Đây vẫn là lần đầu tiên Dương Thanh đối mặt với một cường giả Chúa Tể Cảnh, trong lòng có hơi chột dạ.
Mặc dù Diệp Viễn nói rằng Phỏng Huyết Đan có thể che giấu tai mắt của bất kỳ ai, nhưng trong lòng hắn ta vẫn có chút thấp thỏm.
Dù sao Chúa Tể Cảnh gần như là sự tồn tại vô địch, họ có sức mạnh thần thông không thể tưởng tượng.
Nhưng ngay sau đó, Dương Thanh đã thoải mái trở lại.
Cường giả Chúa Tể Cảnh trước mặt hắn ta thực sự không thể nhìn ra.
Trên thực tế, nếu Chúa Tể Cảnh thực sự nhất quyết muốn phân biệt thì vẫn có thể nhận ra được.
Nhưng ai có thể ngờ rằng hai nhân loại nho bé lại có thể giả mạo Huyết tộc, thậm chí chạy đến vương thành của họ, trở thành thiên tài đỉnh cao nhất chứ!
Đây là điểm mù tư duy, mà Chúa Tể Cảnh cũng không ngoại lệ.
Dạ Vô Quy vô cùng vui vẻ khi bỗng dưng xuất hiện một thiên tài như vậy.
Những biểu hiện đáng kinh ngạc của Diệp Viễn, ông ta đều biết hết.
Một Huyết Trì đổi lấy một thiên tài có tiềm năng đạt tới Chúa Tể Cảnh, quả thật rất đáng giá!
“Dường như ngươi không sợ hãi chút nào khi gặp bổn tọa?” Dạ Vô Quy nhìn Diệp Viễn đầy hứng thú.
“Có gì mà phải sợ? Sớm muộn gì ta cũng trở thành một trong số các ngươi thôi!” Diệp Viễn nhẹ giọng nói.
“Láo xược! Tên ngu ngốc không biết gì kia, ngươi cho rằng Chúa Tể Cảnh dễ dàng như vậy sao?” Một huyết sứ của Trường Phong đại lục lập tức mắng.
Diệp Viễn liếc ông ta một cái, thản nhiên nói: “Nếu có thể nói ra lời này, chứng tỏ ngươi cách Chúa Tể Cảnh càng ngày càng xa!”
“Ngươi! Láo xược!” Huyết sứ tức giận nói.
Lời nói của Diệp Viễn đã chọc trúng chỗ đau của ông ta.
Đế Thích Thiên đại viên mãn, thậm chí là cường giả bản nguyên cũng không thể đột phá Chúa Tể Cảnh. Thật ra trải qua mấy lần đả kích bởi thất bại, họ đã không còn tự tin.
Cửa ải này quá quá khó!
Tuy nhiên, một khi niềm tin bị lung lay, khoảng cách với Chúa Tể Cảnh thực sự ngày càng xa.
Dạ Vô Quy liếc nhìn Diệp Viễn đầy ẩn ý, không ngờ hắn lại nói ra những lời như vậy.
Nếu nảy sinh nỗi sợ hãi với Chúa Tể Cảnh, vậy gần như cả đời này sẽ nói lời tạm biệt với cảnh giới này.
Dạ Vô Quy đã nhận ra từ lâu, về cơ bản, cảnh giới của vị huyết sứ này đã đến giới hạn rồi.
“Thác Hải, đủ rồi! Đường đường là huyết sứ, đi tranh cãi với một hậu bối còn ra thể thống gì?” Dạ Vô Quy trầm giọng nói.
Huyết sứ lập tức không biết giấu mặt vào đâu.
Ông ta đường đường là một huyết sứ, thế nhưng lại bị khiển trách!
Thác Hải và Kiêu Phi vốn không hòa hợp, vì vậy rất khó chịu với sự nổi bật của Diệp Viễn, cho nên mới công kích hết lần này đến lần khác.
Tuy nhiên, ông ta không ngờ rằng Dạ Vô Quy lại mắng mình chỉ vì một tiểu bối.
Có vẻ như Vô Quy Chúa Tể rất coi trọng tiểu tử này!
Trong lòng Kiêu Phi vô cùng vui sướng!
Không ngờ ông ta cũng có ngày trở mình!
Dạ Vô Quy cũng lười để ý nhiều, nói với Diệp Viễn: “Huyết Thanh, tài năng của ngươi hơn hẳn người cùng lứa, thật sự là thiên tài hiếm có của Huyết tộc ta! Tuy nhiên trong số những người cùng lứa với ngươi, ngươi đã không còn đối thủ nào nữa. Lần tuyển chọn Bách Tử này đúng là không có ý nghĩa mấy đối với ngươi. Hơn nữa, huyết mạch của ngươi đã đạt đến đỉnh cao của Thánh Hoàng, muốn nâng cao cũng khó. Bởi vậy, lần này ngươi không cần phải tham gia tuyển chọn Bách Tử, cũng không phải tới Huyết Trì ở Huyết Thần Điện nữa.”
Diệp Viễn cau mày nói: “Vậy sao được? Nếu không tham gia thì không đủ thuyết phục quần chúng! Người khác lại cho rằng ta tự xưng là Đệ Nhất Thánh Hoàng thì sao? Thành chủ đại nhân yên tâm, sức mạnh huyết mạch của ta vẫn còn có thể tăng cao. Vậy nên ta nhất định phải tới Huyết Trì này! Đây là phần thưởng của Huyết Thần Điện, thành chủ đại nhân sẽ không tước đoạt chút quyền lợi nho nhỏ này của ta đấy chứ?”
Ý ngươi là gì?
Không để ta giết người nữa sao?
Vậy sao được!
Vẫn còn rất nhiều thiên tài chưa bị giết mà!
Mục tiêu của ta là giết hết tất cả thiên tài Thánh Hoàng Thiên của Huyết tộc!
Còn nữa, sao lại không đến Huyết Trì chứ?
Nếu ta không hút cạn Huyết Trì thì các ngươi sẽ lại tu luyện ra thêm bao nhiêu cường giả nữa đây?
Những thứ này đều là của ta!
Dạ Vô Quy cũng cau mày nói: “Ngươi tham gia những việc này cũng không có ý nghĩa gì!”
Diệp Viễn kiên định nói: “Ta cảm thấy mình còn có rất nhiều không gian có thể tiến bộ! Nếu thành chủ đại nhân muốn tước đoạt nó thì Huyết Thanh sẽ xin Huyết Thần Điện trả lại công lý!”
Dạ Vô Quy thật sự đau đầu!
Tiểu tử này thật sự không muốn buông tha một chút lợi lộc nào cả?
Thật ra hắn ta cũng hơi sợ nếu tiểu tử này tới Huyết Thần Điện thì sẽ hút cạn Huyết Trì ở đó!
Cuối cùng, Dạ Vô Quy bất đắc dĩ nói: “Được rồi, ngươi muốn tham gia thì tùy ngươi! Tuy nhiên, tham gia những việc này thực sự không có nhiều ý nghĩa với ngươi. Tìm ngươi đến đây là để nói cho ngươi biết, mọi người trong tộc đã đồng ý cho ngươi một tháng để lĩnh hội về Hỗn Độn Huyết Thạch! Ngoài ra, tộc sẽ dốc tất cả tài nguyên giúp ngươi đột phá Chúa Tể Cảnh!”
Nghe thấy những lời này, ngoại trừ Diệp Viễn ra, những thành viên cấp cao khác của Huyết tộc đều run lên.
Đãi ngộ này cũng thực sự quá tốt rồi!
Diệp Viễn khẽ co rụt con ngươi lại, hắn đột nhiên nói: “Hỗn Độn Huyết Thạch?”
Dạ Vô Quy gật đầu: “Hỗn Độn Huyết Thạch sinh ra trong hỗn độn, là sức mạnh bản nguyên của Huyết tộc ta! Huyết tộc ta được thai nghén từ trong Hỗn Độn Huyết Thạch! Chỉ cần ngươi lĩnh hội được một chút, bản thân sẽ đủ dùng cả đời!”
Hô hấp của Diệp Viễn dần trở nên gấp gáp.
Nếu mình phá hủy Huyết Thạch Hỗn Độn này, có phải không cần tấn công Huyết tộc cũng sẽ tự diệt hay không?
Hắn biết rằng những biểu hiện yêu nghiệt của mình đã cực kỳ thu hút sự chú ý của Huyết tộc.
Huyết tộc bắt đầu không tiếc công sức bồi dưỡng mình rồi!
Nhìn biểu cảm của các huyết sứ khác, có thể thấy cơ hội lĩnh hội này hiếm có nhường nào.
Quả nhiên, chuyến này đi không hề vô ích!
Bản thân đã chạm tới một ít bí mật lớn của Huyết tộc rồi!
Diệp Viễn kích động cúi đầu, nói: “Cảm ơn thành chủ đại nhân đã ưu ái! Đợi đến khi tu luyện thành công, Huyết Thanh sẽ ra tiền tuyến giết hết Nhân tộc, uống cạn máu chúng!”
Dạ Vô Quy cười nói: “Tốt lắm! Nam nhân của Huyết tộc ta nên như vậy!”
Tin tức về sự ‘phi thăng’ của Diệp Viễn lan truyền nhanh chóng.
Trong Thiên Tuyệt Huyết Đế thành, tiếng hoan hô vang lên không ngớt.
Cuối cùng, sát thần này cũng không tham gia tuyển chọn Bách Tử rồi!
Ngay cả những thiên tài hàng đầu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Những thiên tài này vô cùng kiêu ngạo và tự tin.
Nhưng đối mặt với một tên biến thái có thể hút hết cả Huyết Trì, bọn họ chỉ có thể thở dài mà thôi.
Huyết Thanh được định sẵn tên tuổi sẽ vang danh thời đại!
“Tốt quá rồi! Cuối cùng tên ma quỷ kia cũng không tham gia thi đấu nữa!”
“Tạ ơn trời, nếu như gặp phải hắn, chắc đến cơ hội nhận thua cũng không có!”
“Cảm ơn trời, cảm ơn thành chủ đại nhân, ngài thực sự đã làm một việc tuyệt vời!”
Nhiều người đã bật khóc vì xúc động.
Nửa tháng sau, trận chiến Bách Tử được tổ chức như đã định.
Khi Diệp Viễn bước vào khu vực dành cho tuyển thủ, tất cả mọi người đều bùng nổ!
“Không phải nói tên sát thần này sẽ đi tới Huyết Thần Điện sao? Tại sao hắn vẫn tới tham gia tuyển chọn Bách Tử?”
“Ta... xxxxx! Bà mẹ nó, đây không phải là bắt nạt người khác quá đáng sao? Ngươi đã không cùng một cấp với bọn ta nữa rồi!”
“Ta từ bỏ! Lão tử không tham gia nữa là được chứ gì!”
Sự xuất hiện của Diệp Viễn đã phủ một bóng ma lên toàn bộ cuộc tuyển chọn Bách Tử.
Tuy nhiên, không ai dám cả!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất