“Chúc mừng Tần huynh, từ nay trời cao chim bay, biển rộng cá nhảy rồi!” Chu Úc nói với vẻ mặt hơi mất tự nhiên.
Mấy ngày trước, hắn ta và Tần Thế Thiên vẫn ngang tài ngang sức.
Nhưng vài ngày sau, hai người họ đã giống như đom đóm và mặt trăng rồi.
Hà Trần cũng vác bộ mặt xấu hổ tiến đến chúc mừng.
Nhưng không ngờ, sắc mặt Tần Thế Thiên lại trầm xuống, một luồng hồn lực bỗng nhiên bùng nổ.
Chu Úc và Hà Trần kêu lên một tiếng rồi bị thổi bay đi.
“Mấy con chó này! Các ngươi là cái thá gì mà đòi làm huynh đệ của ta?” Tần Thế Thiên trực tiếp trở mặt.
Bị làm nhục ở trước mặt mọi người, hồn thể đã bị tổn thương nghiêm trọng.
Chu Úc và Hà Trần vừa thẹn vừa giận, nhưng cũng không dám tỏ thái độ gì, đành phải bò dậy cúi đầu: “Chúc... Chúc mừng Thiếu Tôn!”
Thập Đoạn có địa vị rất cao trong Hồn tộc, tương đương với một vị Đại Đế Tôn dự bị.
Vì vậy nên mới được gọi là Thiếu Tôn.
Tần Thế Thiên có tính khí ngang tàng, trong mắt hắn ta, chỉ có người có thực lực ngang với mình mới đáng gọi là huynh đệ.
Trước kia, thực lực của hai người này ngang ngửa với hắn ta, cho nên tất nhiên hắn ta cảm thấy không sao.
Nhưng bây giờ, hắn ta lại cảm thấy tiếng “Tần huynh” này nghe như đang châm chọc mình vậy.
Tuy nhiên cho dù Tần Thế Thiên có ngang ngược đến đâu thì cũng không ai dám ho he gì.
Chẳng qua một số người đang định tiến lên chúc mừng cũng không dám bước thêm nữa.
Dù sao thì địa vị và sức mạnh hiện tại của hắn ta đã hoàn toàn khác rồi!
Không bao lâu nữa, Tần Thế Thiên chắc chắn sẽ bước vào vị trí cốt lõi của Hồn tộc, cách bọn họ ngày một xa.
Đây là nhân vật ở trên trời!
Vẻ mặt Tây Thần hơi mất tự nhiên, cười khan nói: “Sư điệt, đừng tức giận, bây giờ ngươi đã là người ở trên cao rồi, chấp nhặt với bọn họ làm gì?”
Lâm Phóng cũng có chút xấu hổ, nói: “Phải đó, phải đó, sư điệt không cần phải quan tâm đến hai tiểu tử không hiểu chuyện ấy.”
Tất nhiên cường giả Thập Đoạn là niềm kiêu hãnh của Ninh Lan Niết Hồn Điện.
Ngay cả Đại Đế Tôn cũng không dám đắc tội.
Tần Thế Thiên tát Chu Úc và Hà Trần một cái, chẳng khác nào đang đánh vào mặt hai người họ cả.
Tuy nhiên, họ cũng không còn cách nào khác.
Sau này, Ninh Lan Niết Hồn Điện còn cần đến sự trợ giúp của Tần Thế Thiên.
Hôm nay, Tần Thế Thiên thật sự lên mây rồi!
Tần Thế Thiên hừ lạnh một tiếng, nói: “Nếu không nể mặt hai vị sư thúc thì ta đã cho họ biết thế nào là lễ độ rồi!”
Đột nhiên, như nhớ ra điều gì đó, hắn ta nhìn về phía Luyện Hồn Lư của Diệp Viễn, không khỏi bật cười: “Hắn tưởng rằng có thể dùng bốn mươi hai ngọn lửa để giết chết ta, nhưng không ngờ lại là đang giúp ta. Cuối cùng, chính hắn mới là người chết ở trong đó! Thực ra, nếu chỉ có ba mươi lăm ngọn lửa, cho dù không thể đột phá Thập Đoạn thì vẫn có thể thoát ra được.”
Đông Dương Đại Đế Tôn khẽ gật đầu đồng tình: “Tuy rằng so với ngươi, hắn kém hơn rất nhiều, nhưng dù sao vẫn là một thiên tài! Chỉ đáng tiếc là lại tự bại dưới tay mình.”
Tần Thế Thiên cười lớn: “Một người đã chết thì đề ý làm gì! Từ nay về sau là thời đại của Tần Thế Thiên ta!”
Lúc này, Tần Thế Thiên đang vô cùng hăng hái và tràn đầy khí thế.
Những người tham gia thử thách kia đã không còn đủ tư cách để lên chúc mừng hắn ta nữa.
Chỉ có các cường giả Đế Cảnh của Niết Hồn Điện lần lượt đến chúc mừng.
Tần Thế Thiên nghiễm nhiên trở thành trung tâm của tất cả mọi người.
Ngay cả Đông Dương Đại Đế Tôn cũng bị hắn ta so sánh.
Nhưng Đông Dương Đại Đế Tôn không quan tâm, Tần Thế Thiên là đệ tử của ông ta, muốn chạy cũng không được.
Tuy nhiên, ánh mắt của ông ta lại quét về phía Luyện Hồn Lư, không khỏi nhíu mày.
Bởi vì ông ta thấy ngọn lửa thứ bốn mươi ba đã đến!
“Này, thật kỳ lạ, theo lý Diệp Viễn đã chết, đáng lẽ lửa của Luyện Hồn Lư phải tắt rồi chứ? Tại sao ngọn lửa vẫn tăng lên?”
Ở bên cạnh, đám người Tây Thần vừa nghe thấy lời nói của Đông Dương Đại Đế cũng kinh ngạc ngẩng đầu.
Trong Luyện Hồn Lư, hồn thể của Diệp Viễn đã hoàn toàn biến mất.
Vì vậy, tất cả mọi người đều nghĩ rằng hắn đã chết.
Tuy nhiên, ngọn lửa thứ bốn mươi ba đã thực sự xuất hiện!
“Lẽ nào hắn còn chưa chết sao?”
“Làm sao có thể? Hồn thể của hắn đã hoàn toàn tiêu tán, rõ ràng hắn đã chết rồi!”
“Nhưng ngươi giải thích thế nào về việc lửa trong Luyện Hồn Lư vẫn chưa bị dập tắt?”
“Không phải chứ, Luyện Hồn Lư xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Một hiện tượng mà họ không thể giải thích đã xảy ra.
Ngay cả các Đại Đế Tôn cũng vô cùng khó hiểu.
“Đông Dương huynh, có chuyện gì với Luyện Hồn Lư vậy? Hay là huynh làm phép ngăn Luyện Hồn Lư lại, để lửa tắt đi vậy.” Tây Thần Đại Đế Tôn cung kính nói.
Với tư cách là điện chủ, đương nhiên ông ta có quyền điều khiển các ảnh chiếu Luyện Hồn Lư này.
Nghe vậy, Đông Dương gật đầu, đánh ra một đạo hồn quyết.
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo, Luyện Hồn Lư của Diệp Viễn đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt.
Đông Dương Đại Đế Tôn rên lên một tiếng, cả người lui về phía sau mấy bước, hồn thể cũng mờ đi rất nhiều, hiển nhiên đã bị thương không nhẹ.
Những người khác đồng loạt biến sắc.
“Đông Dương huynh, huynh sao vậy?” Tây Thần hỏi.
Đông Dương đại đế lắc đầu, nói: “Ta không biết nữa, Luyện Hồn Lư đã mất kiểm soát rồi, nó vừa tấn công ngược lại ta!”
Con ngươi của Tây Thần chợt co rút, ông ta kinh hãi nói: “Sao lại thế được! Huynh là điện chủ, người có quyền điều khiển Luyện Hồn Lư cơ mà!”
Đông Dương đại đế cười khổ: “Bây giờ ta không điều khiển được nữa rồi! Chỉ đành chờ cho Luyện Hồn Lư tự dừng lại thôi. Hy vọng sẽ không có chuyện gì.”
Mọi người đều trở nên hoảng loạn.
Bây giờ, có những thứ mà ngay cả điện chủ cũng không thể kiểm soát được!
Sắc mặt Tần Thế Thiên có chút khó coi.
Tên Diệp Viễn này, đã chết rồi mà cũng không an phận!
Hiện tại, ta đã là cường giả Thập Đoạn, Thiếu Tôn đại nhân đang lúc bước lên đỉnh cao, chẳng lẽ không nên hưởng thụ sự tán thưởng của mọi người hay sao?
Thế nhưng, tất cả những điều này đã bị Diệp Viễn phá hủy!
‘Ầm ầm ầm…’
Đột nhiên, Luyện Hồn Lư run lên dữ dội, giống như có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Sắc mặt của mọi người lại thay đổi, họ nhìn chằm chằm vào Luyện Hồn Lư với vẻ cảnh giác.
Những chuyện bí ẩn thì luôn luôn đáng sợ.
Chẳng mấy chốc, đã hai giờ trôi qua, ngọn lửa thứ bốn mươi bốn đã đến!
Kết quả là Luyện Hồn Lư càng rung lắc mạnh hơn.
Lúc này Luyện Hồn Lư giống như một cỗ máy hoạt động không ngừng, không ai có thể ngăn cản.
Bốn mươi lăm, bốn mươi sáu, bốn mươi bảy, bốn mươi tám, bốn mươi chín!
Chớp mắt đã hết ngày!
Khi ngọn lửa cuối cùng đến, dường như toàn bộ Luyện Hồn Lư bị đun sôi.
Thế nhưng nắp lò như sắp bị bật ra.
Mọi người hoảng sợ nhìn nhau, có cảm giác Luyện Hồn Lư sắp nổ tung vậy.
“Chuyện này... rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”
“Diệp Viễn cũng lợi hại thật, chết rồi vẫn có thể gây rối cho được!”
“Chẳng lẽ tên này đã kích hoạt cơ quan nào đó, muốn làm nổ tung Niết Bàn Điện này hay sao? Ta cảm thấy một khi sức mạnh này bùng nổ, không ai trong chúng ta có thể chạy thoát được!”
Cả người Đông Dương Đại Đế Tôn run lên, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi, kêu lên: “Đó... chẳng lẽ đó là... đó là...”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất