Tần Thế Thiên đột phá Thập Đoạn khiến cho toàn bộ Niết Hồn Điện sôi trào.
Đây là khoảnh khắc vinh quang!
Từ Cửu Đoạn đến Thập Đoạn, sự chênh lệch giữa một đoạn lại như khác biệt như trời với đất.
Thập Đoạn gần như đồng nghĩa với sự bất tử!
Ở cùng cấp độ, mặc kệ ngươi có thủ đoạn phi phàm thì cũng không thể giết nổi một Hồn tộc Thập Đoạn!
Dù có đối mặt với Đế Cảnh, Thập Đoạn cũng có năng lực tự bảo vệ mình!
Hơn nữa, một khi đã mở được nút thắt của Thập Đoạn thì từ nay về sau sẽ một đường thông suốt.
Nói cách khác, sau khi đột phá Đế Cảnh, tuy rằng hồn thể không thể đạt tới Thập Đoạn, nhưng lại có thể tu luyện đến cảnh giới này!
Ngoài ra, bước vào Thập Đoạn, hồn thể sẽ tăng cường vô cùng lớn, thấp nhất cũng phải từ Lục Đoạn trở lên.
Điều này giúp tiết kiệm rất nhiều thời gian luyện tập.
Nói chung, vô vàn lợi ích!
“Thập Đoạn! Thật sự là Thập Đoạn ! Không ngờ ta lại được tận mắt chứng kiến sự ra đời của Thập Đoạn!”
“Quả nhiên, tất cả tài năng trước đây của Diệp Viễn chỉ là làm nền cho một thiên tài mới, cuối cùng thì hắn cũng chỉ là một hòn đá kê chân mà thôi!”
“Sau ngày hôm nay, cái tên Tần Thế Thiên sẽ gây chấn động toàn bộ Hồn tộc!”
Trận chiến giữa Diệp Viễn và Tần Thế Thiên đã được lan truyền rộng rãi, một đồn mười, mười đồn trăm.
Hầu như tất cả những người rảnh rỗi trong Niết Hồn Điện đều đến xem trận chiến này.
Thập Đoạn, đây là chuyện chưa từng xảy ra trong Ninh Lan Niết Hồn Điện.
Bây giờ, Thập Đoạn đã thực sự ra đời, toàn bộ Ninh Lan Niết Hồn Điện đều bùng nổ.
Cái tên Tần Thế Thiên vang vọng khắp cả Ninh Lan Niết Hồn Điện.
Mấy vị Đại Đế Tôn cũng kích động không thôi.
Lúc Cửu Đoạn, bọn họ vẫn có thể giữ được bình tĩnh.
Nhưng Thập Đoạn lại có ý nghĩa hoàn toàn khác.
Đã là Thập Đoạn, nếu không bị mất mạng thì tương lai có hy vọng rất lớn bước vào Chúa Tể Cảnh!
Một khi Tần Thế Thiên trở thành Chúa Tể Cảnh thì Ninh Lan Niết Hồn Điện cũng sẽ được thăng thiên!
Chu Úc và Hà Trần đều cẩm thấy xấu hổ về bản thân.
Trước đó, họ cùng với Tần Thế Thiên được mệnh danh là Xích Luyện Tam Tử.
Thế nhưng bây giờ, Tần Thế Thiên đã một bước lên mây, còn họ chỉ có thể nhấn chìm trong đám người này mà thôi.
Mặc dù biểu hiện của họ không tệ, nhưng trước mặt Tần Thế Thiên, bọn họ lại vô cùng mờ nhạt.
“Mọi người nhìn xem, Diệp Viễn không xong rồi!” Đột nhiên, có người hét lên.
Mọi người sửng sốt nhìn về phía Luyện Hồn Lư của Diệp Viễn, phát hiện hồn thể của Diệp Viễn lại đang bắt đầu tiêu tán!
Sự tan rã của hồn thể là dấu hiệu báo trước cho việc hồn bay phách tán!
Tuy nhiên, không ai còn quá quan tâm đến chuyện đó nữa.
Chẳng ai quan tâm đến người thua cuộc, người chiến thắng mới là người viết nên lịch sử.
“Dù sao Diệp Viễn cũng chỉ là hòn đá kê chân mà thôi, bây giờ hắn đã hết tác dụng rồi!”
“Đúng đấy, nếu không có hắn, Tần Thế Thiên sẽ không thể thăng thiên. Chính hắn đã khiến Tần Thế Thiên giác ngộ vào giây phút cuối cùng.”
“Ha, hắn tự cho mình giỏi nên mới đánh cược với Tần Thế Thiên bốn mươi hai ngọn lửa này, kết quả lại tự giết mình.”
“Nếu hắn chỉ đánh cược ba mươi lăm ngọn lửa thôi thì vẫn còn có hy vọng sống sót. Bây giờ thì tất cả đều mất trắng rồi!”
“Thật đáng tiếc, một thiên tài xuất chúng như thế mà.”
Nhìn thấy cảnh này, đám đông vang lên rất nhiều lời châm chọc, cho rằng Diệp Viễn đang tự mình tìm chết.
Tất nhiên, cũng có một số người cảm thấy tiếc thay Diệp Viễn.
Nhưng nhiều hơn cả là sự mỉa mai.
Không ai thông cảm cho những kẻ thất bại.
“Ha ha ha, Diệp Viễn, cám ơn ngươi! Không có ngươi, ta đã không thể đột phá cảnh giới Thập Đoạn! Chính ngươi đã giúp cho Tần Thế Thiên ta!”
Trong Luyện Hồn Lư, Tần Thế Thiên đã hoàn toàn thay đổi xong.
Con người vốn yếu đuối trước đây nay lại trở nên vô cùng mạnh mẽ.
Trong Luyện Hồn Lư, hồn thể của hắn ta hiện lên vô cùng rõ ràng.
Cho dù có bị ba mươi lăm ngọn lửa bao phủ cũng không thể che mất được ánh sáng của hắn ta.
Một Thập Đoạn đã đủ để tranh giành với các Đại Năng Nhục Thân của Nhân tộc cùng Chân Linh tộc một phen rồi!
Nhưng ngay sau đó, Tần Thế Thiên không cười được nữa.
Thập Đoạn rất mạnh, gần như bất tử!
Nhưng cũng chỉ là gần như mà thôi.
Chúa Tể còn chết, huống chỉ là một Chân Hoàng Thiên nho nhỏ.
Mỗi ngọn lửa Hỗn Độn trong Luyện Hồn Lư đều có sức mạnh vô cùng lớn, hơn nữa có các thuộc tính khác nhau.
Hôm nay, ba mươi lăm ngọn lửa đã tích tụ ở bên trong, nghĩ thôi cũng đã biết nó mạnh đến cỡ nào.
Ngọn lửa thứ ba mươi sáu giáng xuống, Tần Thế Thiên kêu lên thống khổ, hồn thể của hắn ta lập tức bị thương nặng.
Mới đầu, hắn ta vẫn còn sức để hét lên.
Nhưng khi số lượng ngọn lửa tăng lên, hắn cũng hết hơi nhanh chóng.
Ngay sau đó, hồn thể của Tần Thế Thiên bắt đầu tan rã.
Mọi người gần như nghẹt thở!
Chẳng lẽ Tần Thế Thiên, người đã tạo ra truyền kỳ nghịch thiên sẽ chết ở đây sao?
Lại nhìn sang Diệp Viễn, hồn thể phân tán càng ngày càng nghiêm trọng.
Hồn thể của hắn đã trở nên mờ ảo, bị hàng chục ngọn lửa bao vây hoàn toàn, gần như không thể nhìn rõ được nữa.
“Tất cả đều là do tên Diệp Viễn chết tiệt này, bản thân hắn đã hết tác dụng nhưng vẫn phải kéo Tần Thế Thiên chết chung!”
“Chẳng lẽ Tần Thế Thiên, người vừa tạo ra kỳ tích sẽ chết ở đây sao?”
“Nhìn xem, sắc mặt của Đông Dương Đại Đế Tôn xấu chưa kìa. Bây giờ chắc ông ta đang nóng lòng muốn lôi Diệp Viễn ra ngoài để giết hắn thêm lần nữa nhỉ?”
Quả thực, khuôn mặt của Đông Dương Đại Đế Tôn vô cùng khó coi.
Ông ta biết rằng Tần Thế Thiên cũng đã đến bờ vực giữa sự sống và cái chết rồi.
Vẫn còn hai ngọn lửa nữa, nhưng khi ngọn lửa thứ bốn mươi đến, nó sẽ là một đòn đánh hủy diệt.
Ở trong trạng thái này, Tần Thế Thiên có thể cầm cự sống sót sao?
Đông Dương Đại Đế Tôn hận Diệp Viễn thấu xương, nếu chỉ cần hắn đồng ý với con số ba mươi lăm thì hiện tại Tần Thế Thiên sẽ như mặt trời ban trưa, không có nguy hiểm gì hết.
Nhưng bốn mươi hai là quá nhiều!
‘Bùm! ’
Ngọn lửa thứ bốn mươi xuất hiện, Tần Thế Thiên rên lên một tiếng, linh hồn suýt chút nữa hoàn toàn tan vỡ.
Tuy nhiên, hắn ta vẫn kiên trì bám trụ!
Mọi người lại lần nữa nín thở nhìn hắn ta chăm chú.
“Cố lên! Cố lên!” Đông Dương Đại Đế nghiến răng nghiến lợi.
Trong Luyện Hồn Lư, hồn thể của Tần Thế Thiên vô cùng đáng sợ, hai mắt đỏ như máu.
Lúc này, hắn ta đã đấu tranh đến giới hạn rồi.
Sự sống và cái chết chỉ là cách nhau một đường chỉ mà thôi!
“Diệp Viễn, ta sẽ không chết cùng với ngươi đâu! Tần Thế Thiên ta đã định là sẽ tiến vào Chúa Tể Cảnh rồi! Ahhhh!”
Tần Thế Thiên trở nên điên cuồng, hắn ta điên cuồng vắt hết mọi tiềm lực trong cơ thể.
Một giây, một phút, mười lăm phút, một giờ, một giờ bốn mươi lăm phút trôi qua.
Hai canh giờ trôi qua!
‘Vút! ’
Một tia sáng màu lam đột nhiên bay ra, hồn thể gần như tan vỡ của Tần Thế Thiên đã bay ra khỏi Luyện Hồn Lư!
Xiềng xích đã được gỡ bỏ rồi!
Tần Thế Thiên đã trải qua bốn mươi hai ngọn lửa Hỗn Độn!
Hai mắt Đông Dương Đại Đế Tôn bắn ra hai tia sáng, một luồng hồn lực vô song mạnh mẽ lập tức quấn lấy Tần Thế Thiên!
Hồn thể của Tần Thế Thiên đang khôi phục với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy!
“Ha ha ha... Tần Thế Thiên ta đã trải qua bốn mươi hai ngọn lửa! Bốn mươi hai đấy! Đừng nói là sóng sau xô sóng trước, phải nói là trước nay chưa từng có mới đúng. Diệp Viễn, ngươi không ngờ tới phải không? Tần Thế Thiên ta thắng rồi! Từ nay, Tần Thế Thiên ta sẽ dang rộng cánh bay lên trời. Còn ngươi, ngươi sẽ chỉ là bàn đạp của ta mà thôi.”
“Ha ha, giỏi lắm! Thật sự rất giỏi! Thế Thiên, vi sư tự hào về ngươi! Từ nay về sau không ai có thể ngăn cản bước tiến của ngươi nữa rồi!” Đông Dương Đại Đế Tôn hài lòng nhìn Tần Thế Thiên
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất