"Trấn Thế!"
Xích Vũ mở miệng to như chậu máu, thật sự phát ra chiêu thức của Diệp Viễn.
Không gian truyền đến dao động của lực lượng khủng bố
Rầm!
Diệp Viễn ‘hộc’ một tiếng, phun ra cả búng máu, co thể bắn ngược lại.
"Diệp Viễn, ngươi thật sự là một kho báu! Không ngờ, Quy Tắc Không Gian còn có thể vận dụng như thế! Ngươi thật sự là quá thần kỳ rồi!" Xích Vũ kích động nói.
Cảm ngộ và ứng dụng Quy Tắc Không Gian thật sự quá khó khăn.
Hôm nay thu hoạch của hắn ta còn nhiều hơn so với chiến đấu hơn một ngàn trận lúc trước.
Trong mắt hắn ta, Diệp Viễn hoàn toàn là một đứa nhóc mang theo khó báu trên người, có thể để hắn ta không ngừng đào móc, không ngừng tăng cao thực lực.
Diệp Viễn lau máu tươi trên khóe miệng, nhếch miệng cười nói: "Không có việc gì, còn rất nhiều, ngươi cứ từ từ mà học!"
"Liên Hoa!"
"Diệu Nhật!"
"Vô Song!"
"Thiên Độn!"
"Hồi m!"
"Ngọc Thiền!"
Diệp Viễn liên tục quát lớn, trong hư không phát ra từng trận từng trận dao động khủng bố.
Chiêu sau hơn chiêu trước!
Xích Vũ vốn đang chiếm ưu thế tuyệt đối, cuối cùng lại bị Diệp Viễn áp chế xuống.
Tám chiêu này đều là Di Thiên truyền lại.
Hợp lại với nhau có tên là Không Gian Bát Thức!
Đương nhiên, với cảnh giới hiện tại của Diệp Viễn hoàn toàn không có cách nào phát huy hết uy lực của Không Gian Bát Thức.
Nhưng tuyệt đối có thể miểu sát những người cùng giai.
Không Gian Bát Thức là do Di Thiên bỏ bao công sức sáng tạo ra, là cảm ngộ đối với Bản Nguyên Không Gian suốt đời ông ta.
Diệp Viễn lấy tám thức này ra sử dụng, nhiều nhất cũng chỉ xem như phiên bản đơn giản hóa.
Nhưng uy lực đã đủ mạnh rồi.
Diệp Viễn bộc phát khiến cả bộ lạc Long Thành phải chấn kinh.
Bọn họ đều cho rằng Diệp Viễn đã là nỏ mạnh hết đà, ai ngờ hắn lại vẫn còn nhiều hậu chiêu ở phía sau như vậy chứ.
"Tiểu tử này cũng quá mạnh rồi!"
"Chỉ bằng tám chiêu này, cảm ngộ với Quy Tắc Không Gian của hắn mạnh hơn Xích Vũ đại nhân không chỉ một bậc thôi đâu!"
"Có thể dùng Đế Vân Thiên trung kỳ áp chế Xích Vũ đại nhân, tiểu tử này cũng đủ giỏi rồi. Chỉ tiếc... Khà khà."
"Chỉ tiếc, chiêu thức của hắn sẽ nhanh chóng biến thành chiêu thức của Xích Vũ đại nhân!"
...
Đối với việc Diệp Viễn tạm thời áp chế, tuy bọn họ kinh ngạc nhưng cũng không lo lắng.
Xích Vũ mạnh tới mức nào, trong lòng bọn họ biết rõ.
Tăng thực lực trong chiến đấu, học tập trong chiến đấu, vĩnh viễn không có điểm dừng!
Đối thủ càng mạnh, thường sẽ bại càng thảm!
Diệp Viễn mạnh hơn thật, nhưng cảnh giới thấp hơn quá nhiều.
Đợi đến lúc Xích Vũ trở nên mạnh hơn, tất nhiên sẽ đè Diệp Viễn xuống lại.
Xích Vũ vẫn luôn tỉnh táo tới cực điểm, lúc này cũng trở nên kích động.
Trong chiến đấu, hắn cười to nói: "Lợi hại! Thật sự là lợi hại! Lĩnh ngộ của ta đối với Quy Tắc Không Gian thật sự là quá nông cạn rồi! Diệp Viễn, cám ơn ngươi đã mở ra toàn bộ thế giới cho ta!"
Xích Vũ bị áp chế nhưng không có chút xíu cảm giác bị nhục nào, ngược lại còn trở nên phấn khởi hơi.
Diệp Viễn không hề bị lay động, cũng không sợ đối phương sẽ học trộm, một chiêu tiếp lấy một chiêu, đánh đến long trời lở đất.
Phía dưới, tộc trưởng cũng hơi kích động nói: "Người trẻ tuổi này, thật sự là vượt ngoài dự kiến của lão phu. Cảm ngộ của hắn với Quy Tắc Không Gian cực kỳ tinh thâm, tương lai tất sẽ có thể nhìn trộm đến cảnh giới Bản Nguyên! May mà hắn đi vào bộ lạc Long Thành chúng ta, để Xích Vũ có một đối thủ tốt như vậy!"
Phượng Thanh Tuyền thì âm thầm lo lắng, mắng mỏ: "Tiểu tử này thật là ngu xuẩn! Chẳng lẽ hắn không biết làm như vậy sẽ khiến đối thủ càng ngày càng mạnh à? Bộc lộ toàn bộ át chủ bài của mình ra, lại không chiến thắng được đối thủ, thật là ngu xuẩn!"
Đến lúc này, Phượng Thanh Tuyền đã hoàn toàn không cho là Diệp Viễn sẽ thắng.
Đối thủ quá kinh khủng!
Mà tộc trưởng thì rất hưng phấn, đối thủ như Diệp Viễn có thể làm cho Xích Vũ trưởng thành trên phạm vi lớn, chứ ông ta cũng chẳng hề kinh ngạc vì hắn lợi hại bao nhiêu.
Lợi hại đến mấy thì cũng chỉ là đá kê chân của Xích Vũ mà thôi.
Đối thủ càng mạnh, thành tựu tương lai của Xích Vũ sẽ càng phát triển đến không thể đo đếm được.
Điểm này, lão tộc trưởng rất rõ.
Rầm!
Rầm!
Rầm!
Chiến đấu càng ngày càng kịch liệt, nhưng Xích Vũ phát triển thì dùng mắt thường có thể thấy được.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy, hắn ta đang nhanh chóng tiêu hóa Quy Tắc Không Gian của Diệp Viễn.
Nhưng mà quá trình này chậm chạp hơn rất nhiều so với bọn họ tưởng tượng.
Không Gian Bát Thức quá thâm thuý phức tạp rồi!
"Liên Hoa!"
"Diệu Nhật!"
"Vô Song!"
"Thiên Độn!"
...
"Diệp Viễn, ngươi không phải là đối thủ của ta! Chờ ta hoàn toàn tiêu hóa tám thức này, đủ để đứng vào vị trí thứ năm trên Khiêu Sơn Bảng!" Xích Vũ hưng phấn nói.
Lý giải của hắn đối với Không Gian Bát Thức, vẫn chỉ là ở mặt ngoài.
Sở dĩ uy lực mạnh mẽ là do có cảnh giới của hắn ta và Quy Tắc Không Gian chống đỡ.
Với thực lực của hắn ta, dù có thi triển cái chiêu thức gì, uy lực cũng sẽ không yếu.
Nếu như Không Gian Bát Thức dễ học như vậy, thì cũng không có khả năng trở thành đòn sát thủ của Di Thiên.
Chẳng qua những cảm ngộ Quy Tắc Không Gian này hắn ta có thể chậm rãi tiêu hóa, cuối cùng biến thành của mình.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn ta có tiến bộ lớn như vậy.
Diệp Viễn vẫn không để ý tới Xích Vũ, vẫn cứ một chiêu tiếp một chiêu.
"Ngọc Thiền!"
Rầm!
Diệp Viễn trực tiếp bị nổ bay ra ngoài, lại một lần nữa bị thương!
Xích Vũ nhìn Diệp Viễn, cười to nói: "Hay lắm, cảm ngộ Quy Tắc Không Gian của ngươi, ta đã học xong toàn bộ! Một trận chiến này đến đây là kết thúc! Ngươi không giết An Sơn, không giết Đại Ấp, ta cũng tha cho ngươi một mạng, nhận thua đi!"
Diệp Viễn có chút gian nan đứng lên, nhìn Xích Vũ rồi bỗng nhiên nở nụ cười.
Nụ cười kia, làm cho Xích Vũ có cảm giác hơi không thoải mái.
Trên mặt Diệp Viễn không có chút chán chường thất bại nào.
"Xích Vũ, thật sự ngươi làm cho ta rất kinh ngạc! Ngươi là đối thủ cực kỳ mạnh mẽ! Nhưng có thể tiến bộ trong chiến đấu không chỉ một mình ngươi đâu! Ha!"
Diệp Viễn quát lớn, uy áp Long tộc trên người đột nhiên bùng nổ.
Huyết mạch cấp Địa Khôn, ép tới vài người không thở nổi.
Nhưng khí tức của hắn không dừng lại ở đây.
Rầm!
Uy áp huyết mạch không hề dừng lại chút nào, trực tiếp phá tan cấp Địa Khôn, đạt đến cấp Thiên Càn!
Huyết mạch cấp Thiên Càn!
Giờ khắc này, tất cả mọi người giật mình khiếp sợ rồi.
"Người này vậy mà lại đột phá huyết mạch cấp Thiên Càn trong chiến đấu ư?"
"Quá giả rồi đấy? Từ lúc nào mà huyết mạch lại dễ tăng lên như vậy chứ?"
"Cấp Địa Khôn đến cấp Thiên Càn, đây là độ khó cấp bậc địa ngục đấy, sao hắn làm được vậy ta?"
...
Đối với tộc Chân Linh mà nói, tăng lên khó nhất không phải cảnh giới, mà chính là huyết mạch!
Càng lên cao càng gian nan!
Nhất là đã đến cấp Địa Khôn, dù chỉ tăng lên một chút cũng đều khó như lên trời.
Về phần con đường từ cấp Địa Khôn đến cấp Thiên Càn, gần như không mấy ai có thể vượt qua.
Phần lớn huyết mạch Long tộc cấp Thiên Càn đều là trời sinh.
Dựa vào sau này tăng lên cực kỳ hiếm có, cực kỳ ít ỏi.
Nhưng bây giờ Diệp Viễn lại đột phá trước mặt tất cả mọi người!
Thân là hậu duệ Long tộc, sao bọn họ có thể không khiếp sợ chứ?
Vẻ mặt Xích Vũ cũng rất chi là kinh ngạc, nhưng hắn ta vẫn là lắc đầu nói: "Huyết mạch cấp Thiên Càn thì sao chứ? Ta thừa nhận nó đúng là rất mạnh! Nhưng nhờ vào ngươi ban tặng, thực lực hiện nay của ta đã tăng lên một mảng lớn, huyết mạch cấp Thiên Càn còn chưa đủ đâu!"
Diệp Viễn nhếch miệng cười cười, nói: "Thế à? Vậy thì ngươi tiếp chiêu này của ta thử xem!"
Xích Vũ bật cười nói: "Ngươi nên hiểu rõ, tám chiêu này đã vô dụng đối với ta! Dù ngươi đột phá huyết mạch lên cấp Thiên Càn thì cũng thế mà thôi."
"Một chiêu này là ta vừa mới sáng chế! Ngươi tới đỡ nó thử xem! Không gian thức thứ nhất, Lãng Đào Sa!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất