Diệp Viễn liên tiếp bị thương, Phượng Cửu Ca chiếm hết ưu thế, nàng cười the thé nói: “Tiểu tử, ngươi cho rằng dung hợp huyết thống thì có thể phách lối trước mặt Hỏa Phượng Tộc ta sao? Ngươi còn kém xa lắm.”
Diệp Viễn hơi cạn lời, xem ra nữ nhân này rất đắc ý.
Chỉ là chẳng lẽ nàng không phát hiện, từ đầu tới cuối mình đều chỉ dùng một chiêu thôi sao?
Hơn nữa còn là chiêu thức của Hỏa Phượng Tộc.
Hắn khẽ lắc đầu, thở dài nói: “Xem ra ngươi cũng chỉ biết ba chiêu trong Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu.”
Phượng Cửu Ca biến sắc, cười lạnh nói: “Ba chiêu, đủ để giết ngươi rồi.”
Diệp Viễn bật cười nói: “Hơi một tí là giết người, coi Diệp mỗ dễ bắt nạt vậy à? Hôm nay mặc dù không muốn giết người, cũng phải dạy dỗ ngươi một chút.”
Đang nói chuyện, huyết mạch cấp thiên càn trên người Diệp Viễn bắt đầu khởi động.
Phía sau, ảo ảnh phượng hoàng ngưng thành thực chất bay hướng hư không xoay quanh bất định.
Cảnh này, bất ngờ chính là Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu đệ nhất trọng tấu!
Tất cả cường giả của Hỏa Phượng tộc đều biến sắc.
“Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu? Điều này sao có thể?”
“Đây là bí mật bất truyền của Hỏa Phượng tộc, chỉ có thành viên nòng cốt mới có thể học! Tiểu tử này học từ đâu?”
“Trước đó hắn vẫn luôn sử dụng Thiên Hoàng Diệt Thần Quyền, hiện tại hắn vừa học được Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu, lẽ nào… hắn học ngay tức thời?”
“Điều này sao có thể! Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu có sự dao động huyết mạch riêng biệt, không có bí pháp tương truyền, căn bản không thể học được! Cho dù là huyết mạch cấp Thiên Càn cũng không có khả năng!”
…
Trong lòng Phượng Cửu Ca cực kì chấn động, bởi vì nàng cảm thấy Diệp Viễn rất có thể đã học lén Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấn của nàng.
Phán đoán về mặt thời gian, tiểu tử này chỉ tiếp xúc tiện nhân Phượng Thanh Tuyền kia không lâu.
Tiện nhân kia, không có thời gian truyền đạt tuyệt kỹ này cho Diệp Viễn!
Như vậy, chỉ có chính hắn học trộm thôi!
Giờ mới học bí thuật này của mình, cái này… cũng quá nghịch thiên đi?
Hơn nữa, Diệp Viễn vừa ra tay, có sự gia tăng của huyết mạch cấp Thiên Càn, uy lực so với Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu của nàng càng thêm đáng sợ hơn!
Một tiếng hót khẽ vang lên!
Ảo ảnh Phượng Hoàng trực tiếp hạ xuống, va chạm với đệ tam trọng tấu của Phượng Cửu Ca.
Oành!
Thân thể Phượng Cửu Ca giống như diều đứt dây, trực tiếp bị đánh ra xa mấy ngàn trượng.
Sắc mặt của cường giả Hỏa Phượng Tộc đại biến, vội vã chạy tới, phát hiện cánh Phượng Cửu Ca đang đập cũng đã không động đậy.
Mọi người rùng mình hoảng sợ.
Đệ nhất trọng tấu đấu với đệ tam trọng tấu thế mà lại đánh Phượng Cửu Ca thành như vậy sao?
Người này rốt cuộc mạnh mẽ bao nhiêu?
“Mau… chạy mau! Người này quá mạnh!”
Một đám cường giả Hỏa Phượng Tộc bày ra thân pháp đang định chạy trốn.
Đúng lúc này, Diệp Viễn thản nhiên nói: “Ta đã cho các ngươi đi chưa?”
Mọi người đang phân tán bốn phía chạy thục mạng, trong nháy mắt giống như bị làm đinh thân pháp đứng ngay tại chỗ.
Ngay cả Phượng Cửu Ca cũng thua, bọn họ đâu phải đối thủ của Diệp Viễn?
Lúc này không chạy trốn, đồng nghĩa với chết à!
Lúc trước Diệp Viễn nói không muốn giết người, bọn họ chẳng qua chỉ coi như đang nghe câu chuyện cười.
Nhưng bây giờ, bọn họ không nghĩ như vậy.
Diệp Viễn nhìn mọi người, thản nhiên nói: “Ta biết các ngươi còn có cường giả Đế Thiên đang đuổi giết nàng. Cho nên, vì lý do an toàn, tốt nhất các ngươi tạm thời nên ở lại. Đợi nàng niết bàn thành công, ta tự nhiên sẽ tha cho các ngươi rời khỏi đây.”
Phượng Cửu Ca khôi phục hình người, sắc mặt trắng bệch nói: “Lời… lời này là thật sao?”
Diệp Viễn thản nhiên nói: “Ta muốn giết các ngươi mà phải dài dòng tới vậy sao? Chỉ có điều, nếu ta phát hiện các ngươi mật báo thì đừng trách ta không khách khí.”
Chắc chắn những cường giả chân linh này đều sẽ có thủ đoạn truyền tin của riêng mình.
Chẳng qua Diệp Viễn không thèm để ý, có đại năng như Di Thiên ở đây, chút thủ đoạn nhỏ của mấy người đó chẳng làm được trò trống gì.
Cơ hội mình đã cho bọn họ, biết quý trọng hay không phải xem chính bọn họ rồi.
Mọi người nghĩ cũng phải, nếu như Diệp Viễn muốn giết người thì bọn họ một người cũng không chạy thoát.
Vì vậy, những người truy sát của Hỏa Phượng Tộc đã bị Diệp Viễn bắt giữ.
“Hắn… hắn thế mà lại không giết chúng ta, xem ra hắn và con tiện nhân kia không phải là một phe!” Phượng Minh nói.
Phượng Cửu Ca trợn mắt liếc nàng, người sau co rụt cổ lại, lập tức im lặng không nói.
Chẳng qua Phượng Cửu Ca cũng đột nhiên nói: “Ngươi nói không sai, hắn luôn miệng nói, được người khác giao phó, hết lòng làm vì người khác! Tiện nhân kia đã dùng tinh huyết phượng hoàng để thu mua hắn.”
Ánh mắt Phượng Minh di chuyển, nhân tiện nói: “Vậy chúng ta không phải là….”
Phượng Cửu Ca lập tức hiểu ý, gật đầu nói: “Dìu ta tới!”
Diệp Viễn bắt bọn họ làm tù binh, cách nơi niết bàn không xa, tiếp tục nghiên cứu huyết mạch phượng hoàng.
Càng nghiên cứu, Diệp Viễn càng cảm thụ được sự cường đại của huyết mạch phượng hoàng.
Phượng Minh đỡ Phượng Cửu Ca đi tới, Phượng Cửu Ca nhìn Diệp Viễn, ánh mắt phức tạp.
Ngày hôm nay, niềm kiêu hãnh của Hỏa Phượng Nhất Mạch là nàng hoàn toàn bị người thanh niên này chà đạp.
Nàng có thể cảm nhận được ở trên người người thanh niên trẻ tiểu này có rất nhiều bí mật.
Trở thành tù binh, trái lại khiến cho Phượng Cửu Ca bình tĩnh.
Phượng Cửu Ca không phải người ngu, chỉ dựa vào huyết mạch cấp Thiên Càn thì tuyệt đối không làm được như Diệp Viễn!
Trong số Hỏa Phượng Tộc, người có huyết mạch cấp Thiên Càn cũng không phải một mình Phượng Thanh Tuyền.
Tuy nhiên, không người nào có khả năng như Diệp Viễn, chỉ dựa vào dao động huyết mạch của đối thủ đã có thể phục chế chiêu thức của đối phương một cách hoàn mỹ.
Nếu như tiểu tử này có thể đánh trả, tiểu tiện nhân Phượng Thanh Toàn kia chắc chắn phải chết!
“Công tử, lúc trước là Cửu Ca quá mức lỗ mãng, tiểu muội ở đây xin lỗi ngươi.” Phượng Cửu Ca hơi cúi người, giọng nói tràn đầy kính ý.
Phượng Minh có chút kinh ngạc, Phượng Cửu Ca kiêu ngạo như vậy mà lại cúi đầu.
Diệp Viễn thản nhiên nói: “Nếu ngươi nghĩ có thể khuyên ta đánh trả, xin lỗi, đừng uổng phí tâm cơ.”
Phượng Cửu Ca sửng sốt, thầm nghĩ tiểu tử này thật thông minh.
Mình vừa lên tiếng mà hắn đã đoán được ý đồ.
Tuy nhiên, nàng không mất hi vọng, nói: “Công tử, Phượng Thanh Toàn là tội phạm quan trọng của Hỏa Phượng Tộc ta, chúng ta phụng lệnh của tộc đến để bắt nàng ta! Chỉ cần công tử có thể ra tay, Hỏa Phượng Tộc ta nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng sự giúp đỡ của công tử.”
Diệp Viễn thông minh như vậy, tất nhiên biết ân tình của Hỏa Phượng Tộc rất lớn.
Tại Hư Minh Đường Diệu Thiên này, thật sự không tìm thấy vài người có ân tình lớn hơn Hỏa Phượng Tộc hơn.
Tất nhiên, điều này cũng là vô nghĩa, nàng không thể đại diện cho Hỏa Phượng Tộc được.
Diệp Viễn trợn mắt nhìn nàng, khiến nàng thầm sợ hãi.
Trong lòng Phượng Cửu Ca thở dài, người này quá thông minh.
“Chắc hẳn công tử rất có hứng thú với Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu đúng không? Chỉ cần công tử bằng lòng ra tay thì ta sẵn sàng dâng lên Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu. Ngoại trừ Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu, Cửu Ca còn có hai loại bí kỹ uy lực không kém Phượng Hoàng Cửu Trọng Tấu, đều có thể truyền lại cho công tử! Dù sao công tử cũng đã dung hợp huyết mạch cấp Thiên Càn, Phượng Thanh Toàn đối với ngươi mà nói không có tác dụng lớn.” Phượng Cửu Ca hướng dẫn từng bước.
Diệp Viễn vẫn nhìn Phượng Cửu Ca, cười nói: “Ta đã nói là được người khác giao phó, hết lòng với người khác! Nếu như chỉ vì tinh huyết Phượng Hoàng, ta cần gì phải ngồi ở đây? Không cần uổng phí tâm cơ, Diệp mỗ ta làm việc có nguyên tắc, mời về cho!”
Phượng Cửu Ca khó chịu, tiểu tử này quả là khó chơi.
Đúng lúc này, một con hỏa phượng phóng lên cao, bay lượn trên chin tầng mây.
“Ha ha ha… Phượng Cửu Ca, không nghĩ tới ta sẽ niết bàn thành công đúng không? Chịu chết đi.” Phía trên khoảng không, Phượng Thanh Toàn mỉm cười nói.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất