“Dừng lại! Nhất định phải dừng lại! Nguồn tinh huyết trong Huyết Trì này là thứ chúng ta tích cóp gần ngàn năm, không thể để một mình tên tiểu tử này hút cạn được!” 

             Hắn ta cảm thấy da thịt nhói đau khi nhìn thấy tốc độ tiêu hao của nguồn tinh huyết. 

             Cơ mặt của vị thành chủ đứng phía trước cũng đang không ngừng co giật. 

             Tuy rằng nguồn tinh huyết của cấp Thánh Hoàng khá dễ kiếm, nhưng với mức độ tiêu hao như vậy, đến hắn ta cũng không thể chịu nổi. 

             Nếu như bị hấp thu hết, e rằng Thiên Huyết Đế thành sẽ tiến vào thời kì chân không cả trăm năm. 

             “Dừng lại cái rắm! Thành chủ đại nhân, Huyết Thanh là thiên tài huyết mạch vạn năm có một đấy! Sức mạnh huyết mạch của hắn vượt xa so với người cùng cấp bậc, sau này nhất định có thể bước vào Chúa Tể Cảnh! So với Chúa Tể Cảnh thì một Huyết Trì được tính là gì?” Tất nhiên Kiêu Phi sẽ ủng hộ Diệp Viễn. 

             “Ha ha, Chúa Tể Cảnh dễ dàng đột phá như vậy sao? Cảnh giới như ngươi và ta vẫn còn xa lắc xa lơ, huống chi là một tên Thánh Hoàng Thiên!” 

             “Huyết Thanh có thể một mình giết cả trăm hạt giống Bách Tử khi còn là Thánh Hoàng Thiên thượng vị! Tài năng của hắn có một không hai trong Huyết tộc ta! Huyết Chú, ngươi đang ganh ghét đúng không?” 

             Lúc này, một nhóm các cường giả Đế Thích Thiên đang không ngừng tranh cãi chỉ vì Diệp Viễn. 

             Một phía cảm thấy Diệp Viễn vô cùng tài giỏi nên ủng hộ hắn hấp thụ nguồn tinh huyết. 

             Một phía lại cảm thấy không đáng để đầu tư hàng ngàn năm tích lũy vào một Thánh Hoàng Thiên chỉ vì một tương lai mờ mịt. 

             Thành chủ Dạ Vô Quy là một Chúa Tể Cảnh thật thụ! 

             Nhưng vào lúc này, ngay cả hắn ta cũng do dự. 

             Là một Chúa Tể Cảnh, không ai hiểu rõ hơn sự khó khăn của cảnh giới này bằng hắn ta. 

             Nhưng chính vì vậy, nếu như có thể bồi dưỡng ra một Chúa Tể Cảnh thì tốn bao nhiêu tài nguyên cũng không quá đáng! 

             So với Chúa Tể Cảnh, một Huyết Trì đã là gì? 

             Phải biết rằng hàng ngàn năm nay, dù có tài nguyên của hai đại lục thì Huyết tộc cũng chỉ cho ra đời một vài Chúa Tể Cảnh mà thôi! 

             Tài năng Diệp Viễn thể hiện thực sự khiến hắn ta không khỏi dao động. 

             “Thành chủ đại nhân, nếu ngài không đưa ra quyết định, tên tiểu tử đó sẽ hút cạn Huyết Trì mất!” Một vị huyết sứ vội vã nói. 

             Trong mắt Dạ Vô Quy thoáng hiện vẻ kiên quyết, sau đó trầm giọng nói: “Để hắn hút đi! Bổn thành chủ muốn xem hắn có thể hút được bao nhiêu! Nếu thật sự có thể hút sạch Huyết Trì thì cứ để hắn hút cũng có sao?” 

             Ánh mắt Kiêu Phi khẽ lóe lên, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng. 

             Lần này, lão tử đè chết mấy tên ngốc các ngươi rồi? 

             Huyết Thanh, ngươi phải tranh đấu cho bổn tọa! 

             Tất nhiên Diệp Viễn sẽ tranh đấu, hiện tại hắn sung sướng tột cùng. 

             Dưới đạo kiếp, Đạo Kiếm trưởng thành quá mức ác liệt, đau đớn như bị xé rách vậy. 

             Nhưng việc bồi dưỡng nhờ nguồn tinh huyết này lại rất nhẹ nhàng. 

             Đạo Kiếm tăng lên từng chút một, dần trở nên mạnh mẽ hơn. 

             Cảnh giới của hắn đột phá đến cấp Thánh Hoàng Thiên thượng vị một cách thuận lợi, lại không hề xuất hiện đạo kiếp! 

             Hơn nữa, cùng lúc đó sức mạnh huyết mạch của hắn cũng đã tiến bộ hơn rất nhiều. 

             Đáng tiếc, sau khi sức mạnh huyết mạch của hắn tiến hóa đến một mức độ nhất định thì hầu như không tăng thêm nữa. 

             “Huyết Trì này đã bị hấp thụ được một nửa mà các tầng lớp cấp cao trong thành vẫn chưa phản ứng gì. Có vẻ như họ đã công nhận ta là ‘thiên tài’ rồi. Nhưng mà, Huyết Trì này không có tác dụng quá lớn đối với ta. Nghe nói trong Huyết Thần Điện còn có một Huyết Trì cấp Thánh Hoàng càng tốt hơn… Hừm, chẳng lẽ cũng phải hút cạn Huyết Trì đó sao?” Diệp Viễn không khỏi suy nghĩ. 

             Huyết Thần Điện, giống như Cực Quang Các của Cực Dược Tông, là nơi kế thừa của Huyết tộc. 

             Huyết Trì ở đó chắc chắn còn mạnh hơn một bậc! 

             Dĩ nhiên Diệp Viễn rất động lòng muốn có được đồ tốt như vậy. 

             Tuy rằng hiệu quả không lớn, nhưng Diệp Viễn vẫn điên cuồng hấp thu nguồn tinh huyết. 

             Hắn không muốn để lại thứ tốt như vậy cho Huyết tộc. 

             Dù có lãng phí một ít trên người mình thì cũng tốt hơn để lại cho các ngươi. 

             Vào ngày thứ mười, nguồn tinh huyết trong Huyết Trì này đã không còn một giọt. 

             Điều khiến tất cả mọi người đều tức đến hộc máu chính là ngay cả một giọt tinh huyết dính trên thành bể, Diệp Viễn vẫn hút sạch như một con chó la liếm vậy! 

             Chết tiệt, ngươi có biết xấu hổ không? 

             Ngươi ăn thịt, còn không chừa lại canh cho chúng ta uống hay sao? 

             “Mẹ nó! Tên khốn này có cho người ta sống nữa không hả?” 

             “Mấy ngàn năm tích cóp bị hắn hút sạch trong mấy ngày! Đã thế lại còn tỏ vẻ chưa thỏa mãn! Lão tử thật muốn xé nát hắn!” 

             “Tức nhất là chúng ta không thể đánh lại hắn! Tên này đúng là một sát thần thật thụ!” 

             Những thiên tài bên ngoài đã hoàn toàn sụp đổ. 

             Ai mà chẳng thèm nhỏ nước miếng một thứ tốt như Huyết Trì chứ! 

             Diệp Viễn thì hay rồi lại không để lại cho họ dù chỉ một giọt! 

             Ra khỏi Huyết Trì, nhìn vẻ mặt như khóc tang của đám người xung quanh, Diệp Viễn cảm thấy vô cùng vui sướng. 

             Muốn tăng thực lực sao? 

             Được thôi, vậy hãy khổ luyện đi! 

             Ta sẵn lòng nhận lấy thứ vừa tốt vừa tiết kiệm sức lực này! 

             “Túm tụm ở đây làm gì? Nếu có gì không vừa lòng thì hoan nghênh tham gia trận chiến Bách Tử tìm ta báo thù, ta sẽ không từ chối bất cứ ai!” Diệp Viễn tươi cười rạng rỡ. 

             Báo, báo muội muội nhà ngươi ấy! 

             Ngươi là kẻ giết người không chớp mắt! 

             Mẹ nó, ta mất não hay sao mới tìm ngươi báo thù? 

             Nhưng mà, không thể trả thù được thực sự rất khó chịu! 

             Lửa giận xung quanh tăng lên ngút trời. 

             Tuy nhiên, tất cả mọi người cũng chỉ dám giận mà không dám nói. 

             Lúc tên này còn là Thánh Hoàng Thiên thượng vị, hắn đã có thể đánh gục một trăm người! 

             Bây giờ, trong cảnh giới Thánh Hoàng Thiên còn ai là đối thủ của hắn nữa? 

             Ngay cả một ít người không ra tay, e rằng cũng không dám động vào hắn nhỉ? 

             “Ha ha ha… Tiểu Huyết Thanh, Đại Huyết Thanh ta đã đột phá Bán Đế Cảnh rồi! Thấy sao nào? Tài giỏi không? Trong trận chiến Chân Hoàng Bách Tử lần này, ta nhất định sẽ giành chiến thắng!” 

