“Rèn luyện hồn thể!” 

             Không ít người thét lên thất thanh. 

             Rèn luyện hồn thể trong Ngự Hồn Đạo, chuyện này quá điên cuồng! 

             Tuy nói bản thân Ngự Hồn Đạo có tác dụng rèn luyện hồn thể, nhưng mọi người không dám dừng lại mà làm vậy. Chuyện gì cũng phải làm luôn, chần chừ mãi sẽ thất bại. 

             Một khi dừng lại, thần hồn công kích như cuồng phong bạo vũ sẽ đập cho ngươi ngất xỉu. 

             Cho dù cường giả như Tần Thế Thiên cũng chỉ dám dừng lại ở hai cửa ải đầu một lát. 

             Sau khi tiến vào Tam Đoạn cũng không dám dừng lại. 

             Nhưng Diệp Viễn đã rèn luyện hồn thể từ Nhất Đoạn, chuyện này quá điên rồ. 

             "Thế này... Hắn cũng không thể cứ rèn luyện mãi được, phải không? Vậy chẳng phải hắn có thể đột phá đến Thập Đoạn sao?" Một người tham gia sát hạch lập tức hỏi. 

             "Trước khi tiến vào Ngự Hồn Đạo, chắc chỉ có hắn mới đến Nhị Đoạn! Hiện giờ lại có thể phá liền hai đoạn như vậy, người này đạo tâm kiên định, quả nhiên là nghị lực! Nhưng... cũng chỉ đến đó mà thôi! Hiến hồn như thế sẽ khiến hồn thể thương tổn nặng nề, nếu đến Ngũ Đoạn mà hắn không chịu ra thì sẽ tan thành mây khói!” Đông Dương Đại Đế Tôn lắc đầu nói. 

             Nghe xong lời này, Tần Thế Thiên không khỏi thở phào nhẹ nhõm. 

             Vừa rồi nghe nói Diệp Viễn đang rèn luyện hồn thể, hắn sợ đến nỗi toát mồ hôi lạnh đầy người. 

             Cứ như vậy, chẳng phải Diệp Viễn có thể một mực đột phá, một mực tăng lên sao? 

             Thì ra cũng chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi. 

             "Hừ! Chỉ là kẻ luồn cúi biết lấy lòng mọi người, có giỏi thì đừng ra đây!” Tần Thế Thiên khinh thường nói. 

             Trong thâm tâm hắn ta luôn hy vọng Diệp Viễn tan thành mây khói. 

             Đúng lúc này, Diệp Viễn bước vào Ngũ Đoạn. 

             Áp lực lại tăng thêm! 

             Nếu là công pháp Hồn tộc tầm thường thì chắc chắn không thể nào thừa nhận nổi thương tổn bậc này. 

             Nhưng Thần Diễn chính là hồn điển chí cao của Hồn tộc, vô cùng kì diệu. 

             Hồn thể Diệp Viễn thoạt nhìn vặn vẹo méo mó nhưng thật sự thì vết thương không nhiều, bởi vì lực khôi phục của hắn cực kỳ kinh người. 

             Tất nhiên, quá trình cũng rất đau đớn. 

             Nhưng đối với Diệp Viễn thì đau đớn nào có xá gì. 

             Hiển nhiên, sau khi tiến vào Ngũ Đoạn, hồn thể của Diệp Viễn càng đau đớn hơn, cũng vặn vẹo hơn. 

             Nhưng Diệp Viễn vẫn kiên trì bước tiếp. 

             Trong mắt Tần Thế Thiên lóe sáng, âm thầm cổ vũ: Đúng rồi, cứ như vậy, đừng rời khỏi! Cố lên! Cố lên! 

             Như hắn ta mong muốn, Diệp Viễn không chịu từ bỏ mà vẫn tiếp tục kiên trì. 

             Sau đó, hắn đã đến cánh cửa bước vào Lục Đoạn. 

             Mọi người đều nín thở! 

             Chẳng lẽ, Diệp Viễn cũng muốn phá vỡ kỷ lục, trở thành người thứ hai có thể đột phá Lục Đoạn trong ngày hôm nay? 

             Diệp Viễn không hề do dự, dứt khoát nhấc chân bước qua. 

             Áp lực vẫn tăng! 

             Và rồi... Diệp Viễn đột phá! 

             Ngũ Đoạn! 

             Sắc mặt Đông Dương Đại Đế Tôn cũng tái đi rồi. 

             Vừa rồi ông ta đã nói nếu Diệp Viễn vẫn không rời khỏi, sẽ tan thành tro bụi. 

             Hiện tại thì sao, Diệp Viễn đột phá Lục Đoạn, mà hồn thể cũng đột phá Ngũ Đoạn! 

             Như tát thẳng vào mặt ông ta vậy! 

             Không ít người nhìn ông ta bằng ánh mắt khó nói. 

             Vừa rồi, không phải chính miệng ngươi nói Diệp Viễn không rời khỏi thì sẽ chết sao? 

             “Ta chắc chắn tên tiểu tử này có bí pháp gì đó giúp hắn nhanh chóng chữa trị hồn thể! Nhưng dù có bí pháp mạnh hơn nữa thì hắn cũng không thể vượt qua Lục Đoạn!” Đông Dương Đại Đế Tôn nói chắc nịch. 

             Như thể đang muốn vớt vát lại một ít thể diện cho mình. 

             Mọi người nghe vậy như thể bừng tỉnh, Diệp Viễn dám làm như vậy, đương nhiên phải có chỗ dựa rồi. 

             Điện chủ chính là Đại Đế Tôn, lời nói của ông ta vẫn rất đáng tin. 

             Sự thật chính là như vậy. 

             Nhưng tiếc là ông ta không biết, bí pháp của Diệp Viễn chính là thánh điển chí cao của Hồn tộc! 

             Sau đó, Diệp Viễn tiếp cận kỷ lục của Tần Thế Thiên từng chút một. 

             Sắc mặt Tần Thế Thiên cũng dần trở nên khó coi. 

             Đây giống như cuộc đua giữa rùa và thỏ, con rùa đằng sau, từng chút một tiếp cận chính mình! 

             Loại cảm giác này giống như là bị đặt trên lửa nướng vậy. 

             Dày vò! 

             "Chết đi! Sao ngươi không chết! Công kích của Lục Đoạn thần hồn khủng bố như vậy, vì sao hắn vẫn chưa chết!” 

             Tần Thế Thiên điên cuồng gào thét ở trong lòng, hắn ta nguyền rủa Diệp Viễn tan thành mây khói. 

             Nhưng thật đáng tiếc, không có chuyện đó xảy ra! 

             Dù bước chân của Diệp Viễn gian nan nhưng rất vững chắc! 

             "Hai mươi trượng! Bằng rồi!” 

             Diệp Viễn bước đi một bước, bỗng nhiên có người kêu lên kinh hãi. 

             Mọi người giật mình, thì ra Diệp Viễn đã san bằng kỷ lục của Tần Thế Thiên! 

             Các cường giả ở đây lại sôi trào! 

             Không ai nghĩ rằng mốc kỷ lục hầu như không ai có thể vượt qua đã bị phá vỡ trong cùng một ngày! 

             Không ít người cảm thấy mặt mình bỏng rát, vừa rồi bọn hắn điên cuồng tâng bốc Tần Thế Thiên, rồi còn vùi dập Diệp Viễn xuống tận hố sâu. 

             Nhưng bây giờ Diệp Viễn đã phá vỡ kỷ lục của Tần Thế Thiên, gần trong gang tấc! 

             Biểu tình của Tần Thế Thiên trở nên vặn vẹo. 

             Lại bị hắn giẫm lên rồi! 

             Lúc ở trong Bất Hoặc Lâm, hắn ta đã bị đối phương giết chỉ trong một giây! 

             Ngự Hồn Đạo, đối phương lại dùng cưa cùn cưa từng chút từng chút lên cơ thể hắn! 

             Từ Ngũ Đoạn đến bây giờ, hắn ta giống như một miếng thịt bị nấu từ từ. 

             Hiện giờ... Chín rồi! 

             Lúc này hắn ta chỉ muốn tìm một cái khe hở để chui vào. 

             Mà hành động giả vờ nhận tội khi nãy, hiện tại lại châm chọc đến thế. 

             Chu Vực và Hà Trần cũng không nói lời nào, vừa rồi bọn hắn dẫm đạp Diệp Viễn, hiện tại Diệp Viễn lại tát thẳng vào mặt bọn hắn. 

             Cái tát này cực kỳ đau. 

             Nhưng, bất ngờ mà Diệp Viễn mang lại cho bọn hắn vẫn chưa hết! 

             Sau đó, hắn bước vào Thất Đoạn! 

             Hít... 

             Tất cả mọi người đều hít ngược một hơi! 

             Thất Đoạn! 

             Đối với tất cả mọi người ở đây, bao gồm cả Đế Cảnh, đây là chuyện bọn hắn không dám nghĩ tới. 

             Không ai có thể làm được! 

             Sắc mặt Đông Dương Đại Đế Tôn càng thêm khó coi. 

             Ông ta cố gắng vớt vát lại thể diện của mình, nhưng càng làm thế ông ta lại càng nhục nhã hơn! 

             Dưới Ngự Hồn Đạo là một khoảng không tĩnh mịch. 

             Mọi người cứ trừng trừng nhìn Diệp Viễn, chứng kiến màn biểu diễn độc tấu của hắn. 

             Bọn hắn đã không biết nên nói cái gì cho phải. 

             Trận khảo hạch này hoàn toàn biến thành sàn diễn của một mình Diệp Viễn! 

             Mặc kệ sự câm nín của kẻ khác, Diệp Viễn vẫn tiến về phía trước! 

             Thất Đoạn! 

             Bát Đoạn! 

             Cửu Đoạn! 

             Mỗi một cửa ải là tim của bọn hắn lại đập mạnh hơn một lần. 

             Khi Diệp Viễn bước qua Cửu Đoạn, tiến vào Thập Đoạn, không khí như đều ngưng đọng. 

             "Thập... Đoạn?” 

             "Nếu như nói Nhất Đoạn là mưa phùn rả rích, vậy Thập Đoạn chính là bão táp mưa sa đó! Sao hắn ta có thể chịu đựng được?” 

             "Tên này thật đáng sợ! Hắn lại có thể đi từ Nhị Đoạn đột phá đến tận Bát Đoạn của Ngự Hồn Đạo!” 

             ... 

             Bọn hắn đã không biết dùng từ ngữ gì để hình dung tâm tình của mình lúc này. 

             Trước đó, bọn hắn còn tâng bốc thành tích của Tần Thế Thiên lên tận mây xanh, khen hắn ta như thiên hạ đệ nhất! 

             Nhưng mà hiện tại, so với Diệp Viễn, hắn ta chẳng là cái thá gì! 

             Thập Đoạn, thật điên rồ! 

             Đó là cửa ải trong truyền thuyết đấy, thật sự quá đáng sợ! 

             Cho dù Diệp Viễn đã tu luyện Thần Diễn thì bước đến cửa ải này, hắn vẫn cảm thấy khó khăn. 

             Nhưng, hồn thể của hắn càng ngày càng mạnh, hắn cũng càng cảm ngộ sâu sắc hơn về Thần Diễn tầng thứ hai. 

             Thần Diễn của hắn dần dần có xu hướng đại viên mãn. 

             Hắn cần một cơ hội để đột phá tầng thứ ba! 

             Một bước, lại thêm một bước 

             Diệp Viễn cách Thập Đoạn đỉnh phong càng ngày càng gần. 

             Nhịp tim của mọi người đập càng lúc càng mạnh. 

             Bọn hắn cảm thấy lồng ngực của mình gần như nổ tung. 

             Đột nhiên, một ý tưởng khủng khiếp xuất hiện trong đầu tất cả mọi người. 

             Qua rồi? 

             Có người có thể qua hết các cửa của Ngự Hồn Đạo? 

eyJpdiI6ImtFR2ZyMzJtemFcL1FRbjlvbk81RCtBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjRpUmthXC9xRlQyQnZlN3B2N3ZyMEZJaEpiNSthTGIwQWdDdmVnU2RHYVB1UjFpYUt0Z3R1bkptcFNZdTg1NFlsV2VJTTlxeEhaQUZ3QmFtU3JyOUE0amlsTDVBUzRxQUZvTXA5RDduU0RZSnhGVUd0VWtwWWNIRE05a1BLYkdFdEpcL0pySFhraTRVTDBPTVhlZ2pEUVp3R2VUS3dDbkd5Q1NqVHhZb212R3ZlWENIYkg4TFJqQTk5XC9zUENKQk1KMERvMWpoc0lcLzFHSHArbFwvdW85SHV5SWpUdXlxTGZwS2lvZHVGeVVhRVF0VGQ5cW9ZUDR4UkNBenlOdGZXRmZnTUdyY2Y1ZGpnTW1vdlwvbWRIQ2dKMVdVRTA0VnJ5T1VnK3RPTFpxdkZcL3JxUzFNZ0E2dkE3T0YxdjhXdmJVZVZTbFVsVnN0YnM3cTcrZlBhVVVYRktPMlZwTk4ydlhcL3ZwUUlINnFXQ0xrU3dJPSIsIm1hYyI6IjM2NWFlNGRlZDNlZjNlNjM1MGFiNWJiZTQ3YzBiNDg3NTEyYmE4MjYwYjA0NGZhNmY5OGFjZjRhZjc4MWJmMDYifQ==
eyJpdiI6Ik1iQXYwUkxqRE9PbFlnbXZLWnlHeXc9PSIsInZhbHVlIjoiVTJVNVVLcFJla25KTlA3MUFkcXJVMWpJOVRHUGNuZHBjVzhkQ0c3ZElYZHZnclVTQXRUcTJaWkdMek52NmdYUUNpSm5XRnQyeDZJaGp6ZFNaVnNxemRZVDgwdmduenZMUnVDaHp3RlFzMm9YbTZ3NFNBV2IwbW11WktXbVRja1VlbXN0cGM2cEhrTEFVeWNPXC8rR0lxRkpnWTBTTXdyN3BycENmME1XTGFOemdXb2FEMWtXeUZwTnlKXC90NjRHZXNqbzlnMnJENVN3OHlkUGRvSTlHOStRVDk3TmI4NTdVRjBPYmd0ajN4RW5IMEh6N1wvVFJTN1F2MTZOcDRCSlwvSzVhV0hPMktUTU1CWG42XC9Od0FDYzZwZXl6YkVXKzZkQTRFbGNUV2N4OWdNbERVdUg0SEF3QjlzeEJcL0ZRRFVyU0siLCJtYWMiOiI1MTc0OGFlMDgxZmEwZmEyMzlkMjQ3ZjdjN2ExYTNjNDA4NzM4NDFlNmJkOGE0ZDVkMGNmYzc0YWMyZWIwNWFiIn0=

             "Ái chà... Không cẩn thận qua khảo hạch rồi." Diệp Viễn nhìn lại Ngự Hồn Đạo, thất thần nói.

Advertisement
x