"Được! Được! Được! Bổn tọa quả nhiên không nhìn lầm người! Hai người các ngươi phục rồi chứ?” 

             Đông Dương Đại Đế Tôn liên tục nói ba từ ‘Được’, có thể thấy ông ta rất hài lòng với biểu hiện của Tần Thế Thiên. 

             Ở chiến trường Xích Luyện, Đông Dương Đại Đế Tôn chỉ vừa nhìn một cái đã đánh giá Tần Thế Thiên rất cao, cũng bày tỏ bản thân cực kỳ coi trọng hắn ta. 

             Nếu không hôm nay ông ta cũng sẽ không cố ý đến xem khảo hạch nhập điện. 

             Nếu chỉ là một Chân Hoàng Thiên thì chưa xứng để chủ nhân của một điện đến tận nơi quan sát, làm lớn chuyện như vậy. 

             Nét mặt của Tây Thần Đại Đế Tôn và Lâm Đại Phóng Đế Tôn đều có vẻ không vui cho lắm. 

             Ba vị chủ nhân của ba điện này, đến chuyện tuyển đồ đệ cũng phải đấu nhau. 

             Kỳ thật lúc ở chiến trường Xích Luyện, biểu hiện của ba người Tần Thế Thiên đều sàn sàn như nhau. 

             Nhưng bây giờ, khoảng cách giữa cả ba đã kéo rất xa rồi. 

             Biểu hiện của Chu Vực và Hà Trần cũng coi như ổn. 

             Nhưng so với Tần Thế Thiên thì thật sự là chênh lệch quá lớn. 

             “Chúc mừng điện chủ đã thu nhận được một đồ đệ giỏi giang!” Thất Vũ Đại Đế Tôn tiến lên chúc mừng. 

             “Chúc mừng điện chủ, chúc mừng điện chủ!” 

             "Cuối cùng Ninh Lan Niết Hồn Điện của ta cũng có cường giả Lục Đoạn! Tần Thế Thiên có tương lai lắm!” 

             ... 

             Các Đế Cảnh khác dồn dập đi lên chúc mừng. 

             Đông Dương Đại Đế Tôn nghe xong cũng vô cùng vui vẻ. 

             Giữa các Niết Hồn Điện của Hồn tộc vẫn luôn âm thầm so sánh và tranh giành nhau. 

             Niết Hồn Điện cần phải tìm kiếm thiên tài cho tộc, như vậy, tương lai sau này các thiên tài đó mới có thể trả nghĩa lại cho Niết Hồn Điện. 

             Nhưng trước nay Ninh Lan Niết Hồn Điện rất ít xuất hiện thiên tài nghịch thiên. 

             Hiện giờ có rồi, Đông Dương Đại Đế Tôn đương nhiên là rất vui vẻ. 

             Lúc này, Tần Thế Thiên cũng đã ra khỏi Ngự Hồn Đạo, đi tới trước mặt Đông Dương Đại Đế Tôn, quỳ lạy nói: "Đệ tử xin chịu tội với sư tôn, chỉ thiếu một bước là có thể bước vào Thất Đoạn! Đáng tiếc lại thất bại trong gang tấc!” 

             Đương nhiên hắn ta không muốn chịu tội thật, hắn ta chỉ mượn chuyện này để nói cho mọi người biết bản thân chỉ thiếu một bước là đạt tới Thất Đoạn rồi! 

             Tần Thế Thiên hắn không cần biết đến cái gì gọi là khiêm tốn. 

             Quả nhiên, không ít người nghe xong chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống, nhất là hai người Chu Vực và Trần Hà. 

             Ngươi Lục Đoạn đỉnh phong còn phải xin tội với sư phụ, vậy bọn hắn phải tự sát hay sao? 

             Đông Dương Đại Đế Tôn cười nói: "Đứng lên đi, ngươi đã hoàn thành rất tốt rồi! Tới được bước này thì người đã đạt được hồn thể Lục Đoạn, sau này lại vào Luyện Hồn Lư rèn luyện một thời gian là có thể tiến vào cảnh giới Thất Đoạn! Tương lai khi ngươi tiến vào trong tộc là có thể bay cao lên chín tầng trời!” 

             Nói xong, Đông Dương Đại Đế Tôn vung tay lên, một đạo hồn lực cường đại trực tiếp chui vào trong hồn thể của Tần Thế Thiên. 

             Hồn thể của Tần Thế Thiên lập tức khôi phục trạng thái đỉnh phong. 

             Tần Thế Thiên nghe Đông Dương Đại Đế Tôn nói xong cũng cảm thấy tâm trạng hết sức phấn khởi. 

             Hồn tộc là thánh địa trong lòng hắn ta! 

             "Ồ? Tên Diệp Viễn kia đã tiến vào Tam Đoạn rồi kìa!" Đúng lúc này, không biết ai lại lên tiếng phá vỡ bầu không khí vui vẻ đang diễn ra. 

             Mọi người sửng sốt, vội vàng quay đầu nhìn lại, quả nhiên phát hiện ra Diệp Viễn đã tiến vào Tam Đoạn. 

             Tên này im im như vậy mà lại thông qua khảo hạch rồi? 

             Tần Thế Thiên thấy vậy lại càng vui vẻ. 

             "Lúc nãy hắn ta còn nói cái gì mà thông qua rồi mới có quyền lên tiếng, thế mà hết nửa ngày rồi mới miễn cưỡng qua ải! Ta muốn xem xem sau khi hắn ra ngoài sẽ chống chế thế nào đây.” Tần Thế Thiên đắc ý nói. 

             Thành tích của hắn ta đủ để đè Diệp Viễn xuống đáy vực rồi. 

             Nhìn dáng vẻ nhấc từng bước gian nan của Diệp Viễn, hắn ta cá tên đó đến Tam Đoạn đã là cực hạn rồi. 

             Ngươi dám sỉ nhục ta, ta cũng sẽ khiến ngươi bị sỉ nhục hơn gấp chục lần! 

             Hiện tại hắn ta đang nghĩ chút nữa nên nhục nhã Diệp Viễn ra sao đây. 

             “Ha ha, Tần huynh cần gì phải so đo cùng một tên phế vật thiển cận như vậy chứ, ngươi mới là thiên chi kiêu tử cơ mà!” 

             “Một tên hề mà thôi, xách giày cho Tần huynh cũng không xứng!” 

             "Quả nhiên là thứ phế vật vô dụng, ngay cả tiến vào Tam Đoạn cũng vất vả như vậy! Chỉ có chút bản lĩnh này mà cũng dám tự cao tự đại!” 

             ... 

             Tần Thế Thiên nay đã bay lên trời nên tất nhiên có không ít kẻ vội vàng chạy lại xun xoe nịnh hót. 

             Về sau, tất cả mọi người đều là một thành viên của Niết Hồn Điện, đến lúc ấy sẽ có lợi rất nhiều. 

             Giang Hạo cũng bật cười nói: "Mắt nhìn người của ngươi đúng là mù rồi? Hay lắm! Đúng là chuyện hay! Tiểu tử này không có mấy thực lực nhưng mà bản lĩnh thì không thiếu! Chỉ sợ Tần Thế Thiên cũng không bằng hắn đâu.” 

             Nhan Ngọc Chân đen mặt, không biết nên nói cái gì cho phải. 

             Ông ta cảm thấy Diệp Viễn sẽ không dừng lại ở đó, nhưng hôm nay Diệp Viễn lại biểu hiện như vậy, ông ta cũng không cãi được. 

             Diệp Viễn lại càng không cảm nhận được, hiện tại hắn chỉ cảm thấy mình như cá gặp nước. 

             Dù sao Ngự Hồn Đạo cũng không giới hạn thời gian, hắn có thể lợi dụng đòn công kích từ thần hồn để rèn luyện hồn thể của mình. 

             Vượt qua Nhị Đoạn, hồn thể của Diệp Viễn đã đạt tới Tam Đoạn trung kỳ. 

             Hiện giờ đã ở Tam Đoạn, độ khó lại tăng thêm một bậc. 

             Hiệu quả rèn luyện cũng tốt hơn! 

             Thời gian trôi qua từng giây từng phút, có vẻ như mỗi một giây một phút Diệp Viễn đều trải qua rất gian nan, nhưng hắn vẫn không chịu rời khỏi. 

             Tần Thế Thiên đợi rất lo lắng, hắn đã chuẩn bị rồi, chỉ chờ Diệp Viễn đi ra nữa thôi 

             Nhưng, Diệp Viễn vẫn không chịu ra ngoài. 

             Hồn thể của Diệp Viễn bị thần hồn công kích, có vẻ tràn ngập nguy cơ. 

             Nhưng hồn thể của hắn vẫn không tiêu tán. 

             Cứ như vậy, từng bước một, Diệp Viễn đã tiếp cận Tứ Đoạn. 

             Khi hắn bước vào Tứ Đoạn, tất cả mọi người đều sững lại như bị thứ gì đó đánh mạnh vào đầu. 

             Tên bạc nhược như hắn sao cũng có thể tiến vào Tứ Đoạn? 

             Kiên trì có tác dụng thì chúng ta đã tiến vào Thập Đoạn rồi? 

             Không thể tin nổi, vậy mà tên này lại có thể tiến vào Tứ Đoạn. 

             Tiến vào Tứ Đoạn đã là một thành tích rất nổi bật rồi. 

             Phóng mắt nhìn toàn bộ Niết Hồn Điện, người có thể tiến vào Tứ Đoạn đều là những người đứng trên vai kẻ khác. 

             Không ai nghĩ tới Diệp Viễn có thể đi tới bước này. 

             “Tiểu tử này cũng chịu đựng giỏi thật đấy! Quả nhiên là đạo tâm vẫn có tác dụng rất lớn! Nhưng cũng chỉ đến đây thôi! Số lượng và uy lực của Tứ Đoạn đã gấp đôi Tam Đoạn, uy lực của nó cực kỳ khủng bố! Trong vòng ngàn trượng nữa, chắc chắn hắn sẽ từ bỏ!” Tần Thế Thiên khẳng định chắc chắn. 

             Không ít thiên tài đã vượt qua Tứ Đoạn đều gật đầu đồng ý với hắn. 

             Không ít thiên tài đứng đầu đều thất bại ở Tứ Đoạn này. 

             Cửa ải này thật sự là một cánh cửa khó khăn. 

             Muốn xông qua, ngàn vạn gian nan. 

             Trừ ba người Tần Thế Thiên ra thì thành tích tốt nhất cũng chỉ đạt đến Tứ Đoạn đỉnh phong. 

             Rất nhanh, hắn đã bước thêm được ngàn trượng. 

             Giữa mưa sa gió táp, Diệp Viễn đã đi hết một ngàn trượng. 

             Sắc mặt Tần Thế Thiên tối sầm. 

             Lại bị hắn làm xấu mặt rồi! 

             Nhưng hiện tại hắn ta đang nổi bật, mọi người buồn cười đến mấy cũng không dám biểu lộ ra ngoài. 

             Nói giỡn sao, người ta chính là đệ tử mà điện chủ cực kỳ coi trọng. 

             Lúc này, Tần Thế Thiên đã biết rút kinh nghiệm, không nói một lời nào nữa. 

             Nhưng hắn ta vẫn thầm cười lạnh trong lòng. 

             Cứ cố nữa đi, rốt cuộc ngươi sẽ bị công kích từ thần hồn hủy diệt hồn thể, đó sẽ là kết quả cuối cùng của ngươi! 

             Không biết đã qua bao lâu, Diệp Viễn đi tới cánh cửa bước vào Ngũ Đoạn. 

             Không biết vì sao, mọi người lại cảm thấy vô cùng căng thẳng. 

eyJpdiI6ImRleHB4UFFNNlwvWTI3SUFZbm5QK253PT0iLCJ2YWx1ZSI6IktGUjgwZkhVaEtWd3BwS2k5bmJzMm1na21mcDlkdStnR21XMmtzV3cwNVNzdkx0SDh6YzFpcnBTa3plWWNKeEV2b282QUlXUVpYc3pUbmZrN0JmbzROZjc4SnQrbk04WlQwNXpvWGdSY3hxa3VKYkJtQ01qZ1hHcUdhbkFpcFREQUxPYkZNN2dneGxFNXZQUHhnMkRIcFRBSklXczVXMkViWElyUHNEN2p6bFcrcXY0ZzJSSEdibHppRzBzXC9QeXE5bE1UWkl1NE1PcjdMTjNoTytaRVBqQTZBb1NRRlFDTkU5eGsxRWFJRDZEeURQT296K3hxckd6cmcyQ0ttZUEwcEFSaXhWU2plKzZqV01Ib3VuNHFnNEgwbENSWUcza3ErWHFJSTJ0VW16c3RUTHBzb1pNOG43aHpCdjZuREFhRyIsIm1hYyI6IjRlYzMxMDBmMzQzYTc4YTE0Y2I0ODdlOGRkZDVkZGFhMmNmNWM5MGQ4MTY5MWMwNmIzNmE3NzNkZWM3YWUyYjkifQ==
eyJpdiI6IlVrM004WHBDVXJ6dUhSQm1IRTgxVVE9PSIsInZhbHVlIjoiQU9oa3YyUTdWRURuZDV6U05sMEp3WVYrS2U0SWE4WFNHRkpheWtCZkM0TFZ5UWVaYUIxQUxudWNVa2t6OVJ3R1R3bFdFR2R2MXBFOGdMTEtnU1FNUmNiMXU5XC9MVGlLdWc1ZXZqenZXM25rYWdSU3NBYXhNU3V0RGY2WXpVSDV1M0lkVU96bTFXdFwvdytvUXZOdVR1VlRJTVEyaFhIXC9tWFdxb3Izd2ZTQmF0bEM4NmdBeXM2RVwvK3Y5czRMYVg0byIsIm1hYyI6ImJhZGQ4NWQ3N2M3ZjU4OGIwZWIzNGMxMmE2YWE2NGY1ZWFiNDEzZjRmMmM3MWY3ZjNjNTE4ZTQxYTg2OWQzZjcifQ==

             Bỗng nhiên, Đông Dương Đại Đế Tôn trợn tròn mắt, kinh hô: "Tứ Đoạn! Ta hiểu rồi, tên tiểu tử này đang lợi dụng công kích từ thần hồn để rèn luyện hồn thể!”

Advertisement
x