             Diệp Viễn còn chưa đi ra ngoài, hắn đã nghe thấy tiếng hò hét của Dương Thanh. 

             Rõ ràng trong mười ngày này, hắn ta cũng thu hoạch được không ít. 

             Trong mười ngày, hắn ta liên tiếp thách đấu mười cường giả Huyết tộc, vững vàng chiếm được Huyết Trì số một. 

             Trong Huyết Trì này, hắn ta cũng đã giác ngộ, đạt tới Bán Đế Cảnh! 

             Để đạt tới bước này quả không dễ. 

             Tuy nhiên, Huyết Trì này thực sự rất lợi hại! 

             Nhưng vừa đi vào, Dương Thanh đã nhìn thấy Huyết Trì trống rỗng, cả người không khỏi sửng sốt, kinh ngạc nói: “Ý, chỗ Thánh Hoàng Thiên các ngươi không có Huyết Trì sao?” 

             Diệp Viễn thản nhiên nói: “Có chứ, bị ta hút cạn rồi.” 

             “Hút… hút cạn?” Con ngươi của Dương Thanh như sắp trừng cả ra ngoài. 

             Tên này có còn là con người không vậy? 

             Diệp Viễn gật đầu nói: “Chất lượng của Huyết Trì này hơi kém một chút, ta nghĩ... Huyết Trì của Huyết Thần Điện chắc sẽ tốt hơn.” 

             ‘Bịch! ’ 

             Xung quanh vang lên tiếng đổ nhào. 

             Chết tiệt, ngươi có còn để người khác sống không hả? 

             Dương Thanh lại giơ ngón cái lên khen ngợi: “Ngươi... ngươi trâu bò!” 

             “Ha ha, hai người đều rất giỏi! Rất giỏi!” Lúc này, một tiếng cười lớn vang lên. 

             Bóng dáng Kiêu Phi đáp thẳng xuống. 

             Lúc này, Kiêu Phi vô cùng phấn chấn, vui sướng đến mức không biết diễn tả thế nào. 

             Đại - Tiểu Huyết Thanh mà ông ta dẫn tới đã thực sự lấy lại được thể diện bị mất mấy ngàn năm của ông ta! 

             Vui quá đi! 

eyJpdiI6InhoeUpcL0ZacmFBNjM3em5Tc25YeDZnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImpSR3hOam10Y0pWT0JKMXBOS0dxT1pRWkpYMVM1Y1ZFVW9MUyttM1F3ZWxLcWs0VkJVRXJUV2o2XC9kamRLbFd6YjlsdWdIeGs5dTdLWDZOM3RGNkcwOUtGOElpdlJjdW1RVE82VzhHYnpGcWI5WTlrTEkxM1Q4QXdCNUhldENUYXJYQWlJSTVNXC9rWUtiSlNHcmc4SklyZ1ZCRzFwVXJYa1Y3K2V1T0NWVlwvbz0iLCJtYWMiOiJjMTM0YTMyM2MzNTM2ZDYzZTdhODFjMDczNGIzYTU1MGRjYTk2MmU5Mjg4ZDJhMDlhMzJkNGUzMDVjZDBlZjFiIn0=
eyJpdiI6Im9WYnY0ZUxWQ0N4bzRCV3JrWGtnT2c9PSIsInZhbHVlIjoiMnUxbkd3WEQrYXFxbHRMYlpaWWtiWWhSM0h4b1pwb2pZNVI2VmdXRHgwVFkyZVBvMm5xVDFBTGkxNjJTbk84UDRJcUJ5UEYzMytBc3BLV2RoVnd3QTBIRmZuNFFsajY2SkVCeTZqR3FFWUp6WitHc3ExR2ZORERmc0RVckpVa09mUjlXek13dTNFNmp5b1lnUHVXUERiMlY1Nk9zbU40RERvT1d0Q2F1dmJcL2JDVEorTm9RVVdRWVZuQlRONE44VGViSkZ6cEEwbWtqbU4wcG9NS2I2dWQwZXJ5dEV4QzVaMytcL2xcL2ZWREFvblR5a21XT2RIeHNoem5rOVZLTHE0SlRpZGVNSFVyZUhNMTJWVEdrWFpLWDFtT1RSSHU1UVZnTDFSVlFMSkkxMTg9IiwibWFjIjoiNGRlZmQ0YzUxNWYyNzMyYzA3ZGFhNWQ2OGRjN2IxOTdlZDM1MzUzZjUyMmFlNWExZjNhZTI3MDA2OTRlMzEyZSJ9

             Kiêu Phi sửng sốt một lát, sau đó cười to: “Được rồi, đi theo ta!”

Advertisement
x