Tô Thiên Bội vừa dứt lời, mọi người liền tấm tắc. 

"Quả nhiên là tự gây nghiệp không thể sống" 

"Du Giai Ý bây giờ đã là đại tiểu thư nhà họ Diệp, chồng cũ nhất định đang hối hận về những việc trước đây rồi?" 

"Thật muốn biết con tiểu tam không có mặt đó là ai, thật là nực cười" 

Tô Thiên Bội liếc thấy vẻ mặt Thẩm An Ngưng tức giận nhưng chỉ có thể nhịn, chỉ cảm thấy toàn thân rất thoải mái, rất sảng khoái, cô ấy thích nhất tiết mục hành hạ tát vào mặt này, Thẩm An Ngưng đúng thật là không trộm được gà mà mất cả nắm gạo. 

Du Giai Ý và Tô Thiên Bội tâm trạng đều rất tốt, đến nụ cười trên mặt cũng hiện rõ hơn rất nhiều, hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ như tưởng tượng hoặc hình ảnh đau khổ không thể ngẩng đầu. 

Tô Thiên Bội tiếp tục ngược đãi Thẩm An Ngưng bằng những lời thêu dệt: "Châm biếm nhất là, sau khi ly hôn, chồng cũ của Du Giai Ý đã nhìn thấy rõ lòng tốt của Du Giai Ý, bây giờ đang khóc lóc la hét theo đuổi Du Giai Ý, cầu xin Du Giai Ý tái hôn với anh ấy" 

Mọi người không khỏi kinh ngạc: "Không phải chứ? Còn có chuyện như vậy sao?" 

"Tôi xem tin tức trước đây đều nói gia thế của chồng cũ Du Giai Ý cũng rất tốt, ly hôn lâu như vậy cậu ấy không tìm người khác sao?" 

Ý của người đó là một người đàn ông như chồng cũ của Du Giai Ý chắc chắn không thiếu phụ nữ ở bên cạnh, một khi ly hôn nhất định sẽ có những người phụ nữ khác, không ngờ rằng sẽ nghe được người chồng cũ đó lại theo đuổi lại Du Giai Ý. 

Tô Thiên Bội tám chuyện nói: "Mọi người đều không biết chồng cũ của cậu ấy bây giờ chó thế nào đâu, mọi người cũng nói gia thế của chồng cũ cậu ấy không tầm thường, anh ta trước đây có thể gọi là được nuông chiều, luôn được người khác chăm sóc, bây giờ vì Du Giai Ý mà đang học xuống bếp nấu ăn." 

Mọi người sau khi nghe xong đều kinh ngạc. 

Phó Quân Hạo vì Du Giai Ý mà học nấu ăn? 

Thẩm An Ngưng kinh ngạc đến suýt rớt con ngươi ra ngoài. 

Chuyện này làm sao có thể? 

Một đại thiếu gia kiêu ngạo bất phàm như Phó Quân Hạo, làm sao có thể xuống bếp nấu ăn. 

Mọi người kinh ngạc một trận rồi tấm tắc cảm thán, Du Giai Ý cũng không nói gì, ung dung từ tốn ăn đồ ăn trước mặt mình, giữa cô và Tô Thiên Bội khỏi phải bàn cũng rất ăn 

ý. 

Tô Thiên Bội biết rằng tính cách của cô ấy rất khó để nói ra những lời vừa khoa trương vừa đắc ý như vậy, vì vậy thay cô nói ra toàn bộ. 

Sau khi mọi người cảm thán xong lại có người hỏi Du Giai Ý: "Chồng cũ của cô chân thành theo đuổi cô như vậy, cô sẽ làm hòa với anh ấy chứ?" 

Du Giai Ý mỉm cười trả lời: "Tôi chưa nghĩ đến, điều tôi quan tâm hơn bây giờ là sự nghiệp" 

Du Giai Ý không nói dối, chỉ là thực sự trả lời câu hỏi của người đó mà thôi, nhưng dáng vẻ bình thản hoàn toàn không để tâm đến Phó Quân Hạo đang khổ sở theo đuổi đó của cô ấy, lại khiến Thẩm An Ngưng hận đến nghiến răng nghiến lợi. 

Thẩm An Ngưng đã nhẫn nhịn chịu đựng và liều mạng bằng mọi giá để trở nên thân thiện nhưng đều không nhận được một chút hồi đáp của Phó Quân Hạo, mà Du Giai Ý lại giẫm đạp tâm ý của Phó Quân Hạo dưới chân, Du Giai Ý tại sao có thể kiêu ngạo như vậy! 

Thẩm An Ngưng cảm thấy bản thân sắp tức đến phát khóc rồi, quá hận người rồi. 

Cô ta thế nào cũng không ngờ rằng, Phó Quân Hạo sẽ vì Du Giai Ý mà gọi dạ bảo vâng như vậy. 

Năm đó, Phó Quân Hạo thậm chí còn không thèm nhìn Du Giai Ý một cái, nhưng bây giờ lại mặt dày, không có tự trọng bám lấy Du Giai Ý, anh ấy không cần mặt mũi nữa sao? 

Tôn Hiểu Vân tiếp lời của Du Giai Ý và đi tới: "Không ngờ con người cô nhìn có vẻ dịu dàng vậy mà lại khí phách như vậy, vậy thì người đàn ông ưu tú nói không cần là không cần, có điều tôi nghĩ cô bây giờ cũng có không thiếu người đàn ông ưu tú nhỉ, cô là con gái của Diệp gia, Diệp gia nhất định sẽ giới thiệu cho cô rất nhiều thanh niên tài giỏi nhi? 

"Cũng tàm tạm" Du Giai Ý nghĩ đến Diệp Văn ra sức giới thiệu Hà Vĩ Niên cho cô, chốc lát có chút đau đầu. 

Sau đó cô phải lên lịch trình trước, khi anh ấy đến nên đưa anh ấy đi chơi thế nào. 

Tô Thiên Bội cười rạng rỡ: "Ông Diệp giới thiệu cho cậu ấy một vị thanh niên tài giỏi, vài ngày tới đến tìm Du Giai Ý, bị phóng viên chụp được chắc chắn lại lên hot search, đến lúc đó mọi người đợi xem vị thanh niên tài giỏi đó xuất chúng thế nào đi, tôi động lòng rồi" 

Du Giai Ý tức giận liếc nhìn Tô Thiên Bội, mở mắt ra nói nhảm như vậy thật sự có ổn không? 

Cái gì gọi là cậu ấy động lòng rồi? 

Trong lòng cậu ấy rõ ràng chỉ có một mình Chu Thanh Phong. 

Hơn nữa, Du Giai Ý có chút không hiểu tại sao Tô Thiên Bội lại nói chuyện Hà Vĩ Niên sắp đến ra và Tô Thiên Bội làm sao dự đoán được cô và Hà Vĩ Niên sẽ lên hot search, cô thực sự sợ lên hot search rồi. 

Tô Thiên Bội đến gần nhỏ tiếng nói với cô: "Cậu bây giờ là người vô cùng nổi tiếng, Hà Vĩ Niên lại là người được mọi người quan tâm, hai người nhịp độ lên hot search từng phút. 

"Nói như vậy để chọc tức Thẩm An Ngưng, cũng để cho những tên hề muốn xem trò cười của cậu ghen tị" 

Tô Thiên Bội nói như vậy, quả nhiên thấy sắc mặt của Thẩm An Ngưng lại trở nên khó coi, những người khác vẻ mặt có chút không được tự nhiên, nụ cười trên mặt sắp không giữ được rồi. 

Tất cả những gì Du Giai Ý có bây giờ, nói không ai ghen tị đều là nói dối. 

Thẩm An Ngưng là vì Phó Quân Hạo mới đặc biệt ghen tị với Du Giai Ý, nhưng những người khác cho dù không có bất gì ân oán gì với Du Giai Ý cũng không ngừng ghen tị với Du Giai Ý, vì có một số người không muốn nhìn thấy người khác tốt hơn mình, chính là không muốn thấy người khác có được nhiều hơn mình. 

Nếu không, tối nay Thẩm An Ngưng đã không tụ tập nhiều người như vậy, trong số những người được gọi là tiểu thư nhà giàu này, có người thực tâm muốn kết bạn với Du Giai Ý để kéo quan hệ với nhà họ Diệp, chẳng hạn như Tôn Hiểu Vân. 

Cũng có một số người đến đơn thuần là để xem sự mất mặt của Du Giai Ý, hoặc có thể nói là họ đến để xem cuộc đại chiến. 

Thấy Du Giai Ý đã cướp đi ánh đèn sân khấu, Thẩm An Ngưng cắn răng ra hiệu cho một người phụ nữ bên cạnh, ý bảo cô ta nhanh chóng dùng thủ đoạn khác để đối phó với Du Giai Ý. 

Người phụ nữ khẽ mỉm cười nói: "Mọi người đều đã chán ăn rồi, tôi nhìn thấy bên kia có một cây đàn piano, tôi sẽ chơi một bản cho mọi người vui lên." 

Mọi người nhanh chóng vỗ tay bày tỏ sự hoan nghênh, người đó lại nhìn Du Giai Ý nói: "Cô Du, cô là nhân vật chính đêm nay của chúng tôi, tôi sẽ đàn trước, lát nữa cô lại đàn một bài khác, thế nào?" 

Vẻ mặt Du Giai Ý thoáng qua có chút hoang mang, sau đó có chút kháng cự nói: "Hay là không cần vậy đâu?" 

Du Giai Ý thừa nhận biểu cảm lúc này của cô là đang diễn, cô cũng không muốn như vậy, nhưng Tô Thiên Bội nhất quyết bắt cô diễn. 

Nhiều khi có bạn là diễn viên cũng không tốt, hơi một tí lại đâm ra nghiện diễn. 

Tô Thiên Bội nói rằng khi Thẩm An Ngưng hoặc những người tay sai đi theo Thẩm An Ngưng đề nghị cô đánh đàn hoặc khiêu vũ, cô phải giả vờ dáng vẻ rất hoang mang, bất an, lảng tránh và không muốn chơi, tỏ ra giống như bản thân cái gì cũng không biết để khiến họ đắc ý trong lòng lên mức cao nhất. 

Sau đó, đợi khi cô ấy bị ép phải chơi, sẽ cho họ một cú lộn ngược dòng tuyệt đẹp, như vậy cảm giác sảng khoái khi hành hạ họ có thể tăng lên mức cao nhất. 

Du Giai Ý lúc đầu không đồng ý, cô ấy là một biên kịch chứ không phải diễn viên. 

Kỹ năng diễn xuất của cô ấy thực sự rất vụng về, nếu là một vai đơn giản thì không thành vấn đề, nhưng vai diễn này khá phức tạp... 

Tô Thiên Bội không đồng ý và buộc cô ấy phải diễn, cô đành phải thỏa hiệp. 

Vì vậy, lúc này cô ấy bày ra vẻ kháng cự và lo lắng bất an, Thẩm An Ngưng và đám tay sai của cô ta khi nhìn thấy lập tức vui mừng khôn xiết, ngày càng chắc chắn rằng Du Giai Ý không biết chơi đàn. 

eyJpdiI6IjdGSVwvS1RhNTFHNDQ5cFpWVmRPaU93PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlhIQ2lzWUdGdlwvNG9Pdmt1MmhtOGhQWldha3JmUk1hakRvTTBHd0VrYzl2TFNvcnNHMmVPMmJodnFQXC9Ma1wvY1BNZWtzcVlZVnlKbHRxbUVNaVpNRGsrbWdId1pBeDNrUWtKbk5LbUpPYUZJUnZMV3BIUDRrcUk0TDBxZjk3Z1lmT2hDU3RKRERIVGZuSWJvZFJVZUhWYzVQQWk0YkFiWG45MG5NTlwvdFwvbkVVbUFwR25XdllGTEhnMTEyaXBaQTdJIiwibWFjIjoiYTk4M2JmNDZhNDk4NzU2MDhjYTM5MjNkYTEwNjJlNmYzYzhmODI5NjkwZGU4YzU1NmVhYzlmNDE5YTY5OGEyZiJ9
eyJpdiI6IkFERGIzZVhFXC9MUHJOZ1V4WkdhR2hRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ill3Q0dLVDRmdG5RYVZxaU02OG5KbXpcL0VBc2tFaktpT3Z0U3lVeUZFXC8zbWk3djdMejU3VCs4TnhLRERyN2IxQmNjMGtuTDI2OW5mMWY1Qm5NZ2NzNitJNEY3Uk9pVURXUkNpOFR0RWNmbzI3YkFUanBUbnFveXVIQ0p0b2ZZcXZ6c0lpT05nZDhXU1dLNEZqYU1pdjNkeWhMMGZJRmJBXC9JSmtrVU9rWm1JYVpXS3JVZ1N6K2FnZENIaE1ocXM1QXZTVlIxb2xJSENMNHFHazY2R2NDSzlHOWsxSDJzQjVyNWJoMUhFN2oxSHN0RG9NWjRka2NVdklTbHFMTU5QSUtpVXNYQmE5NFh3b0M4V3FTS3duVHY3UWc5WlV3M3BjenphQmpCc1wvRThQMXdrNzBjbGdqXC9sWURNWktNWlwvejlJOEV3Wkh4MWVZWnJFSXhNTkdsczVkTFlubFVQYzhaKzI4Q3dSWXNIZzdkVHdqVzR5aFZ2NWlWSFpvREtRTlc0d3pid05MckxuMUR2N0djaUpQa3l5QXhWN3dQTUh1SWxtcVZDUE1DZGdjeVFjNGdKWjFNdUpXRVhHNkRDd3ExVDYiLCJtYWMiOiI3ZGY2MzVkOTZjZjYyMTNjZDU5NDhhMzc3NTcxYWQ2YmYxZjdjNTA3Njc1NTk3NzIxY2RkYzk5YzhhY2Y1NWIzIn0=

Nói rồi, cô ta đứng dậy xách váy thanh lịch đi về phía cây đàn piano.

Advertisement
x