"Nơi này là Bất Hoặc Lâm, là nơi cho đệ tử Niết Hồn Điện tu luyện, cũng là một trong ba quan khảo hạch nhập điện. Mặt khác ta đã bố trí thỏa đáng cho ngươi rồi. Chỉ cần ngươi thông qua tam quan Bất Hoặc Lâm, Ngự Hồn Đạo và Luyện Hồn Lư là có thể tiến vào Niết Hồn Điện." Nhan Ngọc Chân chỉ vào mảnh cây cối phía trước giải thích.
Niết Hồn Điện là nơi nhất định phải qua để đi vào Hồn Tộc.
Nhưng cũng không phải tất cả Hồn Tộc đều có tư cách gia nhập Niết Hồn Điện.
Niết Hồn Điện cũng như một đại tông môn, muốn tiến vào thì phải trai qua khảo hạch nghiêm khắc.
Khảo hạch cũng không phải là trò đùa, không cẩn thận sẽ tặng mệnh ở nơi này!
Đương nhiên, có thể tiến vào Niết Hồn Điện cũng tương đương với ưu đãi thật lớn.
Hồn Tộc khống chế tài nguyên cực kỳ nghiêm khắc.
Tiến vào Niết Hồn Điện là có cơ hội thăng lên tầng thứ cao hơn rất nhanh.
Muốn tiến vào trung tâm Hồn Tộc, chỉ có cách thông qua Niết Hồn Điện.
Vậy nên, cường giả Hồn Tộc nào cũng chạy theo Niết Hồn Điện như xua vịt.
Trong Bất Hoặc Lâm bày vô số Hồn Đạo!
Hồn Đạo, là cảm ngộ cả đời của một Hồn Tộc.
Tác dụng của Bất Hoặc Lâm là giúp Hồn Tộc dùng hàng vạn hàng nghìn Hồn Đạo xác minh đạo của chính mình, ngộ ra đại đạo chân chính của mình.
Nhưng thân tại hàng vạn hàng nghìn Hồn Đạo cũng rất dễ bị lạc mất bản tính.
Tuyệt đại đa số Hồn Tộc tiến vào Bất Hoặc Lâm thường bị lạc trong đó, hóa thân thành một trong hàng vạn hàng nghìn Hồn Đạo.
Đương nhiên, có nguy hiểm cũng là tiềm tàng cơ duyên.
Có một số người vào tới Bất Hoặc Lâm ngộ ra đại đạo của chính mình, thực lực bất ngờ tăng mạnh.
Ví như rất nhiều đệ tử Niết Hồn Điện đều là ngộ đạo tại nơi này.
"Thời hạn quá quan là ba ngày! Chỉ cần trong vòng ba ngày ra khỏi Bất Hoặc Lâm xem như thông qua." Nhan Ngọc Chân nói.
Mặt khác ông ta không nhiều lời.
Ông ta hiểu Diệp Viễn, biết Bất Hoặc Lâm này không làm khó được hắn.
Chỉ là ông ta khá tò mò, không biết Diệp Viễn có thể làm tới trình độ nào.
Thật ra Nhan Ngọc Chân vốn định khoe khoang thành tích của mình một chút, nhưng ngẫm lại vẫn cảm thấy thôi thì hơn, miễn cho bị Diệp Viễn vả mặt bôm bốp lần nữa.
Năm đó ông ta nhập Bất Hoặc Lâm chỉ dùng mười canh giờ đã ra tới.
Nhìn khắp Ninh Lan Niết Hồn Điện, thành tích này đủ để xếp vào hạng mười người đứng đầu, thật sự rất đáng gờm!
Thế nên ông ta mới được Thất Vũ Hồn Đế Tôn thu làm đệ tử.
Một cửa này không phải khảo nghiệm thiên phú, mà là Đạo Tâm.
Đạo Tâm cường đại mới có thể không bị mê hoặc!
Nhan Ngọc Chân cũng biết, Đạo Tâm của Diệp Viễn cường đến đáng sợ!
Lúc này, đã có rất nhiều người đi tới, chờ đợi tiến vào Bất Hoặc Lâm.
Diệp Viễn cũng theo đại chúng, tiến vào trong đám người.
"Cút ngay!"
Đám người chợt xôn xao lên, tự động tránh ra một con đường.
Một người tuổi trẻ khoanh tay đi trước, dáng vẻ tự cao tự đại.
Những người khác có vẻ đều rất sợ hãi hắn ta.
Diệp Viễn nghe tới người bên cạnh bắt đầu nghị luận.
"Ba người này là ai? Sao lại kiêu ngạo như vậy!"
"Xích Luyện tam tử cũng chưa nghe qua à? Không ngờ lần này bọn họ sẽ tới khảo hạch cùng chúng ta!"
"Tần Thế Thiên, Chu Úc, Hà Trần, ba người họ đều trở về từ chiến trường Xích Luyện đấy! Nghe nói ba người họ ở chiến trường Xích Luyện chiến công hiển hách, được ba vị Điện chủ thu làm đệ tử ký danh! Chỉ cần qua khảo hạch lần này là có thể thu vào môn hộ!"
"Ba người họ sát khí tận trời, ta cũng không dám đến gần! Quá mạnh! Ba danh ngạch đứng đầu lần này là bọn họ chắc rồi!"
"Khó trách kiêu ngạo như vậy, người ta là có tư cách kiêu ngạo!"
Mọi người nhìn theo ba người đi ngang qua đám người.
Nơi bọn hắn đi qua mọi người đều nhượng bộ lui binh!
Không phải bọn họ muốn lui, mà là không thể không lui!
So với những người khác, ba người này đúng là hạc trong bầy gà.
Ba người này là thật sự giết ra từ núi thây biển máu, sát khí ngập trời, hồn thể cô đọng vô cùng.
Người nào thực lực hơi yếu thậm chí không chống nổi luồng sát khí kia đã hôi phi yên diệt.
Cường giả Hồn Tộc đều không yếu ớt như nguyên thần của Nhân Tộc.
Nhất là như ba người Tần Thế Thiên, hồn thể đã cô đọng tới cực hạn, muốn giết bọn hắn còn khó hơn giết Huyết Tộc!
Ba người sải bước đi tới, không coi ai ra gì.
"Hừ! Một đám phế vật cũng muốn tiến vào Niết Hồn Điện, không biết tự lượng sức mình!" Tần Thế Thiên thấy đám người lùi lại thì bất mãn ra mặt.
Chu Úc cười nói: "Nên có mộng tưởng mới được! Nhưng bọn họ khảo hạch cùng một đợt với chúng ta chắc sẽ hoài nghi nhân sinh nhỉ?"
Hà Trần bĩu môi, khinh thường nói: "Nhìn thoáng qua chẳng được lấy một kẻ có khả năng! Đám phế vật như vậy mà cũng tới tham gia khảo hạch."
Chu Úc: "Ha ha, mục tiêu của chúng ta đâu chỉ là tiến vào Niết Hồn Điện thôi! Chúng ta vốn không cùng một thế giới với bọn chúng!"
Tần Thế Thiên hừ lạnh: "Khảo hạch chung cùng một đám phế vật! Đúng là ngán ngẩm!"
Ba người hoàn toàn không có ý tứ che lấp, mọi người đều nghe được bọn họ nói gì.
Mọi người nghe xong đều xấu hổ đỏ mặt.
Người dám đến khiêu chiến khảo hạch Niết Hồn Điện đều không phải chim non gì cho cam, ít ra cũng có chút lòng tin với bản thân.
Nhưng như Chu Úc đã nói, bọn họ có hơi hoài nghi nhân sinh.
Xích Luyện tam tử quá mạnh mẽ!
Ba người đi tới, rất nhanh đi tới bên Diệp Viễn.
Những người khác đều thối lui, một Chân Hoàng Thiên trung vị bên cạnh Diệp Viễn kéo hắn một phen, nhỏ giọng nói: "Còn không lui, ngươi muốn chết à!"
Diệp Viễn cười nói: "Bất Hoặc Lâm khảo Đạo Tâm. Đã lui thì còn cần tiến vào Bất Hoặc Lâm nữa à?"
Người nọ sửng sốt, ngẫm lại cũng đúng.
Nhưng ngay lúc này, một cỗ sát khí tận trời đập vào mặt.
Chân Hoàng Thiên trung vị kia tái mặt, chỉ cảm thấy hồn thể của mình sắp tiêu tán nên vội lui lại hơn mười bước mới đứng vững.
Như vậy thành ra Diệp Viễn nổi bật vô cùng.
Những người khác lập tức nhỏ giọng nghị luận.
"Chết sĩ diện khổ thân à? Lui lại thì không qua nổi Bất Hoặc Lâm hay sao? Đúng là nực cười!"
"Không phải chết sĩ diện, rõ là muốn chết! Ở cùng một chỗ với Xích Luyện tam tử có thể khiến hồn thể của hắn trực tiếp tan vỡ!"
"Ha ha, đầu năm nay chẳng thiếu người không sợ chết!"
Ba người Tần Thế Thiên đương nhiên cũng nhìn thấy Diệp Viễn.
Tần Thế Thiên cau mày, đáy lòng vô cùng khó chịu.
Lại có người dám không lùi lại cho bọn họ đi qua à!
Hơn nữa, vừa rồi Diệp Viễn cũng không cố ý hạ giọng nên tất cả mọi người đều nghe được, kể cả Xích Luyện tam tử.
"Hừ! Không biết tự lượng sức! Không có thực lực còn dám khẩu xuất cuồng ngôn! Đúng là tìm chết!"
Tần Thế Thiên hừ lạnh một tiếng, sát khí trên người đột nhiên tăng vọt mấy lần!
Chu Úc cũng cười khẽ, cùng lúc dâng lên sát khí!
Hà Trần cười lạnh, đồng dạng tăng vọt!
Sát khí của ba người tăng mạnh tận trời, lập tức bao phủ tất cả mọi người.
Bọn họ không cố ý nhằm vào những người khác, nhưng người xung quanh đều tái mặt lui gấp về sau.
Xung quanh ba người họ hình thành một khối đất trống rất lớn.
Giữa đất trống, trừ bỏ ba người bọn họ cũng chỉ dư lại Diệp Viễn.
Diệp Viễn còn đứng tại trung tâm sát khí của ba người kia!
Lúc trước bọn họ không cố ý phóng thích sát khí, nhưng hiện tại bọn họ định ra oai phủ đầu Diệp Viễn một chút, bức Diệp Viễn lui về phía sau.
Bất động như tùng!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất