hồ rồi hét lớn gọi.
Tiếp theo đó, mặt hồ không ngừng gợn sóng.
Những đầu sóng cao hơn chục mét như thể nuốt chửng cả đài đấu.
“Ngươi vẫn không chịu bỏ cuộc đúng không.”
Vương Hồ khẽ bật cười.
“Ta nói rồi, quy tắc của nước của ngươi không hề có tác dụng với ta.”
Vừa nói xong thì những con sóng đó vỗ lên người hắn.
“Bốp bốp!”
Một tiếng động vang lên, những người xem bỗng nhiên thấy ớn lạnh.
“Nước… nước này là thật hả?”
“Không chỉ là do nguyên khí của nàng ngưng tụ lại tạo thành thôi.”
“Hải Yến muốn liều mạng ròi, đã xuất ra chiêu thức mạnh nhất mà nàng nắm giữ rồi.”
Dưới đài đấu có người mở miệng nói.
Bọn họ nói không sai, Hải Yến thật sự muốn liều mạng rồi!
Thân là con gái lớn của minh chủ phủ, là một thiên kim, có bao giờ nàng phải chịu thiệt thế đâu?
Cũng chính bởi lớn lên trong môi trường như thế, nên nàng mới có tính cách không chịu nhận thua.
Cho dù biết cách biệt giữa bản thân và Vương Hồ rất lớn, nhưng nàng vẫn muốn liều màng.
Để xuất chiêu này, nàng phải đánh cược tất cả nguyên khí của mình!
Vương Hồ bị sóng biển nhấn chìm, các quy tắc của nước đã nhấn chìm hắn.
Nhưng gương mặt hắn không hề tỏ vẻ lo lắng gì cả.
“Đây là chiêu thức của ngươi đó hay sao, muốn chọc cười người khác à.”
Vương Hồ bật cười châm chọc nói.
“Để ta chỉ cho ngươi biết, thế nào mới được gọi là sóng!”
Vừa nói xong, hắn chưởng một chưởng về phía Hải Yến.
Nước trong hồ đó vỗ về phía Hải Yến theo hướng sức mạnh của hắn.
Cơn sóng này thậm chí còn cao hơn cơn sóng cực lớn do Hải Yến tạo thành nữa.
“Hắn cũng biết quy tắc của nước hay sao?”
Dưới đài đấu, đám người tên điên thấy vô cùng bất ngờ.
Lâm Huyền trầm ngâm đôi chút rồi khẽ lắc đầu.
“Đây chính là biểu hiện của quy tắc của lực.”
Nguyên hồ dùng quy tắc của lực để đẩy mặt hồ do Hải Yến dùng nguyên lực ngưng tụ thành.
“Hải Yến thua rồi!”
Lâm Huyền khẽ thở dài.
Những cơn sóng biến mất, Hải Yến nằm trên mặt đất, gương mặt nàng tràn ngập sự phẫn uất và bất lực.
Dĩ nhiên, chuyện này cũng không thể thay đổi sự thật rằng nàng đã bị đánh bại.
“Ta…”
Nàng mở miệng, hình như là muốn nhận thua.
Đột nhiên chính vào lúc này, Vương Hồ lại nhấc chân lên.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất