Tôn Hiểu Vân đi tới và lo lắng hỏi: "Bọn họ cố ý gây khó dễ cho cô à?" 

Du Giai Ý khẽ chớp mắt với Tôn Hiểu Vân, Tôn Hiểu Vân hiểu ý của cô ấy trong vài giây, hoá ra chiêu trò của Thẩm An Ngưng lại bị vồ hụt. 

Không hỏi thêm câu nào, Tôn Hiểu Vân giơ tay vỗ nhẹ vào vai Du Giai Ý, đối với người ngoài có vẻ như cô đang an ủi Du Giai Ý đang bối rối, trên thực tế, Tôn Hiểu Vân đã nói với Du Giai Ý: "Tôi rất mong đợi." 

Sau khi người phụ nữ đàn xong một bài, mọi người lần lượt vỗ tay, sau đó mọi người chuyển sự chú ý sang Du Giai Ý. 

Khuôn mặt của Du Giai Ý đầy băn khoăn, hai tay đặt trước người và đứng dậy. 

Những chi tiết này là do Tô Thiên Bội dạy cho Du Giai Ý, nghiêm túc như đạo diễn cho diễn viên đóng kịch, Du Giai Ý nào có biết diễn, cơ bản làm chút nữa là xong chuyện, sau đó đi về phía cây đàn piano trong ánh mắt mong chờ hoặc xem trò cười của mọi người. 

Làn da của Du Giai Ý rất trắng, chiếc váy len lông cừu màu đen trên người khiến cô tôn thêm làn da trắng trẻo xinh đẹp, ngồi trước đàn piano, thực sự rất tao nhã và động lòng người. 

Cùng với chiếc vòng hồng ngọc có sức tàn phá lớn trên cổ, dù cô ấy chưa làm gì thì người ta cũng không thể rời mắt. 

Thẩm An Ngưng khoanh tay đứng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Du Giai Ý trước đàn, chỉ chờ Du Giai Ý mất mặt. 

Dù đã bao địa điểm cả tối nay nhưng cô ta cũng sắp xếp người của mình quay phim chụp ảnh ở một góc, chỉ cần Du Giai Ý mất mặt, cô ta thề sẽ dùng toàn lực hạ bệ Du Giai Ý. 

Lần này, cô ta nhất định phải khiến Du Giai Ý không ngóc nổi đầu trước mặt mọi người. 

Nhưng ai ngờ, sau khi Du Giai Ý ngồi xuống, ánh mắt đột nhiên sáng ngời, vững vàng tự tin, hoàn toàn không còn chút lo lắng như vừa rồi. 

Một linh cảm xấu xẹt qua tâm trí Thẩm An Ngưng, cô ta nhìn thấy Du Giai Ý duyên dáng giơ tay chạm phím với nụ cười trên môi, giai điệu mượt mà dễ chịu lập tức bao trùm trong không gian yên tĩnh. 

Giai điệu đẹp đẽ khiến tất cả mọi người có mặt đều ngây người, Thẩm An Ngưng cũng ngẩn người. 

Du Giai Ý có thể chơi piano? 

Cô ấy vậy mà có thể chơi piano? 

Vả lại nghe cô ấy xử lý nhiều chi tiết, rõ ràng là cô ấy đã học piano một cách chuyên nghiệp và có hệ thống, chuyện này sao có thể chứ! 

Thẩm An Ngưng khó mà tin được lắc đầu, lảo đảo lui về phía sau mấy bước, không thể tin được nữ nhân tao nhã đang ngồi trước đàn đánh đàn lại là Du Giai Ý. 

Cô ấy rõ ràng đã điều tra tất cả rồi, Du Giai Ý trước giờ chưa từng học piano. 

Du Đình Trọng không thích Du Giai Ý chút nào, căn bản chưa từng cho Du Giai Ý đi học piano, có thể cho Du Giai Ý học xong là đã tốt lắm rồi... 

Nhưng dù thế nào Thẩm An Ngưng cũng không thể tin được, Du Giai Ý chính là đang chơi piano một cách thoải mái nhẹ nhàng, còn chơi đến động lòng người. 

Tô Thiên Bội không nói không rằng đi tới bên cạnh Thẩm An Ngưng, rất khinh thường nói: "Tổng giám đốc Thẩm, chỉ số thông minh của cô thật đáng lo ngại, cho dù Du Giai Ý lúc nhỏ không học piano, lẽ nào sau này không thể học sao?" 

Thẩm An Ngưng nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô ấy: "Vừa rồi hai người đang đóng kịch sao?" 

Dáng vẻ lo lắng bất an vừa rồi của Du Giai Ý, cô ta còn tưởng rằng lần này cô ta có thể nhìn thấy Du Giai Ý mất mặt. Ai ngờ, lúc này Du Giai Ý lại kiểm soát được khán giả, như thể cô ấy đang tổ chức một buổi hòa nhạc. 

Tô Thiên Bội gật đầu thừa nhận không giấu giếm: "Đúng vậy, kỹ năng diễn xuất của chúng tôi thế nào, Tổng giám đốc Thẩm?" 

Điệu bộ đắc thắng với nụ cười cợt nhả của Tô Thiên Bội khiến Thẩm An Ngưng tức giận đến mức bốc khói trên đỉnh đầu, lại nghĩ đến vừa rồi Tô Thiên Bội chế giễu cô ta chỉ 

số thông minh kém, Thẩm An Ngưng chỉ muốn xé nát Tô Thiên Bội. 

Tô Thiên Bội tiếp tục nói tiếp: " Nói đến Du Giai Ý chơi piano hay như vậy, còn phải cảm ơn Phó Quân Hạo nữa, ban đầu nếu không phải vì để xứng với anh ta, Du Giai ý cũng sẽ không ngày đêm học những thứ này. 

Nếu những lời này nói ra trước đây, Thẩm An Ngưng sẽ coi thường sự thỏa hiệp của Du Giai Ý, nhưng bây giờ tình cảnh của cô ta và Du Giai Ý đã thay đổi, Thẩm An Ngưng cảm thấy bị mỉa mai. 

Hai mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào Du Giai Ý thanh lịch và rực rỡ trên sân khấu, Thẩm An Ngưng sắp bị cô ấy và Tô Thiên Bội chọc đến phát khóc. 

Hai người họ một người trầm tĩnh, một người đanh đá, Du Giai Ý lặng lẽ chơi đàn piano, Tô Thiên Bội sắc sảo và châm biếm, Thẩm An Ngưng hiểu rằng tất cả các kế hoạch tối nay của cô ta đều đổ sông đổ biển. 

Không ngờ Tô Thiên Bội khóe miệng vẫn là không chịu buông tha cô ta: "Thẩm An Ngưng, cô nói xem tại sao cô không thể dừng lại? Cô của bây giờ có gì mà đòi đấu với Du Giai Ý? Chỉ dựa vào trái tim của Phó Quân Hạo bây giờ đều đang hướng về Du Giai Ý, cô đã hoàn toàn thua rồi!" 

Lời nói của Tô Thiên Bội mắng Thẩm An Ngưng cũng vô dụng. 

Thẩm An Ngưng quay đầu lại và nhìn chằm chằm vào Tô Thiên Bội, Tô Thiên Bội không hề sợ hãi, nheo mắt nhỏ giọng cảnh cáo cô ta: "Cô hãy xem xem nếu cô làm tổn thương Du Giai Ý, Phó Quân Hạo có thể hủy hoại cả gia đình cô không. 

Cuối cùng Tô Thiên Bội nói thêm một câu: "Có một đauws con gái lừa dối như cô, cha cô cũng coi như là xui xẻo tám đời, cô cũng không xem lại xem, cô đã hại ba cô thành dáng vẻ thế nào rồi" 

Những lời cuối cùng này của Tô Thiên Thiên khiến Thẩm An Ngưng không nghe nổi nữa, nhịn không được mà hét lên một tiếng: "Tôi Thiên Bội!" 

Tô Thiên Bội nói nàng lừa dối, còn nói ba cô xui xẻo, Thẩm An Ngưng sắp tức chết rồi. 

Thẩm An Ngưng không thể không thừa nhận, miệng lưỡi Tô Thiên Bội nữ nhân này thật sự rất ác độc. 

Tiếng hét của Thâm An Ngưng đã thu hút mọi người chú ý đến hai người họ, Thẩm An Ngưng chỉ có thể một lần nữa dập tắt ngọn lửa. 

Sau khi Tô Thiên Bội lăng mạ Thẩm An Ngưng, hài lòng trở về chỗ ngồi của mình, rất hưởng thụ thưởng thức tiếng đàn du dương. 

Sau khi Tô Thiên Bội rời đi, một trong những tay sai của Thẩm An Ngưng đã đến và khế giọng hỏi cô ta: "Ngưng Ngưng, chúng ta nên làm gì bây giờ? Du Giai ý này làm sao có thể biết chơi piano?" 

"Tiết mục khiêu vũ chúng ta sắp xếp phần sau có tiếp tục tiến hành không?" 

Vốn dĩ chúng ta còn sắp xếp tiết mục khiêu vũ phía sau, cho bằng Du Giai Ý tám mươi phần trăm không biết khiêu vũ, đến lúc này tiếp tục khiến cô ấy mất mặt, nhưng bây giờ xét từ những gì Tô Thiên Bội vừa nói, Du Giai Ý chắc chắn là biết khiêu vũ. 

Vì vậy Thẩm Diệu chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nói: "Đừng có sắp xếp nữa, đợi cô ta đàn xong thì giải tán đi." 

"Bỏ đi! Các người ở lại đây đi, tôi đi trước đây. 

Thẩm An Ngưng cáu giận dặn dò như vậy sau đó liền giẫm lên giày cao gót tức giận đứng lên, bị Du Giai Ý đảo ngược tình thế, Thẩm An Ngưng lúc đó nào có tâm trạng tiếp tục cái gọi là bữa tối này? 

Tô Thiên Bội thoáng thấy Thẩm An Ngưng rời đi, nụ cười trên mặt càng ngày càng đắc ý. 

Thẩm An Ngưng tối nay muốn làm xấu mặt Du Giai Ý, không ngờ cuối cùng lại là bản thân mất mặt rời đi, điều này thực sự rất tuyệt. 

Khi Thẩm An Ngưng rời khỏi nhà hàng, vốn dĩ cô ta vốn định đi thẳng đến ô tô của mình, kết quả khi ngước mắt lên, cô ta nhìn thấy chiếc ô tô màu đen đậu bên đường, là Phó Quân Hạo. 

Từ cửa kính ô tô kéo nửa xuống lộ ra một nửa khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông, anh ấy đẹp trai và sâu sắc, vừa nói chuyện điện thoại vừa thổi khói thuốc lá, bức tranh đó toát lên vẻ nam tính mạnh mẽ đầy quyến rũ. 

Thẩm An Ngưng trong lòng ngay lập tức dâng lên vô số sự không cam tâm, cô ta nghiến răng nghiến lợi đi về phía xe đó. 

Lúc đầu, cô đồng ý từ bỏ người bạn trai đang hẹn hò ở nước ngoài và trở về Trung Quốc để tiếp cận Phó Quân Hạo, không chỉ vì Phó Quân Hạo giàu có mà còn vì vẻ ngoài điển trai và khí chất của anh ấy. 

Nếu không phải muốn ở trước mặt anh duy trì hình tượng một cô gái đoan trang, thì cô ta đã ngủ với anh từ lâu rồi. 

Kết quả bây giờ... 

eyJpdiI6IjM3S09cL2ZRNHdOWVB6XC9JNWZ0cWc1UT09IiwidmFsdWUiOiJMQURrQTBYeUp4ejdqbm5FSEE0c01VZ0xOZ3NWN1wvMGxJaDdXaWNKM2tJQkgyVXpoWmpyMnluZDhacVwvRkFjT0N3UkZIZkJlejdMbmxSdUdkZ0RWV0Rjd2xTSEhoQ05Bb0xrRGMzazM2cEJmeWdxRkdrd24rSjM4Vm1EVjhPOFNiQzJcL0s4V09LRFhqN1BRQ3VHMEUyeDRXT0VNa0pJSUlwQzRRc2JoVmE2MlVmN0N0TlJqTVhUZ0d1Umd2dmR2WHZxOTA2dnRqXC9nOGtnQmNIYUp4bjRsVURNNjBqTWJWelRDZFwvdFJyaCtFaFZ6QVA3UExNVjRDUVd3TXJRc2Z5bENoK1JUbE9tQTMyblp6RjlUc0FtQU15eXNDQk5hVTR1OUxwRzJsUU1kMzdrPSIsIm1hYyI6ImU5ZTc3Y2UyMTM1NjBiYWRlNzI1YWYyZWNlZDMyZTU5MDg2YmEzMzQ1OTliYjA2MzM5MDMyMTMxNmEzMGFlZWIifQ==
eyJpdiI6IjNOTzlURGZ4NU1OKzFMREVOc3RxQUE9PSIsInZhbHVlIjoiWnN2UGRlWG5lSFlcL2N6RXhpYTBEaHE0eG4rUmpyV3BLeUlCVDV6bWtrZEFCeG9UOVZGckp5cTg2SUlFRjlzRnpLUWUrcTFBUXkwQUluMHEzb0RvVlBKY1BTZkV6VTAxWFh3aFppOGNjSCtua1NWVzlaU0ZYXC9jVjRLaXVCSnFRN2RRQ0hPdTF6a3Q2SGZLaEpqZktPc0p1V1JcL2pESENGNW8xcXRuZVJJWGVhbGVia05TcWF3ZlJvMk1jMXJCbFhsbURLbkNxamJGNkRrNlBxa3ExeG55dWZsbnlrbFltcGNPU0ZpeVYxTHVBMmxCM1psSmlPb1ZQcjN6UFdMUGs1T0VFU1pZdHAxZmlxTXVXYUN0bm04R0V1ZHpZXC8yUk51WnRMZ2lxRXFDd1M4T1RjTGM4R0lPczh5WTF2WUU3OEZWIiwibWFjIjoiNjk3YTU0ZDFiYzBiMGM0NGU3MDM4NDkxMzlkYzZiMGYxZTFjNDY4NmFhOWUzYjU5ZDUxNjJjYmM5YTcxNjUzMSJ9

Phụ nữ cũng giống như đàn ông, không có được sẽ luôn cảm thấy ngứa.

Advertisement
x