Lúc này, Phượng Thanh Toàn đã ở đỉnh cao, đúng là một bước đạt tới bán Đế Hoàng Thiên.
Lần niết bàn thành công này đã vượt xa sức tưởng tượng!
Những người ở đây đều có vẻ mặt sửng sốt.
Nữ nhân này, rõ ràng vẫn chưa hình dung được tình hình.
Quả nhiên, nàng rất nhanh đã phát hiện ra điều gì bất thường, nói: “Hả? Tại sao ngươi lại bị thương?”
Sau đó, nàng lại phát hiện Diệp Viễn, ngạc nhiên nói: “Ngươi… vẫn chưa chết.”
Dưới cái nhìn của nàng, Diệp Viễn chắc chắn phải chết khi chống lại cường giả của Hỏa Phượng Tộc.
Dù cho hắn luyện tinh huyết phượng hoàng cũng không thay đổi được kết quả này.
Nàng hiểu rất rõ sức mạnh của Phượng Cửu Ca!
Nhưng bây giờ, Diệp Viễn lại không chết, điều này làm cho nàng thật sự kinh ngạc.
Phượng Cửu Ca trợn mắt, tức giận nói: “Đừng khoe khoang, ta biết ngươi rất lợi hại. Chúng ta bây giờ đều bị Diệp Viễn bắt làm tù binh, ngươi có thể xuống!”
Bắt… làm tù binh?
Phượng Thanh Toàn suýt chút nữa thì rơi từ trên trời xuống, một mình Diệp Viễn bắt hơn chục cường giả Hỏa Phượng Tộc sao?
Nàng định thần nhìn lại, phát hiện quả nhiên những người khác đều có dáng vẻ sợ hãi Diệp Viễn.
Thế mà lại là thật!
Nếu không, những người này cũng không thể sống yên ổn.
Phượng Thanh Toàn đáp xuống và hóa thành dáng vẻ tao nhã tuyệt đại.
Nói về dung mạo, nàng hơn một bậc so với Phượng Cửu Ca.
Phượng Thanh Toàn nhìn Diệp Viễn từ trên xuống dưới giống như là muốn nhìn thấu hắn.
Kết cục này, thật sự ngoài ý muốn.
Có rất nhiều người tìm đến, nếu như không có Diệp Viễn, nàng không có khả năng niết bàn thành công.
Có điều là những thứ này để nói sau đi.
Nàng nhìn Phượng Cửu Ca đắc ý nói: “Phượng Cửu Ca, các ngươi vì giúp đỡ Phượng Khinh Ngữ thượng vị mà đã hãm hại ta. Không ngờ rằng cũng có ngày hôm nay phải không? Các người lừa trên gạt dưới hãm hại ta, ngày hôm nay ta sẽ giải quyết ngươi tại chỗ.”
Dứt lời, Phượng Cửu Ca khí thế đại thịnh đã muốn ra tay.
Nhưng mà Diệp Viễn lại ngăn cản nàng và thản nhiên nói: “Xin lỗi, ta đã hứa sẽ thả bọn học đi. Các ngươi có thể đi rồi.”
Phượng Cửu Ca như trút được gánh nặng, những người khác hết sức vui mừng, chuẩn bị rời đi.
Sắc mặt Phượng Thanh Toàn trầm xuống, lạnh lùng nói: “Nực cười. Ở đây, từ lúc nào mà đến phiên ngươi định đoạt? Các ngươi đứng lại cho ta, một người cũng đừng nghĩ rời khỏi.”
Cho dù Diệp Viễn bắt giữ đám người Phượng Cửu Ca thì trong mắt Phượng Thanh Toàn cũng chẳng qua là một con kiến.
Nàng có huyết mạch cấp Thiên Càn cao cao tại thượng, có thể coi thường nhân gian.
Chỉ thấy nàng đánh ra một chưởng muốn ép Diệp Viễn rời đi.
Nhưng mà Diệp Viễn căn bản không tránh, giơ tay lên đánh ra Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấn.
Oành!
Hai người đều thụt lùi mấy trăm trượng thì mới ổn định thân thể.
Diệp Viễn thản nhiên nói: “Xin lỗi, giao dịch giữa ngươi và ta đã kết thúc, ta đã làm được chuyện đáp ứng với ngươi. Về phần bọn họ, ta đáp ứng thả bọn họ đi rồi, nếu ngươi lại muốn gây sự đừng trách Diệp mỗ không khách khí.”
Phượng Thanh Toàn rung động tới cực điểm, vừa mới xuất thủ, Diệp Viễn rõ là huyết mạch cấp Thiên Càn.
Hơn nữa, hắn còn học được Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu.
Người này, làm sao làm được?
Phượng Thanh Toàn rốt cuộc cũng hiểu, Diệp Viễn làm thế nào để bắt giữ Phượng Cửu Ca rồi.
Phượng Cửu Ca rất thoải mái khi nhìn thấy cảnh này.
Ngươi tìm đến tên tiểu tử yêu nghiệt này, chính ngươi tới thừa nhận!
Nhưng Phượng Thanh Toàn có sự kiêu ngạo của riêng mình, làm sao có thể lùi bước vì câu nói đầu tiên của Diệp Viễn?
Huống hồ cảnh giới của nàng cao hơn so với Diệp Viễn.
“Hừ! Huyết mạch cấp Thiên Càn, đây là niềm kiêu ngạo của ngươi sao? Ngươi cho rằng Phươngj Thanh Toàn ta là đồ bỏ đi sao? Tiểu tử, ta khuyên ngươi tránh ra, bằng không đừng trách ta không khách khí.” Phượng Thanh Toàn lạnh lùng nói.
“Phượng Thanh Toàn, dù gì công tử cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi. Ngươi làm như vậy khác nào qua cầu rút ván. Diệp công tử là người nhất ngôn cửu đỉnh, hắn hứa hẹn chắc chắn sẽ làm được. Trước đó, hắn bảo vệ ngươi như vậy, nhưng hiện tại, đương nhiên cũng không thể để ngươi đụng vào bọn ta!” Phượng Cửu Ca cao giọng nói.
Tuy bị Diệp Viễn làm trọng thương, nhưng vào lúc này Phượng Cửu Ca quả thực khâm phục Diệp Viễn.
Nam nhân này rất coi trọng lời hứa!
Nam nhân như vậy ở chư thiên vạn giới cũng không thấy nhiều.
Phượng Thanh Toàn hừ lạnh, nàng biết Phượng Cửu Ca nói không sai.
Tinh huyết của nàng đã cho ra, nếu là người khác e rằng đã bỏ trốn từ lâu.
Cái này rõ ràng là một vũng nước đục nhưng Diệp Viễn vẫn giữ vững lập trường.
Tuy nói có tinh huyết là thù lao, nhưng Diệp Viễn đối với nàng là ân nhân cứu mạng là sự thật không thể chối cãi.
So với sinh mệnh, tinh huyết là cái gì?
Chỉ là hiện tại nàng cũng không cam lòng để Phượng Cửu Ca rời đi.
Phượng Cửu Ca đuổi theo giết nàng, nàng nhiều lần rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc nhưng vẫn sống sót.
Ngày hôm nay có cơ hội tốt như vậy, nàng không báo thù chỉ sợ rằng về sau không còn cơ hội nữa.
Vì vậy, Phượng Thanh Toàn quyết tâm liều mạng, lạnh lùng nói: “Tốt, nếu hắn nhất ngôn cửu đỉnh, vậy hãy để hắn chôn cùng với các ngươi.”
Một tiếng hót vang!
Phượng Thanh Toàn hóa thành một con phượng hoàng vô cũng xinh đẹp rồi bay vút lên bầu trời.
Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu, đệ ngũ trọng tấu!
Cửu Trọng Tấu, uy lực của một trọng mạnh hơn một trọng.
Huyết mạch cấp thiên càn của Phượng Thanh Toàn hoàn toàn có thể giúp đỡ nàng phát huy đệ ngũ trọng tấu.
Với lại Phượng Thanh Toàn phát huy đệ ngũ trọng tấu mạnh hơn nhiều so với Phượng Cửu Ca!
Đúng thế, thực lực của nàng mạnh mẽ hơn Phượng Cửu Ca.
Vừa tung chiêu, đến cả sắc mặt của Phượng Cửu Ca cũng thay đổi.
“Đệ ngũ trọng tấu của nàng đã lô hỏa thuần thanh và đạt tới cảnh giới viên mãn. Chỉ sợ đến cả Diệp công tử cũng không ngăn cản được uy lực bậc này. Phượng Minh, ngươi dẫn bọn họ đi trước đi. Nếu không đi thì sẽ không kịp.” Phượng Cửu Ca vội la lên.
Hiện tại nàng đang trọng thương, nếu Diệp Viễn đỡ không được thì nàng chắc chắn sẽ phải chết.
Chỉ là, sức mạnh và địa vị của Phượng Thanh Toàn ở trong gia tộc thực sự hơn hẳn nàng.
Phượng Thanh Toàn là một thiên tài thật sự!
Nhưng làm thế nào thì Phượng Minh cũng không chịu rời đi: “Cửu Ca đại nhân chết ở đâu thì nô tỳ sẽ chết ở đấy!”
Diệp Viễn có chút bất ngờ, cường giả của Hỏa Phượng Tộc thế mà không một ai có thể rời khỏi.
Điểm này thực sự khiến hắn vô cùng kính nể.
Chỉ vì điều này, Diệp Viễn sẽ không để cho bọn họ gặp phiền toái.
Oành!
Oành!
Trên người Diệp Viễn có hai luồng khí tức kinh thiên phóng lên cao.
Hai ảo ảnh một rồng một phượng rồng bay phượng múa ở sau lưng hắn.
Hai luồng khí tức khác biệt này ở trên người của Diệp Viễn lại vô cùng hài hòa, làm cho uy áp của huyết mạch hắn lại một lần nữa tăng lên!
Mọi người nhìn thấy tình cảnh này hoàn toàn bị ngây người.
“Trên người Diệp công tử còn có huyết mạch chân long! Hơn nữa, còn là cấp địa khôn!”
“Không, hai đại huyết mạch long phượng thế mà lại phóng đại vô hạn ở trên người hắn như cầm sắt hòa minh. Sức mạnh huyết thống Long tộc của hắn bây giờ cũng đã đạt đến cấp Thiên Càn.”
“Hai tộc long phượng đều sống trong thời kì loạn lạc, tương khắc lẫn nhau. Làm sao có thể xuất hiện hai sức mạnh huyết thống này ở trên một người được chứ? Cái này… Thật đáng kinh ngạc.”
…
Huyết mạch càng mạnh thì càng cao quý.
Huyết mạch chân long cùng huyết mạch phượng hoàng đều là huyết mạch cao quý nhất trên thế gian.
Giữa bọn họ không có khả năng dung hợp.
Diệp Viễn nhìn Phượng Thanh Toàn, thản nhiên nói: “Đây là chiêu ta mới lĩnh ngộ ra được, ngươi đã cố chấp như thế thì ta sẽ tiễn ngươi vậy. Long Phượng Trình Tường.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất