Đồng tử Xích Vũ co rụt lại, lập tức cảm nhận được biến hóa trên người Diệp Viễn, nhưng cũng không thèm để ý.
Bởi từ khi bắt đầu đến nay hắn ta vẫn chưa dùng tuyệt kỹ mà bản thân ẩn giấu!
"Ha ha, đã như vậy thì cũng cho ngươi biết một chút về con át chủ bài của ta! Nhìn cho kỹ, Long Thần Khấu!"
Sau lưng Xích Vũ lại sinh ra một cánh đôi màu đỏ, sức mạnh Huyết Mạch lập tức được kéo lên tới cực hạn!
Chiêu thức này là tuyệt kỹ áp đáy hòm hắn ta da ẩn giấu.
Chiến đấu với Diệp Viễn đến tận giờ, hắn ta vẫn không lấy ra dùng.
Chiêu này vừa ra, khiến cho mọi người lại ồn ào nhốn nháo một trận.
"Là Long Thần Khấu! Cuối cùng Xích Vũ đại nhân cũng sử dụng chiêu này rồi!"
"Không đúng, đây không phải Long Thần Khấu! Uy lực của chiêu này mạnh hơn hẳn Long Thần Khấu!"
"Ngươi thì biết cái gì! Xích Vũ đại nhân lĩnh ngộ được rất nhiều điều trên người tiểu tử kia, đây là đã dung nhập hết cảm ngộ vào Long Thần Khấu rồi!"
"Thì ra là thế, Xích Vũ đại nhân thật sự quá trâu bò quá rồi!"
…
Rõ ràng là chiêu thức này có nhân khí cực cao trong bộ lạc Long Thành.
Một khi Xích Vũ lấy ra sử dụng là toàn trường sôi trào.
Giống như chuyện Diệp Viễn thua là kết cục đã định trước.
Chỉ thấy Xích Vũ khom người cúi đầu với Diệp Viễn.
Rầm!
Bầu trời nổ vang!
Một cỗ năng lượng mênh mông tới cực hạn, lại vô hình vô chất, thuận theo không gian vọt đến chỗ Diệp Viễn.
Huyết mạch kết hợp hoàn mỹ với không gian!
Hơn nữa, Xích Vũ thật sự là một thiên tài, hắn ta học được cách vận dụng Quy Tắc Không Gian trên người Diệp Viễn, lại trực tiếp sáp nhập vào tuyệt kỹ mạnh nhất của bản thân!
Uy lực chiêu này bùng nổ mạnh mẽ!
Cùng thời gian đó, Diệp Viễn cũng hành động!
Nhưng mà so với thanh thế cực lớn của Xích Vũ, bên phía hắn có vẻ hơi quạnh quẽ.
Tất nhiên sẽ có không ít âÂm thanh khinh thường phát ra từ bộ lạc Xích Long.
Đây là thứ được xưng tuyệt chiêu của ngươi hả?
Cũng quá yếu rồi đấy!
Rầm!
Không gian vỡ vụn, năng lượng bùng nổ!
Không gian bị nghiền nát dường như đã biến thành cơn sóng lớn cuồn cuộn, chạy như điên tới Xích Vũ. Giống hệt cái tên Lãng Đào Sa của nó!
Không gian vụn vỡ thành từng mảnh nhỏ, treo trên hư không tựa như một dải lụa, đẹp không sao tả xiết.
Hai đại thiên tài tự nghĩ ra hai đại tuyệt kỹ, không hề có tí màu mè nào mà va chạm với nhau.
Uỳnh!
Mặt đất chấn động kịch liệt, một trận đất rung núi chuyển.
Người có thực lựu hơi yếu một chút thì cơ bản là không đứng thẳng lên nổi.
Sau một khắc, cả đám người kinh hãi!
Chỉ thấy trên hư không, miệng Xích Vũ đột nhiên điên cuồng phun ra máu tươi. Cuối cùng thân hình to lớn cũng không đứng vững nổi, từ trên hư không rớt xuống.
Rầm!
Mặt đất trực tiếp bị đập ra một cái hố to.
"Bại... Thất bại rồi ư?"
"Sao có thể như vậy được chứ! Làm sao mà Xích Vũ đại nhân bại trận được?"
"Xích Vũ đại nhân, mau đứng lên, mau đánh trả đi!"
"Chẳng qua chỉ thua có một chiêu thôi, chẳng tính là gì!"
"Xích Vũ đại nhân, mau ra đây thu thập tiểu tử này đi!"
…
Tất cả mọi người trong bộ lạc Long Thành cố gắng góp phần trợ uy cho Xích Vũ.
Nhưng Xích Vũ nằm trong hố lớn kia rất lâu cũng không thấy trả lời.
Trong lòng mọi người thoáng ‘lộp bộp’, có cảm giác không ổn rồi.
Diệp Viễn chậm rãi hạ xuống, cũng rất lâu sau mới lấy lại sức lực.
Trận chiến này thật sự quá gian khổ.
Nhưng cũng cảm tạ Xích Vũ kích phát ra toàn bộ tiềm lực của hắn, chẳng những đột phá bình cảnh huyết mạch, lại còn sáng tạo được tuyệt kỹ không gian thuộc về riêng mình.
Tám thức Không Gian của Di Thiên cực kỳ mạnh, nhưng cái đó dù sao cũng là truyền thừa của Di Thiên.
Thứ thuộc về mình mới là mạnh nhất!
Khi bị Xích Vũ nghiền ép, cuối cùng Diệp Viễn cũng thấu hiểu được cách dung hợp tám thức này lại, lĩnh ngộ được một chiêu mạnh nhất, Lãng Đào Sa!
Chỉ là lúc Diệp Viễn xuất chiêu khiến sức mạnh ngưng tụ mà không tan, nên lúc đó nhìn mới có vẻ nhỏ yếu.
Nhưng Xích Vũ quyết đấu cũng hắn lại phải chống đỡ một chiêu kinh thiên!
Dưới một kích này, hắn ta tuyệt đối không có sức lực phản kích lại.
Xích Vũ có thiên phú cực cao, năng lực lĩnh ngộ rất mạnh.
Nhưng so về ngộ tính, Diệp Viễn tự đánh giá là hắn không thua bất kỳ kẻ nào!
Một đường đi tới tận hôm nay, thứ mà hắn dựa vào không phải huyết mạch mạch mẽ hay truyền thừa nghịch thiên, mà là ngộ tính mạnh đến mức làm người khác tuyệt vọng của mình!
Đan Đạo, Trận Đạo, Quy Tắc Không Gian, lực lượng Bản Nguyên, không có ngộ tính nghịch thiên thì làm sao Diệp Viễn có thể từng bước một từ Phàm Nhân giới đạp vào đỉnh phong của Vạn Giới, thậm chí còn tiếp xúc, nói chuyện được với các Chúa Tể chứ?
Xích Vũ trưởng thành trong chiến đấu, sao Diệp Viễn hắn lại không như vậy cơ chứ?
"Ta... Ta thua rồi!"
Giọng nói suy yếu không cam lòng của Xích Vũ truyền ra từ dưới hố sâu.
Từ khi khiêu chiến đến nay, chưa từng bại một lần!
Tâm tính của Xích Vũ rất mạnh, nhưng thất bại như vậy vẫn khiến hắn ta không cam lòng.
Bộ lạc Long Thành lập tức nổ tung!
Trên mặt lão tộc trưởng mang theo vẻ không dám tin.
Vẻ mặt Phượng Thanh Tuyền cũng đầy khiếp sợ, rõ ràng có chút không dám tin vào kết cục này.
Nhưng Xích Vũ đã thua, còn có thể là giả hay sao?
Thật ra Phượng Thanh Tuyền lại là người phục hồi tinh thần lại trước, khẽ cười nói: "Thiên tài mà các ngươi vẫn lấy làm kiêu ngạo, hình như thua rồi đấy? Lão tộc trưởng, so ra thì nam nhân mà ta thấy hiếu kỳ hình như càng không tầm thường đâu."
Lão tộc trưởng nhìn nàng ta, lẩm bẩm nói: "Sao lại có thể như vậy được chứ? Rõ ràng Xích Vũ đã trưởng thành rất nhiều trong chiến đấu!"
Phượng Thanh Tuyền cười cười: "Đó là vì Diệp Viễn còn trưởng thành trong chiến đấu nhanh hơn hắn ta! Xích Vũ rất mạnh, thậm chí còn mạnh hơn một vài huyết mạch cấp Thiên Càn, nhưng cũng vì vậy mới hoàn toàn kích phát tiềm lực của Diệp Viễn!"
"Cái này... Cái này..."
Lão tộc trưởng vẫn không thể tin nổi, nhưng đã sống đến tuổi này rồi, ông ta biết rõ Phượng Thanh Tuyền nói đúng.
Đột phá huyết mạch trong chiến đấu, lĩnh ngộ được một chiêu thức tuyệt đối cường đại.
Còn ai có thể yêu nghiệt được hơn người này ư?
Ông ta vốn cho rằng Diệp Viễn chính là đá kê chân của Xích Vũ.
Nhưng bây giờ mới biết, tồn tại của Xích Vũ chỉ là phụ trợ cho sự yêu nghiệt của Diệp Viễn!
Trưởng thành càng nhiều, chứng tỏ thiên phú càng mạnh hơn nữa!
"Điều này... Điều này sao có thể? Xích Vũ đại nhân lại nhận thua ư?"
"Xích Vũ đại nhân đã tham gia mấy ngàn trận chiến, không thua một trận nào! Truyền thuyết này phải kết thúc rồi ư?"
"Ta không tin! Ta không tin! Xích Vũ đại nhân sẽ không thua đâu!"
…
Rõ ràng trong bộ lạc Long Thành, Xích Vũ có lượng người ái mộ cực lớn.
Dù Xích Vũ có chính miệng thừa nhận thì bọn họ cũng không muốn tin, Chiến Thần mình sùng bái lại bại trận.
Trong lòng bọn họ Xích Vũ là vô địch!
Vô địch, thì làm sao mà bị đánh bại được chứ?
Bên trong hố to, Xích Vũ đã không thể động đậy được nữa.
Diệp Viễn xuất hiện bên cạnh hố, từ trên cao nhìn xuống hắn ta.
"Tạ... Tạ ơn ngươi để lại cho ta một mạng!" Xích Vũ nói.
Diệp Viễn nhìn Xích Vũ, bình tĩnh nói: "Ngươi rất mạnh, chết thì đáng tiếc. Giữ lại thân thể sẽ hữu dụng, ngươi còn đại sự phải làm. Bát Thức Không Gian coi như là lễ vật ta tặng cho ngươi."
Hỗn Độn Huyết Thạch sắp xuất thế, Chư Thiên sắp đại loạn.
Thiên tài như Xích Vũ tất nhiên sẽ có rất nhiều chỗ dùng đến.
Xích Vũ này là một người cuồng chiến đấu, cũng không có ý định xấu gì cho nên chớp mắt cuối cùng Diệp Viễn mới nương tay, để cho Xích Vũ nhặt về một mạng.
Nếu không, Xích Vũ đã chết dưới Lãng Đào Sa.
Về phần Bát Thức Không Gian, Diệp Viễn cũng không ngại để Xích Vũ học tập.
Chiêu thức như vậy, cho dù có đưa cho một số người học, bọn họ cũng không học được.
Người có thể lĩnh ngộ Quy Tắc Không Gian quá ít.
"Cám... Cám ơn ngươi!" Xích Vũ nói.
Bị Diệp Viễn đánh bại, hắn ta rất thất vọng, nhưng sẽ không cam chịu số phận.
Lúc này, hắn ta có cảm giác như đã tìm được người cùng chí hướng từ Diệp Viễn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất