Xấu hổ!
Xấu hổ viết hoa luôn!
Một chữ ‘lui’ kia vang dội làm sao.
Mà Diệp Viễn còn chẳng buồn nhúc nhích nửa bước chân.
Lối vào Bất Hoặc Lâm ngoại trừ xấu hổ, chính là xấu hổ.
Vốn cho rằng Diệp Viễn yếu đuối đứng dưới sát khí của bọn họ dù không hồn phi phách tán cũng sẽ chịu trọng thương.
Nào biết, hắn nửa điểm đều không cảm thấy khác thường.
"Không phải chứ? Rõ ràng tiểu tử kia chỉ là Chân Hoàng Thiên trung vị, vậy mà có thể cản được sát khí của Tần Thế Thiên à?"
"Ta nghe nói sát khí của Tần Thế Thiên đủ để áp chế huyết khí của Huyết Tộc, thế mà không áp được tiểu tử kia!"
"Thế này đúng là lúng túng thật, ngươi nhìn mặt Tần Thế Thiên kìa, tái mét!"
Uy danh Tần Thế Thiên vang vọng toàn chiến trường Xích Luyện, thậm chí cả Ninh Lan vực.
Ai có thể tưởng được hắn ta lại bị một tiểu tử không biết tên họ cho ăn mệt!
Chu Úc rõ ràng lòng dạ sâu hơn hai người còn lại một ít. Hắn ta nhìn Diệp Viễn, cười như không cười: "Có ý tứ! Đúng là có ý tứ! Không ngờ lần này khảo hạch nhập điện còn có thể đụng tới một tiểu tử thú vị. Ngươi tên gì?"
Diệp Viễn mỉm cười lắc đầu, cũng xoay người đi rồi.
Để lại ba người trợn mắt há hốc mồm.
Người này vậy mà không đếm xỉa tới bọn họ!
Ở nơi này còn có người dám không buồn để ý Xích Luyện tam tử!
Lúc này ngay cả Chu Úc cũng không bình tĩnh được.
"Tiểu tử, ta đang nói chuyện với ngươi, ngươi điếc sao?" Giọng Chu Úc lạnh lùng.
"Muốn ra vẻ ta đây thì chờ thông qua khảo hạch lại ra vẻ ta đây đi. Còn chưa vào Bất Hoặc Lâm đã ở đây diễu võ dương oai, chỉ tổ chọc người chê cười." Diệp Viễn cũng không quay đầu lại, thản nhiên nói.
Mọi người hít sâu một hơi khí lạnh!
Đủ khí phách!
Xa xa, Nhan Ngọc Chân thấy cảnh này thì không khỏi mỉm cười.
Đúng là Diệp Viễn!
Tuy ba người kia rất mạnh, nhưng so với Diệp Viễn thì còn kém xa lắm!
Trên người Xích Luyện tam tử sát khí rất nặng, hồn thể cực kỳ cô đọng, đúng là khó đối phó.
Nhưng con đường Diệp Viễn đi khác hẳn bọn họ.
Xích Luyện tam tử tắm mình trên chiến trường, cô đọng hồn thể, chẳng khác nào Nhân Tộc khổ luyện thân thể.
Mà Diệp Viễn, hắn đi đại đạo thông thiên!
Chiến đấu với Diệp Viễn khiến ông ta cảm giác được, nguyên thần của Diệp Viễn hạo hãn như sương trên sông, xa không thể tới.
Dù sát khí nặng hơn nữa thì khi đứng trước mặt Diệp Viễn đều không đáng kể.
Trừ khi người mang sát khí đạt tới Đế Cảnh, bằng không hoàn toàn không thể ảnh hưởng tới Diệp Viễn.
"Ha ha, xem ra lần này là có người muốn đối nghịch với chúng ta! Có ý tứ! Rất có ý tứ!" Tần Thế Thiên cười lạnh không thôi, ánh mắt đã âm trầm tới cực điểm.
Ba người này đều là hạng người tâm ngoan thủ lạt, giết người vô kể.
Nhân Tộc và Huyết Tộc chết trong tay bọn họ nhiều không đếm siết.
Vốn tưởng rằng lần này là một cuộc cạnh tranh của riêng ba người, nào biết còn có người dám khiêu khích bọn họ.
Chu Úc cũng cười: "Thế không phải rất tốt à? Còn tưởng lần này không có gì hay ho, tiện tay ngược một tiểu tử không biết trời cao đất rộng cũng khá lắm. Chỉ là không biết hắn có ra nổi Bất Hoặc Lâm không thôi!"
Người quen thuộc Chu Úc đều có thể nhìn ra, hắn ta động sát khí rồi.
Ngay lúc này, trên không trung Bất Hoặc Lâm xuất hiện một bóng người.
Cường giả Đế Cảnh!
"Tốt lắm, mọi người đã đến đông đủ, tiến vào Bất Hoặc Lâm đi! Thời gian giới hạn là ba ngày, sau ba ngày không ra khỏi được sẽ bị truyền tống ra. Nhưng nếu ngay cả ba ngày các ngươi đều không kháng cự được thì không thể trách ai. Hiện tại, các ngươi còn có thể lựa chọn rời khỏi." Cường giả Đế Cảnh cao giọng nói.
Không ai nhúc nhích, người tới nơi này đương nhiên đã biết nguy hiểm của Bất Hoặc Lâm.
Cường giả Đế Cảnh mỉm cười nói: "Nếu không ai rời khỏi, nhập lâm!"
Một tiếng ra lệnh vừa dứt, hơn một ngàn thiên tài Hồn Tộc đều tiến vào Bất Hoặc Lâm.
Trước rừng có một quang mạc, điểm sáng trên quang mạc đại diện cho vị trí mọi người.
Điểm sáng của ai biến mất đại biểu bọn họ đã bị hủy diệt ý chí, biến thành một phần của Bất Hoặc Lâm.
Mỗi lần nhập lâm đều có mấy trăm người rơi vào tay giặc.
Sau khi đoàn người tiến vào Bất Hoặc Lâm không lâu, vài bóng người nhẹ nhàng rơi xuống.
Đồng tử cường giả Đế Cảnh kia co rụt, vội khom người bái chào: "Bái kiến ba vị Điện chủ! Bái kiến các vị trưởng lão!"
"Ừ, ngươi tiếp tục chủ trì Bất Hoặc Lâm, không cần để ý tới chúng ta!"
"Vâng!"
Thì ra chính là ba vị điện chủ một chính hai phó đích thân tới!
Người thủ lâm run sợ trong lòng, xem ra ba vị điện chủ thật sự coi trọng ba đệ tử ký danh này!
Điện chủ Đông Dương Đại Đế Tôn, phó điện chủ Tây Thần Đại Đế Tôn, Lâm Phóng Đại Đế Tôn, ba người đều là đại cao thủ cảnh giới Đế Thích Thiên.
Có thể bị ba người họ chú ý, chứng tỏ Xích Luyện tam tử quan trọng thế nào.
Ngoại trừ bọn họ, sư tôn Thất Vũ Hồn Đế Tôn của Nhan Ngọc Chân cũng tới.
"Sư tôn!" Nhan Ngọc Chân bái chào.
Thất Vũ thấy Nhan Ngọc Chân cũng hơi kinh ngạc: "Ngươi cũng ở đây?"
Nhan Ngọc Chân nói: "Vâng, lần này đệ tử ra ngoài có kết giao một hảo hữu, hắn cũng muốn tiến vào Niết Hồn Điện nên ta giúp hắn bố trí khảo hạch nhập điện."
Thất Vũ khẽ gật đầu, chuyện thế này rất bình thường, không phải chuyện gì quá mức.
Trong lòng Nhan Ngọc Chân cũng thất vọng không thôi.
Ông ta hy vọng sư tôn có thể nhìn ra trong hồn thể mình có chỗ không ổn.
Đáng tiếc, không hề!
Xem ra thủ pháp của Diệp Viễn thật sự tinh diệu, ngay cả đại cao thủ cảnh giới Đế Hạo Thiên cũng không hề có cảm giác.
"Hảo hữu của ngươi là vị nào?" Thất Vũ hỏi.
"Đó… cái cuối cùng kia, tên là Diệp Viễn." Trên quang mạc có tên mỗi người.
Thất Vũ bật cười: "Lưu hồn phía rìa ngoài là ít nhất, hắn đến lúc này còn lắc lư tại vòng ngoài, sợ là… khó mà sống qua ba ngày!"
Nhan Ngọc Chân không khỏi cười khổ, hắn cũng buồn bực đây.
Lấy Đạo Tâm của Diệp Viễn thì tốc độ đi tới phải là rất nhanh mới đúng, vậy mà đã dừng lại ngay lúc bước vào.
Điều này chứng minh hắn đã bị mê hoặc!
Tại Bất Hoặc Lâm, càng đi vào chỗ sâu bên trong thì lưu hồn càng nhiều, càng mạnh mẽ, lực mê hoặc cũng càng cường đại.
"Ha ha, Thất Vũ sư bá, tiểu tử này vừa rồi còn gây sự với Xích Luyện tam tử đấy. Ta vốn cho rằng hắn có thực lực cơ nào cơ. Nào biết còn chẳng đột phá được vòng ngoài, đúng là phế vật! Ha ha, thực lực sư đệ Ngọc Chân không tồi, nhưng ánh mắt giao hữu cũng quá kém đi chứ. Xích Luyện tam tử kia không hổ là đệ tử ký danh của ba vị điện chủ. Theo tốc độ này chỉ e… muốn phá kỷ lục!"
Người nói chuyện tên là Giang Hạo, cũng là đệ tử của một trưởng lão, thực lực so với Nhan Ngọc Chân không phân cao thấp.
Quan hệ giữa hai người luôn tranh đấu gay gắt.
Lúc xảy ra loại chuyện kia hắn ta cũng ở đây, đương nhiên đều xem vào mắt.
Vốn cho rằng Diệp Viễn có thể ngăn cản sát khí của Xích Luyện tam tử là có chút tài năng, nào biết vô dụng như vậy.
Giờ thấy Nhan Ngọc Chân kinh ngạc, hắn ta tự nhiên không nhịn được ra dẫm thêm hai chân.
Bị hắn nói như vậy, nét mặt Thất Vũ cũng hiện lên chút ngượng ngùng, mặt mày âm trầm, sắc mặt không tốt nhìn về phía Nhan Ngọc Chân.
Kết giao với loại bằng hữu chó má gì đây?
Thực lực kém cỏi không nói, còn đắc tội đệ tử ký danh của điện chủ, đây không phải là dán nhãn cho lão ta à?
Lão đường đường Đế Hạo Thiên, vậy mà chuẩn bị ném hết mặt mũi đi rồi!
Nhưng càng đi tới sâu trong sẽ càng chậm lại.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất